Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 691
Cập nhật lúc: 09/04/2026 23:15
“Đặc biệt là việc cậu cả nhà họ Tiêu năm xưa vì quan hệ gia đình, để đảm bảo an toàn mà bị đưa đi về nông thôn, nơi ông ấy xuống nông thôn năm xưa chính là vùng nông thôn hẻo lánh ở Vân Quý Xuyên, không bị ảnh hưởng bởi những tranh chấp.”
Điều này đã chứng minh được vì sao mấy đứa trẻ kia lại không có bố mẹ rồi.
Tuy nhiên, chưa kịp để bà ta hành động thì sự chèn ép của bà nội Tiêu đã ập đến.
Chương 475 Cũng không phải là không thể
Khởi đầu là việc bà ta không thể tìm được việc làm, đi đến đâu cũng bị từ chối.
Sau đó đến cả chủ nhà cho thuê cũng cố ý tăng giá nhà để đuổi bà ta đi.
Phương Tuệ biết chắc chắn là bà nội Tiêu đã cho người đứng sau nhắm vào mình, bà ta tức đến nghiến răng nghiến lợi nhưng lại chẳng biết phải làm sao.
Bà ta xuất thân không tốt, trước kia để bước chân vào giới nhà giàu, bà ta thậm chí đã cắt đứt liên lạc với quê nhà.
Để quay lại Bắc Kinh, bà ta đã phải nếm trải không biết bao nhiêu cay đắng mới có thể trở về được.
Trong tay vốn dĩ chẳng còn bao nhiêu tiền, ban đầu định tạm thời ổn định cuộc sống ở đây, sau đó đợi con trai vững chắc vị trí ở nhà họ Tiêu.
Nhưng mức chi tiêu ở đây không hề rẻ chút nào, bà ta lại là người quen thói hưởng lạc, từ nghèo lên giàu thì dễ, chứ từ giàu về nghèo thì khó.
Đương nhiên bà ta không muốn ở những khu nhà cũ nát tồi tàn, càng không muốn ở xa trung tâm thành phố.
Tất cả tiền bạc đều đổ hết vào việc thuê nhà rồi.
May mà bà ta vẫn còn vài người bạn cũ quen biết trước đây cho mượn một ít tiền để tạm thời đứng vững gót chân.
Nhưng không ngờ vừa mới ổn định được một chút thì bà nội Tiêu đã chèn ép mình.
Muốn dồn bà ta vào đường cùng ở thành phố này.
Khoảng thời gian này bà ta cảm nhận rõ rệt việc bà nội Tiêu cho người canh chừng con trai, không cho bà ta lại gần lấy nửa bước.
Bà ta đã mất liên lạc với con trai, chỉ có thể tự mình tìm cách lén lút điều tra những chuyện đã xảy ra năm xưa.
Lúc này đã xác định được mấy đứa trẻ kia chính là con cháu nhà họ Tiêu, bà ta đã nắm trong tay bằng chứng, tuy rằng sự tồn tại của chúng là mối đe dọa rất lớn đối với bà ta.
Nhưng gián tiếp mà nói, chẳng phải bà ta cũng đang nắm giữ mạch m-áu của nhà họ Tiêu đó sao.
Tuy nhiên hiện tại bà ta không tìm được việc làm, chỗ ở cũng mất, đến cả cái ăn cơ bản cũng không giải quyết được, trong tình cảnh không còn đường lui, bà ta đành phải dùng chuyện này để đe dọa bà nội Tiêu.
Đây cũng là lá bài cuối cùng giúp bà ta có thể đàm phán với nhà họ Tiêu.
Phương Tuệ cứ ngỡ bà nội Tiêu vẫn chưa biết mấy đứa trẻ này là con cháu nhà họ Tiêu, vì thế vô cùng hống hách, trực tiếp đi tìm bà nội Tiêu muốn đàm phán.
Bà ta còn có một ý định khác, một ý định khiến tất cả mấy đứa trẻ nhà họ Chu đều phải căm hận nhà họ Tiêu.
Mấy đứa nhỏ còn bé chưa hiểu chuyện, một khi biết được bố ruột của mình là bị bà nội Tiêu ép ch-ết mới dẫn đến việc chúng trở thành trẻ mồ côi, chắc chắn sẽ nảy sinh lòng hận thù.
Cộng thêm việc bà nội Tiêu một khi biết mấy đứa trẻ này là người nhà họ Tiêu chắc chắn sẽ muốn tranh giành.
Một người như Tư Niệm và sự ỷ lại của mấy đứa trẻ đối với cô ấy thì càng không bao giờ bằng lòng bị chia rẽ.
Đến lúc đó, nói không chừng cô ấy vì muốn bảo vệ mấy đứa trẻ mà sẽ rời khỏi Bắc Kinh.
Dẫu sao ở đây, nhà họ Chu chắc chắn không thể nào làm lay chuyển được nhà họ Tiêu.
Mấy đứa trẻ đó bà ta đã từng tiếp xúc qua, chúng gần như chỉ nghe lời Tư Niệm.
