Ngự Thú Sư 0 Điểm - Chương 2: Mẹ Của Kiều Tang

Cập nhật lúc: 04/01/2026 12:08

"Kiều Tang, vào đây!"

Vừa bước vào sảnh lớn của Trung Tâm Ngự Thú, Kiều Tang đã bị choáng ngợp bởi không gian rộng lớn và hiện đại nơi đây. Sàn nhà lát đá cẩm thạch sáng bóng, trần nhà cao v.út với hệ thống đèn chiếu sáng mô phỏng bầu trời sao. Khắp nơi là những màn hình holographic hiển thị thông tin về các loài thú.

"Đừng có ngẩn người ra đó nữa. Đi đăng ký trước đã." Diệp Tương Tương kéo tay con gái đi về phía quầy lễ tân.

Kiều Tang vội vàng rảo bước theo sau. Cô liếc nhìn xung quanh, thấy rất nhiều bạn trẻ cùng trang lứa cũng đang được bố mẹ dẫn đi chọn thú. Ai nấy đều lộ vẻ háo hức và hồi hộp.

Tại quầy đăng ký, một nữ nhân viên mặc đồng phục màu xanh nhạt đang mỉm cười tiếp đón khách.

"Xin chào, tôi muốn đăng ký nhận thú cưng khởi đầu cho con gái." Diệp Tương Tương nói, đặt thẻ căn cước của Kiều Tang lên bàn.

Nữ nhân viên nhận lấy thẻ, quét qua máy đọc: "Kiều Tang, 15 tuổi, vừa thức tỉnh Não Vực hôm qua. Đủ điều kiện nhận trợ cấp. Phí thủ tục là 500 Liên minh tệ."

Diệp Tương Tương không chút do dự, rút điện thoại ra quét mã thanh toán.

"Được rồi, mời hai mẹ con đi theo lối này vào khu vực lựa chọn." Nữ nhân viên đưa lại thẻ và chỉ tay về phía hành lang bên phải.

Vừa đi được vài bước, điện thoại của Diệp Tương Tương lại reo lên. Bà nhìn màn hình, nhíu mày một cái rồi bắt máy.

"Alo? Vâng, tôi là phụ huynh của Kiều Tang... Cái gì? Mời phụ huynh? Tại sao?... 0 điểm? Bài thi mô phỏng?"

Kiều Tang đi bên cạnh, nghe thấy mấy từ khóa "mời phụ huynh", "0 điểm" thì lạnh toát cả sống lưng. Thôi xong, thầy Lưu Diệu gọi điện "mách lẻo" nhanh thế!

Diệp Tương Tương dừng bước, quay sang nhìn con gái với ánh mắt sắc lẹm.

"Kiều Tang!"

"Dạ..." Kiều Tang co rúm người lại.

"Thầy giáo nói con được 0 điểm bài thi mô phỏng? Lại còn điền linh tinh vào bài thi?"

"Con... con giải thích sau được không mẹ? Đang ở chỗ đông người..."

Diệp Tương Tương hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cơn giận: "Được, về nhà rồi tính sổ với con sau. Bây giờ tập trung vào việc chọn thú cưng đã."

Bà cúp máy, nhưng sắc mặt rõ ràng đã không còn vui vẻ như lúc nãy.

Kiều Tang thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn lo ngay ngáy. Kiếp nạn này chưa qua, kiếp nạn khác đã tới.

Hai mẹ con đi dọc theo hành lang dài, hai bên là những bức tường kính cường lực. Bên trong là các môi trường sống nhân tạo khác nhau: rừng rậm, sa mạc, hồ nước, núi đá... Mỗi khu vực đều có những loài thú đặc trưng sinh sống.

"Con nhìn kìa, kia là Tiểu Cương Chuẩn hệ Thép, rất mạnh mẽ và trung thành." Diệp Tương Tương chỉ vào một con chim ưng nhỏ có bộ lông kim loại đang đậu trên cành cây giả.

"Vâng..." Kiều Tang đáp cho có lệ.

"Còn kia là Phong Tốc Khuyển, tốc độ cực nhanh, rất hợp để đi thi đấu."

Kiều Tang vẫn chỉ gật đầu. Mắt cô đảo liên tục, tìm kiếm bóng dáng của loài thú mà mình mong muốn.

Cuối cùng, họ đến khu vực hệ Hỏa.

Đó là một vùng đất nhân tạo với những tảng đá đỏ rực và nhiệt độ cao hơn hẳn bên ngoài. Bên trong, hàng chục con ch.ó nhỏ có bộ lông màu đỏ cam đang chạy nhảy, nô đùa. Chúng có đôi tai dựng đứng và cái đuôi rực lửa.

Hỏa Nha Cẩu!

Mắt Kiều Tang sáng rực lên.

