Nghịch Đảo Vận Mệnh: Bà Mẹ Kế Đại Tài Tn 80 - Chương 90
Cập nhật lúc: 09/04/2026 10:06
“Đến trang trại chăn nuôi, mọi người rót r-ượu cho cô, cô cũng không từ chối.”
Hồi còn ở công ty, t.ửu lượng của cô mà nhận số một thì chẳng ai dám nhận số hai.
Tiếp khách toàn là cô đi cả.
Đã lâu không uống r-ượu, cũng thấy hơi nhớ nhớ.
Chu Việt Thâm liếc nhìn cô một cái, thấy cô đang cười, có vẻ khá vui nên cũng không nói gì.
Chỉ là im lặng bế Dao Dao đang đầy tò mò, múc một ít canh trộn với cơm trắng đút cho con bé.
Thỉnh thoảng có người tới mời r-ượu, anh cũng không từ chối.
Đều là anh em cả, những lúc uống r-ượu cũng không ít, hiếm khi được vui vẻ thế này.
Vu Đông cưỡi chiếc mô tô của mình nói là đi giúp anh đón lũ trẻ, Chu Việt Thâm không nói gì.
Tư Niệm đang uống r-ượu với mấy chị dâu đằng kia, cũng không tiện vứt đứa trẻ cho cô.
Đứa trẻ ăn no rồi, nhỏ xíu một mẩu rúc vào lòng Chu Việt Thâm rồi ngủ thiếp đi.
Chu Việt Thâm nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng hồng của con gái, bàn tay nhỏ vẫn nắm c.h.ặ.t ống tay áo của mình, đáng yêu vô cùng.
Đáy mắt thoáng qua vài phần hiền từ.
Anh cẩn thận bế đứa trẻ đi tới văn phòng.
Đặt đứa trẻ xuống, Chu Việt Thâm đi tới cửa sau, ngón tay châm một điếu thu-ốc, rít một hơi sâu.
Đột nhiên phía sau phát ra tiếng động.
Chu Việt Thâm nhíu mày, quay đầu nhìn lại.
—
Chương sau có thịt, không đùa đâu.
Chương 74 Mất kiểm soát
Liền nhìn thấy Tư Niệm đang đứng lảo đảo ở đó.
Tư Niệm tựa vào tường, tay xoa xoa thái dương, một bên cổ tay mảnh khảnh khác chống vào tường, đầu cũng tựa vào, chân mềm nhũn đứng không vững, cô say rồi.
Chu Việt Thâm ngậm lấy điếu thu-ốc, vội vàng đi tới, giơ tay nắm lấy cổ tay cô, đôi mày khẽ nhíu lại.
Vừa rồi nhìn dáng vẻ đó của cô, cứ ngỡ cô rất biết uống cơ chứ.
Tư Niệm cũng ngước mắt nhìn lên, cô thế mà lại quên mất, c-ơ th-ể này vốn dĩ là một “tân binh" chưa từng nhấp một giọt r-ượu nào.
Cô say đến mức đầu óc quay cuồng, chỉ cảm thấy người đàn ông trước mắt biến thành mấy người liền, thế nào cũng không bắt lấy được.
Tư Niệm cố sức lắc lắc đầu, đáy mắt toàn là hơi nước sau khi say.
Có làn khói thu-ốc bay qua trước mặt cô.
Càng cố gắng nhìn lại càng thấy mờ mịt.
Đôi mắt đen lánh của Chu Việt Thâm nhìn cô một lúc lâu:
“Tư Niệm?"
Trong cổ họng Tư Niệm phát ra âm thanh nhỏ xíu, mềm mại:
“Hửm?"
Chu Việt Thâm khẽ thở dài một tiếng, bỏ điếu thu-ốc xuống, kẹp giữa các ngón tay.
“Tôi đưa cô đi nghỉ ngơi."
Anh đưa tay định đỡ cô.
Tư Niệm không sờ được anh, thấy người đàn ông lại gần, lập tức buông bàn tay đang chống tường ra, từ từ đưa lên, túm c.h.ặ.t lấy cổ áo người đàn ông, dùng lực kéo về phía mình.
Chu Việt Thâm nương theo lực đạo của cô cúi đầu lại gần, mùi r-ượu xen lẫn hương thơm xộc vào mũi.
Trái tim lỗi nhịp.
Anh bước tới vài bước, vội vàng vứt điếu thu-ốc xuống đất, dùng mũi chân di di dập tắt ánh lửa.
Hai người lập tức dán c.h.ặ.t vào nhau.
Tư Niệm cứ ngỡ mình đang nằm mơ.
Dù sao thì trong tiềm thức của cô, vẫn luôn cho rằng Chu Việt Thâm là không được.
