Ngoái Đầu Lại, Vẫn Là Người - 7
Cập nhật lúc: 18/09/2026 10:06
Ngẩng đầu lên thì vừa vặn nhìn thấy ngoài cửa lều có Bùi Tịch đang đứng. Hắn không biết đã tới từ bao giờ. Ánh mắt lướt qua lại giữa ta và Bùi Hanh một khoảnh khắc, sau đó không nói năng gì, xoay người bước đi.
Lòng ta "đánh thót" một cái, theo bản năng muốn đuổi theo. Thế nhưng Bùi Hanh vừa cử động một chút, nẹp gỗ bị lệch mất. Ta chỉ đành ấn hắn trở lại sập trước.
Đợi xử lý xong vết thương bước ra ngoài, bên ngoài đã sớm không còn bóng dáng Bùi Tịch đâu nữa.
Đêm hôm đó hắn không trở về. Ta ngồi trong lều, từ lúc trời tối đợi tới tận nửa đêm.
Đèn trên bàn đã thay bấc tới hai lần, ta ngày càng thấy bực bội. Cuối cùng quyết định khoác áo ra ngoài tìm.
Lều chính không có ai, chuồng ngựa không có ai, ngoài tường trại cũng không có. Ta tìm một đường tới sân luyện binh mới nhìn thấy hắn ngồi một mình bên bia b.ắ.n tên. Bên cạnh đặt rượu.
Ta bước lại gần. Hắn nghe thấy tiếng bước chân cũng không ngoái đầu lại.
Ta ngồi xuống bên cạnh hắn. Gió rất lạnh. Hắn im lặng hồi lâu, vẫn cởi chiếc áo khoác của mình ra ném lên đùi ta trước. Rồi tiếp tục uống rượu.
Ta bỗng nhiên thấy vừa tức lại vừa chua xót.
"Huynh rõ ràng là để ý tới ta, tại sao nhất quyết phải giả vờ như không để ý chứ?"
Bàn tay nắm chén rượu của Bùi Tịch khựng lại một nhịp. Nhưng hắn không trả lời.
Ta quay đầu nhìn hắn. Nghiêng mặt hắn trong đêm tối trông vô cùng lạnh lẽo. Qua một lúc lâu hắn mới nhỏ giọng bảo: "Khương Chiếu."
"Hôm nay nàng nhìn ca ca ta, rất vui mừng."
Ta há miệng, lúc này mới hiểu ra. Hóa ra hắn lại nghĩ sai rồi. Nhưng khoảnh khắc này, ta cũng không biết phải chứng minh thế nào.
Ta dĩ nhiên là vui mừng. Bùi Hanh còn sống, ta vui thay cho tỷ tỷ, cũng vui thay cho vị người hùng mà mình từng kính trọng thời thiếu niên.
Nhưng điều đó không hề giống nhau.
Ta muốn giải thích, Bùi Tịch lại đã ngửa đầu uống cạn chén rượu. Rồi đứng dậy. Hắn để lại chiếc áo khoác trên đùi ta, tự mình bước đi.
Ta nhìn theo bóng lưng hắn, bỗng nhiên lần đầu tiên sinh ra một cảm giác bất lực.
Hóa ra một người nếu đã chờ đợi quá lâu, ngay cả khi hạnh phúc rơi vào tay cũng sẽ nghi ngờ đó có phải là ảo giác hay không trước tiên.
……
Bùi Tịch lại bị thương nặng lần thứ hai. Cánh tay trái của hắn bị tên sượt qua một đường, không sâu nhưng chảy không ít m.á.u.
Lúc ta xử lý giúp hắn, hắn suốt buổi cúi đầu, như thể mấy ngày nay chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ta bỗng nhiên rất bực bội cái kiểu lúc gần lúc xa này.
Thế là vứt dải băng t.h.u.ố.c lên bàn. "Bùi Tịch, ta thích huynh."
Lời thốt ra khỏi miệng rồi, chính ta cũng ngẩn người ra một lúc. Hóa ra mấy chữ này không khó như trong tưởng tượng.
Bùi Tịch lại như bị người ta điểm huyệt, rất lâu không nhúc nhích. Sự căng thẳng trong lòng ta từng chút từng chút biến thành mong chờ.
Thế nhưng cuối cùng, hắn chỉ hỏi: "Bắt đầu từ bao giờ?"
Ta ngẩn người ra. Câu hỏi này lập tức làm ta nghẹn lời. Từ bao giờ chứ?
