Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 80
Cập nhật lúc: 09/04/2026 10:04
“Chu Việt Thâm, quan hệ của anh và Lý Minh Quân thế nào?"
Tư Niệm cảm thấy nếu quan hệ không tốt thì chắc sẽ không hay nhờ Lý Minh Quân đưa thịt qua như vậy chứ.
Chu Việt Thâm khựng lại một chút, rồi nhíu mày:
“Lý Minh Quân?
Sao cô lại biết hắn?"
Tư Niệm đến đây chưa lâu, nên Chu Việt Thâm có chút thắc mắc.
Lý Minh Quân bình thường chỉ đến trang trại, hơn nữa lại đi khá sớm, theo lý thì rất ít khi chạm mặt nhau mới đúng.
Tư Niệm thắc mắc:
“Chẳng lẽ không phải anh bảo hắn đưa thịt đến cho tôi sao?"
Chu Việt Thâm nhíu c.h.ặ.t lông mày, giọng nói trầm lạnh:
“Hôm nay là hắn đưa đến cho cô à?"
Tư Niệm chậm rãi gật đầu:
“Đúng thế, lần trước cũng là..."
Thấy Chu Việt Thâm như vậy, chẳng lẽ anh còn chưa biết sao?
Tư Niệm thấy lạ rồi.
Đối phương chẳng lẽ vì muốn bắt chuyện với mình mà năm lần bảy lượt đến đưa thịt cho cô sao?
Trong tiểu thuyết Lý Minh Quân là gã đàn ông keo kiệt mà.
Đôi mắt đen sâu thẳm của Chu Việt Thâm bỗng chốc nheo lại!
Người khác có lẽ anh sẽ không nghĩ nhiều, nhưng khổ nỗi đối phương lại là Lý Minh Quân.
Chương 66 Đ-ánh nh-au vì cô.
“Hắn đã làm gì cô rồi?"
Giọng Chu Việt Thâm trầm lạnh.
Tư Niệm đột nhiên nhắc đến người này, chứng tỏ người này đã để lại ấn tượng sâu sắc cho cô.
Nghĩ đến cái danh tiếng trăng hoa của Lý Minh Quân bên ngoài, Chu Việt Thâm không tự chủ được mà nhíu mày.
Trước kia nghe nói Lý Minh Quân ở trong làng rất được lòng các cô gái.
Tư Niệm cũng đặc biệt hỏi anh...
Tư Niệm nói:
“Hắn thì chưa làm gì tôi cả, nhưng lời hắn nói khiến người ta không thích, sau này nếu anh không tiện thì tôi có thể tự đi lấy, không cần để hắn qua đây đâu."
Chu Việt Thâm nghe thấy vậy sắc mặt hơi trầm xuống, cái tên Lý Minh Quân đó bình thường cứ gặp phụ nữ là lại thích trêu ghẹo, nhưng không phải người phụ nữ nào cũng có thể chịu đựng được sự lả lơi của hắn.
Trong công việc, hắn biết lái xe tải, lại rất thông thuộc đường sá, dùng cũng thực sự thuận tiện, nên hồi đó khi em gái giới thiệu đến, thấy quả thật là làm được việc nên Chu Việt Thâm cũng chẳng buồn quản.
Chuyện riêng tư của người khác anh cũng chẳng thể can thiệp.
Không ngờ lại gây ra sự khó chịu cho Tư Niệm.
Nhưng điều khiến Chu Việt Thâm thắc mắc hơn là cả hai lần đưa thịt này anh đều nhờ người khác đưa, tại sao cuối cùng lại rơi vào tay Lý Minh Quân.
Là trùng hợp?
Hay là cố ý?
“Tư Niệm, tôi không bảo hắn đến, khiến cô thấy khó chịu, tôi rất xin lỗi.
Ngày mai tôi sẽ đi hỏi xem tình hình thế nào, sẽ cho cô một lời giải thích, sau này sẽ không để hắn qua đây nữa."
Chu Việt Thâm có chút áy náy nên lên tiếng giải thích.
Vậy ra cả hai lần này đều là do cái tên Lý Minh Quân đó tự biên tự diễn sao?
Nghĩ đến khả năng này, Tư Niệm bỗng thấy buồn nôn vô cùng.
“Vậy làm phiền anh rồi."
Cô dĩ nhiên sẽ không vì chuyện này mà bắt Chu Việt Thâm phải đuổi việc đối phương.
Dù sao thì thời này tìm được một tài xế xe tải thuận tiện cũng không dễ.
Nhưng có thể nhắc nhở Chu Việt Thâm, anh thông minh như vậy chắc chắn sẽ sớm nhận ra điểm bất thường.
Tư Niệm nghĩ như vậy, nhưng cô không ngờ mọi chuyện lại đến nhanh thế.
