Ngoại Thất Của Thẩm Viên Ngoại - Chương 9
Cập nhật lúc: 27/07/2026 15:04
Sảnh nghị sự chính viện.
Tần Như Ý ngồi ở vị trí chủ tọa, phong thái đoan chính, uy nghiêm. Trên bàn gỗ gụ đặt chiếc vòng ngọc phỉ thúy vừa được mang về.
Hà di nương ngồi bên cạnh dùng khăn chấm nước mắt, liên tục kể lể chiếc vòng là kỷ vật gia chủ tặng mình quý giá ra sao.
Tô di nương ngồi ghế dưới, cúi đầu không nói một lời.
Vãn Ninh vì không có danh phận thiếp thất chính thức nên phải quỳ giữa sảnh đá lạnh lẽo.
Tần Như Ý không quát mắng, cũng không lập tức bắt nàng nhận tội. Bà thong thả nhấp một ngụm trà rồi quay sang Phương Cầm:
"Xử lý thế nào rồi? Thuật lại từng chi tiết."
Phương Cầm cẩn thận báo lại toàn bộ quá trình lục soát, kể cả việc Vãn Ninh yêu cầu lập danh sách chứng kiến.
Hà di nương sốt ruột chèn vào:
"Phu nhân, tang vật đã tìm thấy trong phòng nó, cần gì phải tra xét dài dòng? Cứ dùng gia pháp đ.á.n.h mấy mươi trượng rồi đuổi ra khỏi phủ là xong!"
Tần Như Ý khẽ đặt chén trà xuống bàn. Tiếng sứ va vào mặt gỗ giòn tan khiến cả gian phòng chìm vào yên lặng.
"Trong Thẩm gia, chủ t.ử có quy củ của chủ t.ử. Hạ nhân cũng có một con đường để nói rõ trắng đen."
Bà nhìn xuống Vãn Ninh:
"Ngươi chỉ có một cơ hội. Hãy nghĩ kỹ rồi nói."
Vãn Ninh dập đầu trước Tần Như Ý, giọng nói vang lên rõ ràng:
"Nô tỳ không xin tha mạng. Nô tỳ chỉ xin được hỏi những người có liên quan ba câu trước khi nhận gia pháp."
Tần Như Ý gật đầu:
"Cho phép ngươi hỏi."
Vãn Ninh xoay người, hướng về phía Hà di nương:
"Câu thứ nhất: Xin hỏi Hà di nương, lần cuối cùng di nương nhìn thấy chiếc vòng ngọc là vào lúc nào?"
Hà di nương hất hàm:
"Trước khi đến biệt viện của ngươi! Lần đó chính tay Xuân Đào đeo vào tay ta!"
"Câu thứ hai:" Vãn Ninh quay sang Xuân Đào. "Khi rời khỏi biệt viện, di nương có còn đeo vòng ngọc hay không?"
Xuân Đào giật mình, lập tức lớn tiếng:
"Dĩ nhiên là còn! Ta chính mắt thấy di nương đeo nó bước ra khỏi biệt viện của ngươi!"
"Câu thứ ba:" Vãn Ninh bước lên nửa bước, ánh mắt sắc bén như d.a.o nhắm thẳng vào Lý bà t.ử đang đứng run rẩy ở góc sảnh.
"Tối qua, lúc mang than đến biệt viện, bà đã đi qua hành lang bên trái hay hành lang bên phải?"
Lý bà t.ử hoảng hốt, lập tức xua tay lia lịa gào lên:
"Ta không có! Ta chưa từng bước qua cửa phòng ngủ của cô nương! Ta chỉ để than ở ngoài thôi!"
Cả gian phòng bỗng nhiên im bặt.
Vãn Ninh nhẹ nhàng hạ giọng, ánh mắt xoáy sâu vào mặt Lý bà t.ử:
"Ta chưa hỏi bà có vào phòng hay không."
"Vì sao bà vội phủ nhận?"
Lý bà t.ử mặt tái dại, lắp ba lắp bắp không nói thành lời.