Lần cứu mèo đó sao?
Mơ thấy hắn tắm sao?
Nhìn thấy người khác tặng túi thơm cho hắn sao?
Hay là sau khi hắn rời kinh, ta hết lần này tới lần khác lật xem mảnh giấy "bớt trèo tường" ấy?
Ta không biết, ta im lặng quá lâu. Ánh sáng trong mắt Bùi Tịch cũng từng chút từng chút tối sầm xuống.
Ta vội vã giải thích, nhưng càng vội càng rối loạn. Bảo ta không phải vì hắn bị thương, cũng không phải vì biết hắn thích ta, càng không phải vì thương hại.
Hắn buông một tiếng "ừm", nhưng rõ ràng là không tin.
Ta đột nhiên rất tức giận. "Huynh không tin ta sao?"
Bùi Tịch rủ mắt xuống, ngón tay từ từ gấp mảnh gạc dính m.á.u trên bàn lại.
"Ta chỉ sợ nàng qua mấy tháng nữa sẽ không nghĩ như thế này nữa."
Ta lập tức nghẹn lời. Hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong biểu cảm không hề có sự trách móc, chỉ có sự mệt mỏi.
"Khương Chiếu."
"Bây giờ nàng cảm thấy để ý tới ta, có lẽ chỉ là vì ta đã ở bên nàng quá lâu thôi."
"Đợi trở về kinh thành, đợi ngày tháng trở lại như cũ..."
Hắn không nói tiếp nữa, nhưng ta nghe hiểu rồi. Hắn sợ ta hối hận, càng sợ bản thân lại tin thêm một lần nữa.
Hôm đó ta không ép hắn nữa, chỉ giật mảnh gạc đó khỏi tay hắn ném đi, bôi t.h.u.ố.c lại giúp hắn. Nhưng trong lòng bỗng nhiên nẩy ra một ý nghĩ: Ta phải làm cho hắn hiểu ra, ta không phải là bồng bột nhất thời.
…….
Chiến sự kết thúc là vào một tháng sau. Thương thế của Bùi Hanh đã ổn định, triều đình hạ chỉ dụ bảo hắn trở về kinh dưỡng bệnh.
Tỷ tỷ cũng sai đoàn xe tới đón.
Tất cả mọi người đều mặc định ta sẽ cùng trở về, ngay cả Bùi Tịch cũng thế.
Lúc ta trở về lều, phát hiện hành lý của mình đã được thu dọn xong xuôi. Hộp t.h.u.ố.c cài nắp gọn gàng ngăn nắp, mấy cuốn sách y ta thường đọc được bọc lại bằng vải ngăn nắp, ngay cả hũ t.h.u.ố.c bôi mà ta chê Bắc cảnh quá hanh khô ban đêm luôn phải bôi cũng được nhét ở trên cùng.
Ta đứng trước chiếc rương nhìn rất lâu, không cần hỏi cũng biết là ai thu dọn.
Bùi Tịch bước vào, ta đang đem đồ đạc từng thứ từng thứ lấy ra ngoài. Bước chân hắn khựng lại. "Làm gì thế?"
Ta không ngoái đầu lại. "Mở rương."
"Ngày mai đoàn xe đi rồi."
"Ta biết."
Ta đặt cuốn sách y trở lại trên kệ, phân loại d.ư.ợ.c liệu trở lại kéo tủ, quần áo cũng treo trở lại.
Bùi Tịch rốt cuộc cũng tiến lại gần, hắn nhìn ta chằm chằm một lúc. "Khương Chiếu."
"Ừm."
"Nàng không về kinh sao?"
Lúc này ta mới xoay người lại. "Tạm thời chưa về."
Biểu cảm của hắn rõ ràng thay đổi một nhịp, nhưng mau ch.óng nén trở lại. "Vì ta sao?"
Ta lắc đầu. "Không phải chỉ vì huynh."
Hắn im lặng. Ta đi tới bên hộp t.h.u.ố.c, ngồi xuống xếp lại những lọ t.h.u.ố.c cầm m.á.u.
"Kinh thành có tiệm t.h.u.ố.c nhà họ Thẩm, có cha mẹ, có tỷ tỷ. Bắc cảnh cũng có rất nhiều thương binh. Ta muốn ở lại một thời gian."
Nói tới đây ta ngẩng đầu nhìn hắn. "Dĩ nhiên là còn có huynh nữa."
