Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 690

Cập nhật lúc: 09/04/2026 23:15

“Da thịt hai người chạm vào nhau.”

Tuy rằng không thể thân mật quá mức, nhưng không có nghĩa là không được hôn môi.

Tuy mình không được ăn thịt, nhưng không được ăn thịt cũng không có nghĩa là không được nhìn lợn chạy đúng không?

Tư Niệm m-áu dê nổi lên, lập tức nói:

“Ý em là, cũng không phải là không có cách khác."

Cô không biết rằng lời đề nghị này sẽ khiến mình phải hối hận.

Lúc này cô vẫn còn đắc ý lắm, chỉ muốn nhìn thấy vẻ mặt đỏ bừng hoặc lúng túng của Chu Việt Thâm thôi.

Đây cũng coi như là một trong số ít những thú vui ác độc của Tư Niệm.

Người đàn ông già này cho dù gặp chuyện gì cũng đều điềm nhiên như không.

Thỉnh thoảng Tư Niệm thấy ngứa mắt, cô muốn thấy dáng vẻ mất kiểm soát của Chu Việt Thâm.

Lấy đó để chứng minh vị trí quan trọng của mình trong lòng anh.

Có lẽ cuộc sống quá bình yên hạnh phúc thì thỉnh thoảng cũng cần một chút cảm giác kích thích.

“Có phải quá lâu rồi không?"

Tư Niệm:

“?"

Sao lại có người đàn ông tự khen mình như mèo khen mèo dài đuôi thế nhỉ?

Đây là khiêu khích, tuyệt đối là khiêu khích!

Bây giờ nếu mình thừa nhận thì sau này anh ấy chẳng phải sẽ đắc ý ch-ết đi được sao?

Vốn dĩ trước kia mình còn tưởng anh ấy không được, lúc này không thể để anh ấy rửa sạch nỗi nhục ở đây được.

Vì thế Tư Niệm nghiến răng, giả vờ thản nhiên nói:

“Cũng được mà."

Hừ!

Không được để người đàn ông này quá kiêu ngạo!

“Thực sự không mệt sao?"

Tư Niệm:

“…

Hừ, cũng chẳng bao lâu, có gì mà mệt."

Chu Việt Thâm nhìn cô cả người đều mềm nhũn ra, chỉ còn mỗi cái miệng là cứng, anh bất lực cười khẽ một tiếng.

Tư Niệm lại cảm thấy mình bị trêu chọc, dẫu sao cũng là cô đề nghị trước, vậy mà bây giờ người không chịu nổi đầu tiên lại chính là cô.

Cô thẹn quá hóa giận.

Chu Việt Thâm lại đi tắm thêm một lần nữa, lúc quay lại nhìn vợ đã mệt đến mức ngủ say sưa, vừa thấy bực mình vừa thấy buồn cười.

Tự mình đề nghị cuối cùng lại chính là mình hối hận.

Sao mà lại đáng yêu đến thế này cơ chứ.

Cũng tại anh không biết từ chối nên mới làm cô vất vả, vốn dĩ phụ nữ mới sinh đã ngủ không ngon giấc rồi.

Chu Việt Thâm có chút hối hận và quyết định sau này nhất định phải kiên định hơn một chút.

……

Sau khi Tư Niệm hết thời gian ở cử, điều đó cũng có nghĩa là cô không được nghỉ ngơi nữa, việc hoàn thành sớm kiến thức năm ba năm bốn không thể trì hoãn thêm được nữa.

Về phía mấy đứa nhỏ, đương nhiên cũng phải đi hỏi cho ra lẽ xem rốt cuộc là chuyện gì.

Tuy Chu Việt Thâm đã đi thăm dò nhưng phía nhà trường vẫn luôn khẳng định là bên tài trợ không muốn để lại tên.

Để tránh rắc rối, Tư Niệm đã đề nghị với nhà trường từ chối sự tài trợ của đối phương.

Hy vọng đối phương nếu muốn tài trợ thì hãy tài trợ cho những học sinh thực sự cần giúp đỡ hơn.

Bản thân họ không thiếu tiền, không cần phải chiếm lấy một vị trí tốt như vậy.

Tư Niệm không muốn nhận vơ phần hời về mình.

Điều bất ngờ là kể từ sau lần Phương Tuệ tìm đến nhà, Tư Niệm vốn cứ tưởng đối phương sẽ còn xuất hiện, nhưng sau vài lần đi đón mấy đứa trẻ cô phát hiện ra, ngày nào người của nhà họ Tiêu cũng túc trực sẵn ở cổng trường từ sớm, cứ như để ngăn chặn chuyện gì đó vậy.

Phương Tuệ cũng không xuất hiện lần nào nữa.

Nỗi nghi ngờ ngày hôm đó dường như chỉ là do cô nghĩ quá nhiều thôi.

Bà nội Tiêu đương nhiên cũng nghe chuyện Tư Niệm và Chu Việt Thâm từ chối việc bà tài trợ cho hai đứa trẻ.