Vãn Ninh quay lại chắp tay bái Tần Như Ý:
"Báo cáo Đại phu nhân, sáng nay lúc tìm thấy chiếc túi gấm dưới đệm ngồi gần cửa sổ, nô tỳ đã phát hiện trên mép túi có vết bột than và một sợi cỏ khô."
Phương Cầm lập tức lấy khăn sạch nâng chiếc túi gấm lên kiểm tra. Đúng như lời Vãn Ninh nói, nơi đường chỉ móc có vết đen bẩn và sợi cỏ bám c.h.ặ.t.
Vãn Ninh nói tiếp:
"Biệt viện mới nhập xe than chiều qua. Cỏ khô này là loại cỏ lót đáy xe chở than. Người duy nhất tiếp xúc với đống than đó trong biệt viện là Lý bà t.ử."
Lý bà t.ử vội quỳ gục xuống gào lên:
"Vu oan! Tay ta làm việc dính than là chuyện thường, chắc chắn lúc sáng ta lục soát vô tình chạm phải!"
"Bà không lục soát phòng ta." Phương Cầm lạnh lùng ngắt lời. "Sáng nay bà đứng ngoài cửa sân, chưa từng bước vào phòng ngủ."
Lý bà t.ử nghẹn ngào, hai mắt dại đi.
Vãn Ninh tiến lại gần, chỉ vào mép tay áo thô của Lý bà t.ử:
"Một dấu vết có thể là trùng hợp. Ba dấu vết cùng xuất hiện trên một người thì không còn là trùng hợp nữa."
Trên mép tay áo Lý bà t.ử vẫn còn dính một sợi chỉ đỏ cùng chất liệu với túi gấm.
Đúng lúc đó, bước chân trầm ổn từ ngoài sảnh vang lên.
Thẩm Hoài Chương bước vào.
Hắn mặc thường phục xanh đậm, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua toàn bộ khung cảnh trong phòng. Hà di nương thấy hắn tới liền khóc lóc gieo mình xuống chân hắn:
"Lão gia! Ngài phải làm chủ cho thiếp! Chiếc vòng ngọc ngài tặng thiếp bị kẻ gian trộm mất..."
Thẩm Hoài Chương không cúi xuống ôm lấy nàng ta, hắn thản nhiên bước qua, chắp tay chào Tần Như Ý rồi ngồi xuống ghế bên cạnh.
Hắn nhìn Vãn Ninh vẫn đang quỳ thẳng lưng giữa sảnh, cất giọng trầm đục:
"Ngươi đã biết Lý bà t.ử có điểm khả nghi từ lúc lục soát, sao không nói ngay?"
Vãn Ninh ngẩng đầu nhìn hắn:
"Sợ."
"Sợ mà còn nhẫn?" Hắn nheo mắt.
"Sợ không thể thay chứng cứ." Vãn Ninh bình thản đáp. "Nếu chỉ vì một nghi ngờ mà vội kết tội, nô tỳ chẳng khác nào người khác đang dồn nô tỳ vào đường c.h.ế.t."
Thẩm Hoài Chương nhìn nàng sâu sắc. Trong đôi mắt hắn lần đầu tiên xuất hiện sự kinh ngạc thật sự dành cho một nữ nhân thân phận ngoại thất.
"Ngươi không sợ chậm một bước sẽ bị đ.á.n.h sao?" Hắn hỏi.
"Nếu không có chứng cứ," Nàng đáp, "Có nói sớm hơn cũng chỉ là tiếng kêu vô dụng."
Tần Như Ý đập nhẹ bàn tính:
"Tô di nương, hôm qua ngươi đi cùng Hà thị. Ngươi nói xem, lúc rời biệt viện, chiếc vòng ngọc có còn trên tay Hà thị không?"
Tô di nương siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay, liếc nhìn vẻ mặt đe dọa của Hà di nương rồi lại nhìn sang Vãn Ninh.
