Ngoan Ngoãn Làm Trà Xanh Cho Kim Chủ - Chương 7
Cập nhật lúc: 11/08/2026 06:28
Thế là anh lập tức gọi một cuộc điện thoại cho đứa bạn thân Ngô Thu.
Ngô Thu và vợ cậu ấy là thanh mai trúc mã, đi từ giai đoạn đơn phương bị người ta coi là kẻ thù không đội trời chung cho đến khi cưa đổ được người ta rồi sống hạnh phúc ngọt ngào. Mặc dù xuất sắc như Bùi Yến Xuyên, anh cũng buộc phải thừa nhận rằng đứa bạn thân Ngô Thu này cực kỳ có ngón nghề trong chuyện yêu đương.
Ngô Thu nghe xong những thắc mắc của Bùi Yến Xuyên, rất nhanh đã đưa ra câu trả lời cho anh: "Đoạn Ngọc nghĩ như vậy cũng là rất bình thường thôi, hai người chỉ là quan hệ bao dưỡng, lại chẳng có tình cảm gì, chờ đến khi cậu ta không còn trẻ trung, không còn xinh đẹp nữa, cũng không thể cứ dựa vào việc ôm đùi để sống qua ngày mãi được."
Bùi Yến Xuyên hất hàm coi thường, anh cảm thấy Ngô Thu chẳng hiểu chút nào về tình cảm giữa anh và Đoạn Ngọc cả.
Thế nhưng tính tình anh rộng lượng, sẵn lòng chia sẻ lại cho Ngô Thu nghe thêm một lần nữa về câu chuyện anh được Đoạn Ngọc "theo đuổi": "Đoạn Ngọc đối với tôi là yêu từ cái nhìn đầu tiên đấy. Em ấy chủ động mỉm cười với tôi, lại còn rót rượu cho tôi nữa."
"Tôi chỉ bảo em ấy ngồi xuống uống với tôi một lúc, kết quả em ấy đi cùng tôi cho tới khi buổi tiệc kết thúc, lại còn xin cách thức liên lạc của tôi nữa, em ấy dính người lắm đấy."
"Mỗi lần gặp mặt, ánh mắt em ấy nhìn tôi đều sáng rực lên. Tôi chẳng qua chỉ tặng em ấy một món quà nhỏ thôi mà em ấy đã vui sướng đến thế rồi, lại còn tìm đủ mọi cơ hội để gửi tin nhắn cho tôi, rõ ràng chính là thích tôi!"
"Ở bên nhau hai năm nay, tôi đưa ra yêu cầu gì em ấy cũng đều đồng ý, cho dù có bị tôi làm cho giận dỗi, tôi chỉ cần dỗ dành một chút là em ấy lại vui vẻ rạng rỡ trở lại. Em ấy đã yêu tôi đến mức không thể tự thoát ra được rồi, làm sao có chuyện không có tình cảm với tôi cho được."
Ngô Thu im lặng một hồi lâu, sau đó thử thăm dò: "Liệu có khả năng nào là do cậu cho nhiều tiền quá không?"
Bùi Yến Xuyên lại càng không hiểu nổi: "Em ấy là người của tôi, tại sao tôi lại không cho em ấy tiêu tiền chứ? Tôi kiếm tiền chính là để cho em ấy tiêu xài mà."
Ngô Thu thực sự chịu hết nổi rồi, anh cảm thấy Đoạn Ngọc đúng chuẩn là một kẻ đào mỏ điển hình, trước đây anh còn tưởng Đoạn Ngọc đào được tiền của Bùi Yến Xuyên là do đẳng cấp của Đoạn Ngọc cao. Bây giờ nhìn lại...
Bùi Yến Xuyên có thể ế bền vững đến tận năm 28 tuổi mới bị đào mỏ đổ gục đúng là một kỳ tích. Đúng chuẩn cái kiểu chỉ cần khen vài câu là có thể bán cho cậu ấy một đống thực phẩm chức năng rồi.
Hết cách, anh đành phải đổi sang một góc độ khác: "Vậy còn cậu thì sao Bùi Yến Xuyên, cậu có thích Đoạn Ngọc không? Cậu lẽ nào lại có thể bao dưỡng cậu ta cả đời à?"
Bùi Yến Xuyên không hiểu. Câu hỏi này Đoạn Ngọc từng hỏi anh, Ngô Thu cũng lại hỏi anh.
Lựa chọn người ở bên cạnh mình là một chuyện rất phiền phức. Hơn nữa anh và Đoạn Ngọc đã hòa hợp với nhau rất tốt rồi. Tại sao lại không thể bao dưỡng cả đời?
Theo ý anh thấy, Đoạn Ngọc hoàn toàn chẳng có lý do gì phải chịu cái cực khổ đó để đi thi cao học cả. Đầu óc cậu chẳng thông minh, lại thích ngủ nướng, học hành thì toàn lơ đễnh phân tâm, điểm số lúc nào cũng chỉ lẹt đẹt ở mức vừa đủ qua môn, cậu rõ ràng vô cùng chán ghét việc học hành.
Cậu muốn đi làm thì chỉ cần cất tiếng nói một câu là được. Bùi Yến Xuyên hoàn toàn có thể sắp xếp cho cậu một vị trí nhàn nhã mà lương lại cao ngất ngưởng.
Còn về tiền bạc ư?
Đoạn Ngọc vĩnh viễn không bao giờ phải lo lắng về chuyện tiền bạc cả.
Năm đó trong bản hợp đồng anh đã viết rất rõ ràng: loại trừ lỗi sai của Đoạn Ngọc, nếu như là do anh đơn phương yêu cầu giải trừ hợp đồng, anh cần phải lập một quỹ tài chính cho Đoạn Ngọc, mỗi tháng chuyển cho cậu một trăm nghìn tệ cho đến khi thời hạn quy định ban đầu của hợp đồng kết thúc.
Mà ở ô thời hạn bao dưỡng của hợp đồng, anh đã điền vào đó số mười: một trăm năm.
Thế nên anh ấy khẳng định chắc nịch: "Có thể chứ."
"Còn về chuyện có thích hay không, tôi chỉ có một chút xíu thích Đoạn Ngọc thôi. Tôi sẽ không nói cho em ấy biết đâu, không thể để em ấy quá đắc ý được, bằng không em ấy lại được đà vênh váo lên mất."
11.
Lại bị những dòng bình luận kéo giật trở về thực tại. Nghĩ đến bản thân vừa mới vì một câu nói của Bùi Yến Xuyên mà tim đập loạn nhịp, tôi không khỏi tự mắng c.h.ử.i chính mình trong lòng.
Đoạn Ngọc! Tỉnh táo lại chút đi! Anh ấy chỉ là thèm khát thân thể mày thôi, biết đâu qua đêm nay, đến cả thân thể mày, anh ấy cũng chẳng còn thèm khát nữa rồi!
Đè nén chút đắng ngắt nơi đáy lòng xuống, tôi chủ động đổi sang chủ đề khác: "Nghe nói tối nay ở núi Tiểu Hương có thể ngắm mưa sao băng, em muốn đi."
Bùi Yến Xuyên cúi đầu kiểm tra lịch trình một chút: "Được, vừa hay anh có thời gian rảnh, đi cùng em."
Tôi hít một hơi thật sâu, lại cất lời: "Em muốn đi một mình, một mình em thôi."
Bùi Yến Xuyên là một kim chủ rất tròn vai, anh luôn có giới hạn nhất định. Có những việc thật ra anh không hề đồng tình, nhưng chỉ cần tôi kiên quyết, anh vẫn sẽ tôn trọng và không gặng hỏi quá nhiều.