Nhưng lại cực kỳ lạnh lùng vô tình với người ngoài, đặc biệt là đứa con cả nhà họ Chu là Chu Toàn Đông, mấy lần chạm mặt trước đây, nhìn vào ánh mắt của cậu ta, Phương Tuệ còn thấy đáng sợ vô cùng.
Một đứa trẻ như vậy không đời nào chịu tha thứ cho bà nội Tiêu.
Bà ta nghĩ đến phương pháp này, vừa có thể đe dọa bà nội Tiêu, vừa có thể khiến mấy đứa trẻ căm ghét bà thấu xương, nói không chừng còn có thể khiến Tư Niệm mang mấy đứa trẻ đi mất, như vậy bà ta có thể yên tâm ở lại rồi!
Phương Tuệ càng nghĩ càng thấy phấn khích.
Cứ như vừa được tiêm m-áu gà vậy.
Bà ta phục sẵn ở cổng trường nơi bà nội Tiêu sắp đưa cháu đến thư viện, chủ động đề nghị muốn nói chuyện.
Bà nội Tiêu không biết bà ta đang định giở trò gì, nhưng trước mặt cháu nội không tiện nổi giận nên đành đồng ý.
Tiêu Bác Văn nhìn hai người đang ngầm đấu đ-á lẫn nhau, chẳng hiểu sao cậu ta cứ có cảm giác mẹ tìm bà nội chắc chắn là có liên quan đến nhà họ Chu.
Cậu ta thu hồi ánh mắt, mượn cớ đi xem sách để tách khỏi hai người.
Sau đó lại đeo cặp chạy đến nhà họ Tư.
Tư Niệm đang định đưa mấy đứa nhỏ đi mua quần áo mùa hè đây, cậu tư đang được cậu hai xích trên lưng cõng đi, cậu hai chạy nhanh như bay làm cậu tư cười nắc nẻ, cứ ngỡ anh trai đang trêu mình chơi.
Suýt chút nữa thì đ-âm sầm vào Tiêu Bác Văn đang đi tới.
Thấy Tiêu Bác Văn, Tư Niệm cũng ngẩn người ra một lát.
“Bác Văn, sao con lại đến đây một mình thế này?"
Tiêu Bác Văn nắm c.h.ặ.t hai quai cặp, mím môi nhỏ giọng nói:
“Cô giáo Tư, con muốn mua sách nhưng con không mang theo tiền, cô có thể đưa con đi mua được không ạ?
Ngày mai con sẽ bảo bà nội trả tiền lại cho cô."
Vẻ mặt cậu ta đầy sự đắn đo và khó xử.
Tư Niệm sững người ra một lát, nghĩ bụng đứa trẻ này vì muốn mua một cuốn sách mà chạy đến tận đây tìm mình sao?
Cô bất đắc dĩ bật cười nói:
“Bao nhiêu tiền để cô đưa cho."
“Chỉ là một cuốn sách thôi mà, không cần phải trả lại đâu, coi như là cô tặng cho con."
Nhưng Tiêu Bác Văn vẫn mím c.h.ặ.t môi, một lúc lâu sau mới nói:
“Cô có thể đi cùng con một chuyến được không ạ?"
Trong ánh mắt Tư Niệm thoáng qua sự kỳ quặc, nhưng lại nghĩ Tiêu Bác Văn là không muốn đi một mình chăng?
Cậu ta dường như rất thích cùng cậu cả đến thư viện đọc sách, thỉnh thoảng cũng đi theo qua chơi, nhưng lần nào cũng phải tìm lý do cho mình.
Dường như làm vậy mới khiến cậu ta thấy yên tâm khi ở lại.
Vì hôm nay lúc trước cô có nói với cậu cả là buổi chiều phải đưa em trai em gái đi mua quần áo, bảo cậu về sớm một chút nên cậu cả không đi thư viện, vì thế cậu ta thấy buồn chán nên mới tìm cái cớ này chăng?
Tư Niệm không nghĩ ngợi nhiều, dẫu sao đi qua đó cũng thuận đường, thế là cô gật đầu nói:
“Được rồi, cô đưa con đi mua, nhưng mua xong thì phải về nhà sớm đấy, đừng để bà nội con phải lo lắng."
Tiêu Bác Văn gật đầu, sau đó dẫn họ đi thẳng đến thư viện thường hay lui tới.
Mà lúc này, tại khu vực nghỉ ngơi bên dưới thư viện, bà nội Tiêu và Phương Tuệ đang đối đầu với nhau.
Sau khi bà nội Tiêu ngồi xuống, bà mới nhìn về phía Phương Tuệ, ánh mắt bà ta lộ rõ vẻ đắc ý, chẳng biết rốt cuộc là bà ta đang đắc ý điều gì nữa.
Cái điệu bộ tiểu nhân đắc chí đó làm bà thấy không thoải mái chút nào.
Con trai thứ của bà cũng thật là hồ đồ, sao lại dính dáng vào một người đàn bà như thế này chứ.
“Nói đi, rốt cuộc cô muốn làm gì?
Nếu là muốn kết hôn với con trai tôi thì cô đừng có mơ nữa, trừ khi tôi ch-ết, nếu không đời này cô đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ Tiêu chúng tôi."
