Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 89
Cập nhật lúc: 09/04/2026 10:06
“Nghe thấy lời này, Trương Thúy Mai ngay lập tức cảm thấy thỏa mãn.”
Đúng vậy, sao bà ta lại quên mất cơ chứ, Phó gia quả thực là vô cùng lợi hại!
Phó lão tiên sinh là vị thủ trưởng có tầm ảnh hưởng nhất quân khu, cục trưởng đã là chiến hữu của thủ trưởng thì chắc chắn cũng biết chuyện nhà mình và Phó gia có hôn ước, thế nên mới giúp đỡ thôi.
Vừa rồi bà ta thế mà lại có một khoảnh khắc nghi ngờ rằng Chu Việt Thâm thực sự có quan hệ cơ đấy!
Thật là nực cười quá đi mất, cái gã Chu Việt Thâm đó chẳng qua chỉ là một kẻ nuôi lợn ở nông thôn, một kẻ chẳng liên quan gì, sao có thể có khả năng khiến cục trưởng giúp đỡ được chứ?
Nghĩ đến đây, Trương Thúy Mai ngay lập tức trở nên vô cùng bành trướng.
Quả nhiên việc đính hôn với Phó gia là hoàn toàn chính xác.
**
“Cái gì, Tiểu Chu cậu sắp kết hôn rồi sao?"
Sau khi làm xong thủ tục chuyển hộ khẩu cho hai người, nghe Chu Việt Thâm nói sắp kết hôn, lão cục trưởng kinh ngạc há hốc mồm.
Chẳng còn chút khí chất nghiêm túc nào nữa.
Chu Việt Thâm nhìn Tư Niệm và người nhà Lâm gia đang nói cười vui vẻ ngoài cửa, đôi mày thoáng hiện lên vài phần nhu hòa.
“Phải."
“Cậu chẳng phải mới kết hôn được vài năm sao?"
Điếu thu-ốc trên môi lão cục trưởng suýt chút nữa rơi xuống đất.
Chu Việt Thâm đẩy điếu thu-ốc mà ông đưa qua, trước mặt trẻ con anh không bao giờ hút thu-ốc.
Anh tựa lưng ra phía sau, liếc nhìn lão cục trưởng trước mặt một cái:
“Ly hôn từ lâu rồi."
“Cái thằng nhóc này, mùa xuân thứ hai đấy à?"
Lão cục trưởng càng thêm kinh ngạc.
Trước đây Chu Việt Thâm nổi tiếng là không có hứng thú với phụ nữ, thậm chí còn có người đến báo cáo anh, hỏi xem anh có phải thích đàn ông không, nói rằng không muốn ở cùng phòng với anh, nói ánh mắt anh nhìn người ta khiến người ta thấy rợn tóc gáy.....
Sau đó Chu Việt Thâm đã có ký túc xá đơn.
Vị binh vương thành danh từ khi còn trẻ này, người mà lão thủ trưởng đã bao nhiêu lần đưa cành ô liu ra mời mà vẫn không mời được, sau khi kết thúc một nhiệm vụ, anh đã không màng đến sự phản đối mà kiên quyết lựa chọn giải ngũ.....
Mọi người đều cứ ngỡ anh sẽ cô độc cả đời.
Ai mà ngờ được, ba năm mà đã có hai đứa con?
Lão cục trưởng ném cho Chu Việt Thâm một ánh mắt kiểu:
“Tôi không ngờ cậu lại là hạng người hoa tâm như vậy đấy.”
Chu Việt Thâm day day thái dương.
Anh ghét những kẻ hóng hớt.
Càng ghét những kẻ đã lớn tuổi rồi mà còn hóng hớt như vậy.
Anh im lặng nhìn lão cục trưởng vài giây, giọng trầm thấp:
“Ngài có ý kiến gì sao?"
Khóe miệng lão cục trưởng giật giật, vội vàng xua tay:
“Nào dám chứ!"
Nếu Chu Việt Thâm không giải ngũ thì lúc này biết đâu còn là cấp trên của ông ấy không chừng!
Mẹ nó, cái thằng ranh này vẫn cứ ngang tàng như vậy.
Đã ba mươi tuổi rồi, cứ ngỡ là trưởng thành điềm đạm hơn chút rồi chứ.
Mình hóng hớt một chút thì có làm sao, lão cục trưởng:
vẻ mặt ủy khuất.jpg.
Chu Việt Thâm đứng dậy, đứng thẳng người, rũ mắt nói:
“Không nói nhiều nữa, tôi đi trước đây, chuyện này làm phiền ngài rồi."
Lão cục trưởng rất đắc ý:
“Thằng nhóc cậu cũng có ngày phải nhờ vả tôi cơ đấy."
Chuyện này truyền ra ngoài ông có thể nổ được nửa năm rồi.
Chu Việt Thâm liếc nhìn ông một cái, giễu cợt:
“Chỉ cần người của ngài làm việc được thì tôi cũng chẳng đến mức phải phiền tới ngài."
