Ngoái Đầu Lại, Vẫn Là Người - 6

Cập nhật lúc: 18/09/2026 10:06

Nhưng ta đột nhiên hiểu ra. Hắn tưởng ta tới để tìm hắn.

Hôm nay nhìn thấy Bùi Hanh được khênh trở về, nhìn thấy ta khóc, nhìn thấy ta từ đầu tới cuối túc trực bên sập của Bùi Hanh... Ta thậm chí nhìn thấy Bùi Tịch đứng ở cửa lều nhưng lại không đuổi theo ra ngoài. Bởi vì lúc đó trong lòng ta, việc cứu người quan trọng hơn.

Thế nhưng rơi vào mắt hắn, ước chừng lại biến thành một chuyện khác rồi.

Bùi Tịch đỏ ngầu đôi mắt nhìn ta, giọng nói ngày càng khàn đi: "Thẩm Chiếu."

"Ta đứng bên cạnh nàng bao nhiêu năm như thế."

"Tại sao trong mắt nàng mãi mãi chỉ nhìn thấy ca ca ta?"

Lồng n.g.ự.c ta bỗng nhiên thắt lại.

Hắn cúi đầu xuống, như thể ngay cả việc hỏi ra câu này cũng thấy thẹn thùng mất mặt. Qua một lúc lâu mới rốt cuộc ngẩng mắt lên:

"Khương Chiếu."

"Nàng nhìn huynh ấy bao nhiêu năm như thế."

"Tại sao lại không thể quay đầu nhìn ta một lần?"

Bùi Tịch hỏi xong câu đó, trong lều quân chỉ còn lại tiếng than hồng thỉnh thoảng nổ lách tách.

Ta đứng nguyên tại chỗ. Hắn đỏ ngầu đôi mắt, nhưng không ép ta nữa. Như thể mấy câu nói vừa rồi đã vắt kiệt toàn bộ sức lực của hắn trong những năm qua rồi.

Trong đầu ta rối thành một giùm, thế nhưng lại có một chuyện vô cùng rõ ràng: Ta không muốn nhìn thấy hắn như thế này.

Ta theo bản năng tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay hắn: "Ai bảo ta không để ý tới huynh chứ?"

Bùi Tịch ngẩng đầu lên. Ta bị hắn nhìn đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại, những lời phía sau ngược lại biến thành rối loạn.

Ta bảo ta nếu không để ý tới hắn thì sẽ không vì hắn trúng tên mà cả đêm không ngủ được, sẽ không theo chân tới tận Bắc cảnh, cũng sẽ không nhìn thấy hắn mình mẩy đầy m.á.u mà chân nhũn ra. 

Những lời này ta chưa từng nghĩ tới việc sẽ thốt ra, lúc này lại đổ ra sạch bách không sót một lời.

Nói tới cuối cùng, chính ta cũng đờ đẫn ra.

Bùi Tịch cũng không nhúc nhích. Ta tưởng hắn rốt cuộc cũng nghe hiểu rồi.

Thế nhưng qua một lúc lâu, hắn chỉ từ từ cúi đầu, nhìn bàn tay ta đang nắm lấy cổ tay hắn. Sau đó nhẹ nhàng phủ lên. Lòng bàn tay hắn rất nóng, chỉ nắm một khoảnh khắc rồi liền thả ra.

"Khương Chiếu." Giọng hắn đã bình thản trở lại. "Nàng từ trước tới nay luôn mềm lòng."

Ta ngẩn người ra.

Giây tiếp theo, hắn gỡ tay ta ra khỏi cổ tay hắn, động tác rất nhẹ, như sợ làm ta đau. Nhưng cũng chính vì như thế lại làm lòng ta hụt hẫng một cách kỳ lạ.

Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ xoay người bước ra khỏi lều.

Ta đứng ở đó, nửa ngày không nhúc nhích. 

Cho đến khi rèm lều rủ xuống, ta mới sực nhớ ra hiểu ra: Hắn căn bản là không tin.

……

Vết thương của Bùi Tịch vẫn chưa lành hẳn, thế nhưng hắn dường như đột nhiên bận rộn hẳn lên.