Cuối cùng, Tô di nương hít một hơi sâu, cất giọng run run:
"Báo cáo phu nhân... lúc trên xe ngựa trở về, Hà di nương kêu cổ tay bị siết đau nên đã bảo Xuân Đào tháo vòng ra cất vào túi gấm."
"Ta không biết vòng được đưa đi đâu sau đó." Tô di nương cúi đầu. "Nhưng khi rời biệt viện, nó vẫn ở trong tay Xuân Đào."
Lời chứng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Hà di nương và Xuân Đào.
Hà di nương tái mặt, quát lớn:
"Tô thị! Ngươi ngậm m.á.u phun người!"
Thẩm Hoài Chương lạnh giọng ngắt lời:
"Một vật quý ngươi luôn miệng nói trân trọng, tại sao tháo ở đâu, giao cho ai lại không nhớ?"
Xuân Đào hoảng loạn quỳ gục xuống, miệng mếu máo:
"Lão gia tha mạng! Nô tỳ... nô tỳ nhớ nhầm..."
Vãn Ninh nhìn Xuân Đào, bất ngờ đặt câu hỏi:
"Xuân Đào, ta chưa từng nói chiếc vòng được giấu ở bên trái hay bên phải cửa sổ."
"Sao ngươi biết?"
Xuân Đào trố mắt nhìn Vãn Ninh, run rẩy đáp:
"Rõ ràng là dưới đệm bên trái..."
Lời vừa thốt ra, cả gian phòng chìm vào tĩnh mịch.
Phương Cầm từ đầu đến cuối chỉ báo tìm thấy vòng dưới đệm ngồi, chưa từng nhắc tới đệm bên trái hay bên phải!
Xuân Đào vội vã tát vào mặt mình:
"Nô tỳ nói hớ! Nô tỳ nghe bà t.ử lục soát kể lại..."
"Bà t.ử lục soát chưa từng nói chuyện với ngươi." Phương Cầm thản nhiên bóc trần.
Trước áp lực tra xét, Lý bà t.ử không chịu nổi đe dọa giao cho quan phủ, gào khóc bò ra giữa sảnh:
"Đại phu nhân tha mạng! Lão gia tha mạng! Là Xuân Đào cô nương cho nô tỳ mười lượng bạc! Bảo nô tỳ nhân lúc mang than giấu túi gấm vào phòng Lục cô nương để dạy cho cô nương một bài học!"
Xuân Đào quỳ gục xuống đất, Hà di nương hoảng hốt chỉ tay vào Xuân Đào:
"Đồ nô tỳ to gan! Ta chỉ bảo ngươi dạy nàng ta một bài học, ai bảo ngươi giấu vòng dưới đệm!"
Cả gian sảnh ồ lên.
Hà di nương lỡ lời, tự tay đập tan mọi vách ngăn bảo vệ mình.
Vãn Ninh nhìn hai kẻ đang hoảng loạn đổ lỗi cho nhau, đôi mắt tĩnh lặng như nước.
Người cùng làm chuyện xấu vốn chưa bao giờ thật sự tin nhau. Chỉ cần dồn họ vào bóng tối, họ sẽ tự xé xác lẫn nhau để ngoi lên.
Tần Như Ý đập mạnh thước gỗ xuống bàn, tuyên bố kết quả:
"Lục Vãn Ninh vô tội. Trả lại sự trong sạch cho biệt viện."
"Xuân Đào vu oan người khác, trộm đồ của chủ t.ử, đ.á.n.h hai mươi trượng rồi bán ra biên giới. Lý bà t.ử nhận hối lộ hại người, thu hồi toàn bộ tài sản, chuyển sang thôn trang lao dịch cả đời."
Bà quay sang Hà di nương đang khóc lóc t.h.ả.m thiết:
"Hà thị cấm túc ba tháng, cắt tiền tháng nửa năm, tự tay chép gia quy một trăm lần."
Hà di nương dập đầu xin Thẩm Hoài Chương, nhưng hắn không hề quay đầu nhìn nàng ta một lần. Hắn hoàn toàn tôn trọng quyết định của Tần Như Ý.