Anh đang nói tới Trương Hiểu Vân vừa rồi.
Nụ cười đắc ý trên mặt lão cục trưởng bỗng chốc cứng đờ:
“....."
Đúng là giỏi thật, một phát đ-âm trúng tim đen của ông luôn!
Chu Việt Thâm bước ra khỏi văn phòng.
“Thế nào rồi Tiểu Chu, xong chưa?
Cục trưởng nói sao?"
Lâm cha Lâm mẹ quan tâm hỏi.
Chu Việt Thâm khẽ gật đầu:
“Không cần lo lắng, đã xong xuôi cả rồi, chúng ta về thôi."
“Cứ thế là xong rồi sao?
Nhanh vậy ư?
Không cần chúng tôi làm thêm gì khác à?
Sau này có cần tới nữa không?"
Lâm mẹ hỏi liền ba câu đầy ngơ ngác.
Chu Việt Thâm khẽ lắc đầu:
“Yên tâm đi ạ, không cần tới nữa đâu."
Tư Niệm liếc nhìn Chu Việt Thâm thêm một cái.
Nếu vừa rồi cô không nghe nhầm thì lão cục trưởng gọi anh là “Tiểu Chu" nhỉ.
Hèn gì trước đó anh lại nói trước mặt Trương Thúy Mai rằng hãy bảo người ta đợi để giúp xử lý.
Tư Niệm vốn cứ ngỡ anh chỉ có thể quen biết người quen trong cục thôi.
Ai dè người đó lại là..... cục trưởng?
Hèn gì ở trong thôn việc làm ăn có thể làm lớn như vậy, nếu không có nguồn lực và mạng lưới quan hệ nhất định thì quả thực không hề đơn giản chút nào.
Người đàn ông này có thể kiếm được nhiều tiền như vậy không phải chỉ dựa vào may mắn......
Tư Niệm trầm ngâm suy nghĩ.
Chu Việt Thâm là hạng người gì cơ chứ, đương nhiên chú ý tới sự thăm dò của Tư Niệm.
Anh đứng tại chỗ, hơi ngước mắt lên, yết hầu chuyển động, ngón tay khẽ kẹp lấy sổ hộ khẩu, đôi mày thoáng hiện lên vài phần cảm xúc.
Trước đây anh chưa bao giờ thích làm phiền người khác làm việc cho mình.
Lần này là anh nóng nảy rồi.....
**
Cả nhóm vừa chia tay Lâm gia, quay về thôn Hạnh Phúc thì đã bị người ta chặn đường.
“Đại ca, nghe nói anh và chị dâu sắp đi đăng ký rồi, tụi em tới chúc mừng đây!"
Nhóm người Vu Đông xách r-ượu chạy tới nói là muốn chúc mừng cho hai người.
Chu Việt Thâm liếc nhìn đám người một cái, vẻ mặt lạnh nhạt:
“Đừng quậy nữa, tôi còn phải đi đón lũ trẻ tan học."
“Ồ, đại ca từ khi nào mà anh lại biết lo cho gia đình thế này, ngày lành thế này đón con cái gì chứ, để tụi em đi đón cho!"
“Nhanh, nhanh lên, mọi người nấu cơm xong hết rồi, chỉ đợi hai người thôi đấy."
Một nhóm người thúc giục hai người tới trang trại chăn nuôi.
Trang trại rất rộng rãi, thoáng mát, đôi khi mọi người cũng bắc nồi nấu cơm tập thể ở đây.
Vì chuyện của Chu Việt Thâm và Lý Minh Quân mà Vu Đông thấy rất áy náy, dù sao thì cũng là do họ giúp đỡ cái gã đàn ông lẳng lơ đó nên mới xảy ra chuyện.
Thế nên nghe nói hai người sắp đi đăng ký, lập tức tổ chức buổi tụ tập ngày hôm nay.
Tư Niệm bị mọi người đẩy đi khiến bước chân nhanh hơn, cô dắt đứa trẻ nên có chút không vững, theo thói quen một phát bắt lấy tay người đàn ông phía trước.
Chu Việt Thâm dừng bước, quay đầu nhìn cô.
Cứ ngỡ cô không muốn đi:
“Sao thế, muốn quay về à?"
Tư Niệm khẽ thở hốc một hơi:
“Đi gấp quá, để tôi bế con."
Chu Việt Thâm ngẩn người, sau đó bật cười một tiếng:
“Được rồi, đừng có đẩy nữa."
Nói xong, anh một phát bế đứa trẻ lên, một tay dắt lấy Tư Niệm, để cô đi trước mặt mình.
Mọi người xung quanh thấy hành động này của anh lập tức huýt sáo một tiếng.
Tư Niệm đỏ mặt một cách kỳ lạ, những ánh mắt mập mờ của mọi người khiến cô có chút ngượng ngùng.