Buổi sáng ta bưng t.h.u.ố.c tới, hắn đã xuất trại.

Buổi tối ta đợi đến khi thức ăn lạnh ngắt hắn mới trở về.

Thỉnh thoảng đụng mặt, hắn vẫn sẽ hỏi ta có lạnh không, sẽ tiện tay chắn ta khỏi hướng gió thổi, sẽ vươn tay đỡ lấy lúc ta giậm chân lên mặt đất đóng băng. Làm xong những việc này lại mau ch.óng thả tay ra, như thể những thói quen này đã khắc sâu vào trong xương tủy, nhưng lại không cho phép bản thân làm thêm nửa phần.

Mới đầu ta không hiểu, về sau mới từ từ nhìn ra manh mối.

Hôm đó ta thay t.h.u.ố.c giúp hắn. Vết thương sau vai vừa mới kéo da non, lúc tháo băng gạc ra có dính chút m.á.u. Ta nhíu mày cúi đầu bôi t.h.u.ố.c lại.

Bùi Tịch ngồi rất yên tĩnh. Ta ghé lại gần hắn cũng không né tránh, thậm chí lúc ta cúi người với lấy lọ t.h.u.ố.c, hắn còn giơ tay đỡ lấy chiếc hộp t.h.u.ố.c sắp rớt xuống giúp ta. 

Khoảnh khắc ấy vô cùng tự nhiên, tự nhiên như thể chúng ta trước kia đã từng trải qua nhiều năm như thế.

Thế nhưng đợi thay t.h.u.ố.c xong, ta chẳng qua chỉ tiện miệng hỏi một câu tối nay có phải lại tới lều chính không, biểu cảm vốn đã dịu lại của hắn bỗng nhiên thu trở về. Hắn chỉ gật đầu, rồi tự mình thắt lại dải áo.

Ta đứng bên cạnh, nhìn hắn từng chút từng chút giấu đi sự thân thiết vừa rồi, không hiểu sao lại thấy tức giận. Như thể có người vừa đưa kẹo tới miệng ta lại trước mặt ta thu trở về vậy.

Nhưng ta lại chẳng biết nên tức giận với ai.

Cho đến ngày thứ hai, t.h.u.ố.c ta gửi tới muộn mất nửa canh giờ. Lều y tế bận rộn không dứt ra được, ta nhờ gã lính trẻ gửi hộ. Buổi tối trở về lại nghe thấy gã lính trẻ mỉm cười bảo, Bùi tướng quân hôm nay đã hỏi tới ba lần tại sao t.h.u.ố.c vẫn chưa tới.

Bước chân ta khựng lại. "Huynh ấy hỏi ba lần sao?"

Gã lính trẻ gật đầu. 

"Về sau t.h.u.ố.c tới rồi, tướng quân còn bảo sau này không cần phiền phu nhân tự mình gửi tới nữa."

Trong lòng ta bỗng nhiên hiểu ra một điểm, Bùi Tịch không phải là không muốn, hắn là muốn đến mức kinh người, thế nên mới sợ hãi.

……

Mấy ngày đó Bùi Hanh đã có thể ngồi dậy được rồi. Ta mỗi ngày đều tới xem vết thương giúp hắn. 

Có lúc hắn tinh thần tốt còn hỏi thăm về tỷ tỷ. Ta vừa bảo tỷ tỷ đã biết hắn bình an, hắn liền mỉm cười.

Vị Đại tướng quân mà ta từng ngưỡng mộ nhất trước kia, nay khoác áo trong ngồi trên sập, vì một bức thư của vợ mà đỏ ngầu đôi mắt. Kỳ lạ là ta không hề thấy thất vọng, ngược lại lần đầu tiên cảm thấy, hắn rốt cuộc cũng từ "Bùi tướng quân" biến thành một con người bằng xương bằng thịt.

Chiều hôm đó, ta cố định lại nẹp gỗ trên chân giúp hắn. 

Bùi Hanh đau đến mức hít vào một hơi, còn có thể mỉm cười oán trách ta ra tay nặng. 

Ta cũng cười.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.