Tuy có nghĩ tới nhưng cũng không đến mức ngay cả trong mơ cũng đang nghĩ.
Mình đã đến mức độ này rồi sao?
Ông chú già này không hề trầm mặc ít nói một chút nào, anh trong mơ thật bá đạo, mất kiểm soát.
Ngay khoảnh khắc đối phương định lùi ra, Tư Niệm sốt sắng đưa tay lên quàng lấy cổ anh.
Người đàn ông lại một lần nữa cúi đầu xuống.
Phía trước thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng oẳn tù tì và tiếng cười phấn khích của mọi người khi đang uống r-ượu, hiếm khi được uống một trận nên ai nấy đều đỏ mặt tía tai.
Lúc này Vu Đông đã quay về, một tay dắt một “hạt đậu nhỏ" đang đầy hoang mang.
“Đại ca, Tiểu lão đại Tiểu lão nhị em đón về cho anh rồi đây!"
Anh ta oang oang cái mồm gọi lớn nhưng không thấy Chu Việt Thâm trong đám đông.
“Chị dâu?"
Lại gọi một tiếng Tư Niệm, nhưng cũng không thấy người đâu, liền hỏi:
“Đại ca bọn họ đâu rồi?"
Những người xung quanh đã có chút hơi men, nghe Vu Đông hỏi mới chỉ về hướng văn phòng:
“Đại ca bế Dao Dao đi ngủ rồi, chị dâu hình như cũng đi theo qua đó."
Vu Đông thắc mắc nhưng cũng không nghĩ nhiều, vội vàng dẫn Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn qua đó.
Anh ta vừa đi vừa lớn tiếng lảm nhảm.
Tiếng ồn ào truyền tới, đầu ngón tay Chu Việt Thâm xoa nắn bờ môi đỏ mọng của cô, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, Tư Niệm vốn đã say, giờ bị hôn cho càng thêm hôn trầm, trực tiếp ngã vào lòng người đàn ông, đầu óc ong ong.
Chu Việt Thâm nhìn cô vài giây, trong tiếng gọi khó chịu đó, anh ôm ngang hông bế cô lên.
“Đại ca!"
“Đại ca, anh đâu rồi, em đón người về rồi này, mau ra đây uống r-ượu đi!"
Vu Đông dắt hai đứa nhỏ rầm rầm đi tới, vừa định đẩy cửa thì thấy ở góc rẽ của văn phòng, Chu Việt Thâm đang bế Tư Niệm đầy hơi men bước ra.
Tư Niệm mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng rãi, cúc áo đã bị tuột ra từ lúc nào, cô vùi mặt vào l.ồ.ng ng-ực Chu Việt Thâm.
Đôi giày da nhỏ dưới chân buông thõng, vạt váy vì cái bế kiểu công chúa mà bị trượt lên một chút, để lộ cổ chân thon thả, nửa đoạn da thịt trắng đến kinh người, mũi chân khẽ rũ xuống, một vẻ đẹp vô cùng mềm yếu.....
Cái mồm to của Vu Đông bỗng chốc nghẹn lại.
Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn đứng hai bên cũng chưa từng thấy cảnh tượng này, đờ đẫn nhìn theo.
Quai hàm Chu Việt Thâm cứng đờ, ngũ quan căng thẳng, trên cái cổ thon dài có vài vệt móng tay cào đỏ mập mờ.
Đôi mày thoáng hiện vài phần lệ khí vì bị người khác quấy rầy.
Vu Đông im lặng vài giây sau đó c.h.ử.i một tiếng, ngượng ngùng dắt lấy hai đứa nhỏ đang đầy tò mò:
“Cái đó, cái đó, đại ca, em không có việc gì đâu, anh cứ tiếp tục đi, tiếp tục đi....."
Mẹ kiếp, chưa ăn thịt heo thì chẳng lẽ anh chưa thấy heo chạy sao.
Vu Đông cảm thấy mình đúng là xui xẻo hết phần thiên hạ rồi, liên tục hai lần đắc tội đại ca, hay là tháng tới anh ta cứ giả bệnh xin nghỉ phép cho xong.
Cái việc này, anh ta một ngày cũng chẳng dám tới nữa.
Buổi tụ tập hôm nay chính là muốn tạ lỗi với đại ca mà.
Thế này thì hay rồi, mình lại tự đ-âm đầu vào phá hỏng chuyện tốt của người ta.....
Chu Việt Thâm nhạt nhẽo liếc anh ta một cái, giọng trầm thấp:
“Kiếm cái gì cho tụi nhỏ ăn đi."
“Rõ rõ rõ, em đi làm ngay đây ạ!"
Vu Đông vội vàng lôi hai nhóc tì chạy biến.
Trẻ em không nên nhìn, trẻ em không nên nhìn đâu!