Ngày hôm sau, khi mặt trời sắp lặn, Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn mắt rơm rớm nước chạy đến tìm Tư Niệm:
“Cô, cô có thể đi xem bố cháu được không, bố cháu đang đ-ánh nh-au với người ta rồi huhu..."
Dạo gần đây hễ có thời gian là Chu Việt Thâm lại đi đón hai đứa trẻ tan học, hai đứa nhỏ cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, về nhà sớm hơn cả tiếng đồng hồ.
Hôm nay khi đi ngang qua trang trại, bố bỗng bảo có chút việc phải vào trong.
Thế là hai đứa trẻ đứng đợi ở bên ngoài.
Kết quả là chẳng thấy người đâu, chỉ nghe thấy mọi người bảo đ-ánh nh-au rồi.
Vào trong xem thử thì thấy bố đang đ-ấm người ta, m-áu b-ắn tung tóe khắp nơi, hai đứa trẻ sợ đến ngây người, mất hết phương hướng vì chưa từng thấy cảnh tượng như vậy bao giờ.
Bố trong mắt chúng luôn là người điềm tĩnh vững vàng.
Chúng chưa bao giờ thấy anh như vậy.
Không biết phải làm sao, theo bản năng liền chạy về tìm Tư Niệm.
Bởi vì trong nhà ngoài bố ra thì chỉ có cô là người lớn duy nhất.
Bố cũng đối xử tốt với cô...
Tư Niệm nghe thấy vậy cũng suýt chút nữa không kịp phản ứng, cô lau tay:
“Cái gì?"
Chu Việt Hàn chỉ về phía chuồng lợn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng:
“Thật đấy ạ, m-áu chảy nhiều lắm huhu..."
Tư Niệm quăng chiếc khăn tay xuống rồi chạy ra ngoài.
Cô lờ mờ cảm thấy chuyện này có liên quan đến chuyện tối qua cô nói với Chu Việt Thâm về Lý Minh Quân.
Nhưng sao lại đ-ánh nh-au được chứ?
Cô đã cố tình không nói quá trực tiếp vì sợ lúc đó sẽ làm ầm ĩ lên.
Chu Việt Thâm nhất thời khó tìm được tài xế xe tải nên mới nói giảm nói tránh.
Thế mà không ngờ vẫn xảy ra chuyện.
Cô chạy thục mạng đến trang trại của nhà họ Chu, vừa vào trong đã thấy rất nhiều người vây quanh, cô nhìn thấy trên mặt đất có một vũng m-áu, lênh láng khắp nơi, cô sợ đến ngây người.
Sao mà nhiều m-áu thế này, Chu Việt Thâm là người vững vàng như vậy chắc sẽ không g-iết người chứ!
Trong lòng Tư Niệm hoảng loạn vô cùng, cô tiện tay túm lấy một người hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Hỏi rõ tình hình xong, sắc mặt cô càng khó coi hơn, vội vàng xoay người đi về phía văn phòng của Chu Việt Thâm, đẩy mạnh cửa ra.
Mùi m-áu tanh nồng nặc sộc vào mũi, bên cạnh chiếc giường nhỏ trong văn phòng, người đàn ông đang cởi trần ngồi đó, trên người dính không ít vết m-áu.
Bên cạnh có một người đàn ông trạc tuổi anh đang băng bó vết thương trên tay cho anh.
Trong không khí lan tỏa một mùi dầu thu-ốc, nồng nặc và hăng hắc.
Tư Niệm sợ đến mức đứng đực ra đó hồi lâu.
Cho đến khi đôi mắt đen của người đàn ông nhìn về phía cô.
Dường như anh cũng khựng lại một chút, có vẻ không ngờ cô lại đến đây.
Vu Đông bên cạnh cũng ngẩn ra, rồi đứng dậy như người làm sai, gọi một tiếng:
“Chị dâu."
Nếu không phải hôm qua anh ta bị cái thằng khốn Lý Minh Quân đó lừa phỉnh đưa thịt cho hắn thì chị dâu cũng đã không bị hắn quấy rối.
Hôm nay hắn lại còn dám thừa lúc lão đại không có mặt ở trang trại mà đi rêu rao chuyện xấu của chị dâu với một số người.
Nói cái gì mà chị dâu quyến rũ hắn vân vân, tóm lại là lời lẽ vô cùng khó nghe.
Ai ngờ đúng lúc Chu Việt Thâm trở về và nghe thấy hết.
Cuối cùng mặc dù đã dạy cho hắn một bài học, nhưng Vu Đông vẫn thấy tự trách, cảm thấy vẫn chưa hả giận.
“Anh, anh không sao chứ?"
Tư Niệm gật đầu coi như đáp lại, rồi nhìn Chu Việt Thâm, há miệng, cuối cùng cũng hỏi ra lời.