Phía nhà trường ban đầu còn chẳng dám nói, cứ ngỡ món hời này không lấy cũng uổng, dẫu nhà họ Chu có thắc mắc thì cũng sẽ không từ chối chuyện tốt như vậy.

Nhưng không ngờ chẳng bao lâu sau Tư Niệm đã đến từ chối sự tài trợ này.

Chẳng còn cách nào khác đành phải báo cho bà nội Tiêu.

Bà nội Tiêu không biết nhà họ Chu là đang nghi ngờ hay vì lý do gì.

Không giúp đỡ được mấy đứa trẻ, trong lòng bà thấy xót xa lắm.

Vốn dĩ bà tưởng cho dù không thể đưa mấy đứa trẻ về nhà thì cũng có thể bù đắp cho chúng một chút.

Nhưng không ngờ một tâm nguyện đơn giản như vậy cũng khó mà thực hiện được.

Khốn nỗi bà có nỗi khổ không thể nói ra, dẫu sao Chu Toàn Đông đã từng nhắc nhở bà rồi, đừng làm xáo trộn cuộc sống của gia đình họ.

Cả nửa đời người bà bị con trai cả oán hận, con trai thứ cũng chẳng ưa gì bà, vì chuyện của anh cả mà con trai út thậm chí còn trả đũa bằng cách không chịu kết hôn sinh con.

Chính vì thế mà nhà họ Tiêu hiện giờ con cháu đều lưu lạc bên ngoài.

Có lẽ đây chính là sự trừng phạt của ông trời đối với sự ích kỷ trước kia của bà.

Để tránh cho con cháu cũng oán hận mình, bà nội Tiêu chỉ còn cách cố gắng làm cho mình biến mất, âm thầm quan tâm đến chúng từ phía sau.

Tuy bà không có ý định tranh giành mấy đứa trẻ, nhưng dẫu sao chúng cũng là con cháu nhà họ Tiêu, bà vẫn hy vọng có một ngày chúng có thể quay về kế thừa cơ nghiệp của nhà họ Tiêu.

Bây giờ mấy đứa nhỏ chưa hiểu được tài sản của nhà họ Tiêu đồ sộ đến nhường nào, chúng chỉ nghĩ đến cuộc sống hạnh phúc trước mắt, bà cũng mong chúng được sống tốt.

Thế nên có thể không làm phiền chúng.

Đợi chúng lớn lên, hiểu được ưu thế bẩm sinh của mình, bà tin chắc chúng sẽ không từ chối đâu.

Chỉ là sự xuất hiện của Phương Tuệ đã làm đảo lộn kế hoạch của bà nội Tiêu.

Nếu để gia đình Chu Việt Thâm biết được chuyện này, bà sợ đôi vợ chồng đó vì muốn tránh xa rắc rối mà sẽ đưa mấy đứa trẻ đi mất.

Mấy đứa nhỏ coi họ là chỗ dựa, chắc chắn sẽ không ở lại.

Bà nội Tiêu đã bồn chồn không yên suốt một thời gian dài rồi.

Đặc biệt là khi nhà trường báo cho bà chuyện đó, bà lo lắng sẽ bị phát hiện ra điểm bất thường, càng lo Phương Tuệ sẽ lén lút giở trò sau lưng, vì thế phải nhanh ch.óng giải quyết rắc rối này càng sớm càng tốt.

Vốn dĩ nể tình bà ta là mẹ của cháu nội mình, chỉ cần bà ta biết điều thì bà chẳng cần bận tâm.

Nhưng Phương Tuệ là hạng đàn bà tham lam ích kỷ như vậy, trước kia đã từng dựa hơi cháu nội mà lên mặt với con trai bà, suýt chút nữa anh ta đã đồng ý kết hôn với bà ta, nếu không phải nhờ chuyến đi Vân Quý Xuyên giúp con trai nhìn thấu bản chất của bà ta thì có lẽ bà ta đã trở thành con dâu bà rồi.

Lúc này để bà ta biết nhà họ Tiêu ngoài Bác Văn ra còn có ba đứa con của con trai cả đang lưu lạc bên ngoài, để củng cố vị trí cho con trai mình, bà không dám tưởng tượng bà ta sẽ làm ra những chuyện gì.

Tuy đã cho người bảo vệ mấy đứa trẻ rồi.

Nhưng bà nội Tiêu hiểu rằng, xử lý Phương Tuệ là việc quan trọng nhất hiện giờ.

Quả nhiên, dưới sự giám sát của bà nội Tiêu, dạo gần đây Phương Tuệ giả vờ như không biết gì, thực chất lại sớm đã âm thầm đi điều tra tình hình của cậu cả nhà họ Tiêu năm xưa, vì sao lại ch-ết.

Chuyện này năm xưa cũng gây xôn xao dư luận một thời, bà ta có thể dễ dàng tra ra được ngay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.