
Ngoan Ngoãn Làm Trà Xanh Cho Kim Chủ
Tôi là một kẻ đào mỏ tráo trở, sau khi ôm chặt lấy đùi kim chủ, tôi luôn tận tụy với công việc của mình.
Quấn quýt chơi đùa cùng Bùi Yến Xuyên suốt bảy ngày liền, tôi mới dụi mặt vào hõm cổ anh ấy xin hàng: "Anh Xuyên, ngày cuối cùng rồi, triển lãm xe sắp kết thúc rồi đấy."
"Anh đã nói chỉ cần em ngoan ngoãn thì sẽ mua cho em chiếc Porsche mới ra đúng không?"
Bùi Yến Xuyên cười lớn, nhéo nhẹ vào eo tôi, giọng nói trầm thấp: "Ừm, mua cho em."
Thế nhưng ngay lúc tôi đang phơi phới cầm chiếc chìa khóa xe trong tay, hí hửng suy tính lần tới nên đòi Bùi Yến Xuyên thêm thứ gì, thì lại đột nhiên nhìn thấy dòng bình luận bay qua trước mắt: [Trời đất anh Hai ơi, nam phụ còn ở đó mà đắc ý cái gì vậy?]
[Cái thứ hàng chỉ có nhan sắc mà không có não, đợi nam chính công gặp được nam chính thụ vừa có nội hàm vừa có tri thức, nam chính công đá một phát văng thẳng cổ.]
[Cậu ta đã không có kỹ năng sống lại còn hám danh lợi, chẳng mấy chốc sẽ bị người ta lừa sạch tiền bạc rồi bệnh chết trong phòng trọ xập xệ cho xem.]
Tôi sợ đến mức lập tức vứt xó bộ đồ hầu gái, bộ trang phục mèo con cùng một đống đồ chơi nhỏ trên tay, đeo chiếc kính gọng đen vào rồi cuốn gói chạy tót về trường học ôn thi.
Lúc kim chủ trở về, cảm thấy như trời sập rồi!