"Mẹ, con muốn vào xem khu này!"

Diệp Tương Tương nhíu mày: "Lại là Hỏa Nha Cẩu? Mẹ đã nói rồi..."

"Đi mà mẹ! Chỉ xem thôi cũng được. Con hứa sẽ suy nghĩ kỹ." Kiều Tang nài nỉ, tung chiêu làm nũng.

Diệp Tương Tương nhìn con gái, cuối cùng cũng mềm lòng: "Thôi được rồi, vào xem một chút thôi đấy. Nhưng mẹ vẫn giữ quan điểm là không nên chọn nó."

Hai người bước vào khu vực quan sát. Một nhân viên hướng dẫn lập tức tiến lại gần.

"Chào hai vị, hai vị quan tâm đến Hỏa Nha Cẩu sao?" Nhân viên là một chàng trai trẻ, nhiệt tình hỏi.

"Vâng, con gái tôi thích loài này." Diệp Tương Tương đáp, giọng không mấy mặn mà.

"Ồ, em gái có mắt nhìn đấy! Hỏa Nha Cẩu tuy tính tình hơi nóng nảy nhưng sức chiến đấu rất tốt, lại rất dũng cảm."

Kiều Tang gật đầu lia lịa: "Đúng ạ! Em thấy chúng rất ngầu!"

Cô tiến sát lại lớp kính, quan sát kỹ từng con Hỏa Nha Cẩu bên trong.

Đa số chúng đều đang chơi đùa hoặc tranh giành thức ăn. Có con thì nằm ngủ, có con thì sủa vang.

Chợt, ánh mắt Kiều Tang dừng lại ở một góc khuất.

Ở đó, có một con Hỏa Nha Cẩu đang ngồi một mình trên tảng đá cao. Điều đặc biệt là... nó đang đeo một chiếc kính râm màu đen!

Nó ngồi vắt chân chữ ngũ, mặt ngửa lên trời, dáng vẻ cực kỳ "ngầu lòi" và bất cần đời. Thỉnh thoảng nó lại nhếch mép (hoặc Kiều Tang tưởng tượng thế) khi nhìn đám đồng loại đang tranh giành miếng thịt bên dưới.

"Con kia..." Kiều Tang chỉ tay. "Tại sao nó lại đeo kính râm thế ạ?"

Nhân viên nhìn theo hướng tay cô, cười khổ: "À, đó là con 'Nha Bảo'. Nó... hơi đặc biệt một chút."

"Đặc biệt sao ạ?"

"Nó bị mắc bệnh sợ ánh sáng nhẹ, nên lúc nào cũng phải đeo kính râm. Hơn nữa tính cách nó cũng khá... quái đản. Nó không thích chơi với các con khác, lúc nào cũng tỏ ra mình là đại ca."

Kiều Tang nghe vậy thì càng thích thú hơn. Một con ch.ó Tsundere (ngoài lạnh trong nóng), lại còn biết làm màu? Quá hợp với cô!

"Em muốn chọn nó!" Kiều Tang tuyên bố chắc nịch.

"Cái gì?" Cả Diệp Tương Tương và nhân viên đều đồng thanh thốt lên.

"Con bị điên à?" Diệp Tương Tương sờ trán con gái. "Nó bị bệnh đấy! Chọn về để hầu hạ nó à?"

"Đúng đấy em gái." Nhân viên cũng khuyên can. "Con này tuy cá tính nhưng rất khó huấn luyện. Nhiều người đến xem rồi đều lắc đầu bỏ đi. Em là người mới, nên chọn con nào ngoan ngoãn, khỏe mạnh một chút."

Kiều Tang kiên quyết lắc đầu: "Không, em chỉ thích nó thôi. Mẹ nhìn xem, nó đeo kính râm ngầu thế kia mà!"

Diệp Tương Tương nhìn con Hỏa Nha Cẩu đeo kính râm, rồi lại nhìn con gái. Bà cảm thấy đầu mình bắt đầu đau nhức.

"Kiều Tang, con suy nghĩ cho kỹ đi. Đây là thú cưng đầu tiên, sẽ quyết định con đường Ngự Thú Sư của con sau này đấy. Đừng vì một phút bốc đồng mà hối hận."

"Con suy nghĩ kỹ rồi ạ. Con tin là con có thể huấn luyện được nó." Kiều Tang nhìn thẳng vào mắt mẹ, ánh mắt kiên định lạ thường.

Diệp Tương Tương sững sờ. Bà chưa bao giờ thấy con gái mình quyết tâm đến thế. Bình thường Kiều Tang là đứa "gió chiều nào xoay chiều ấy", lười biếng và hay ỷ lại.

Bà thở dài, biết rằng mình không thể lay chuyển được con bé lúc này.

"Thôi được rồi. Nếu con đã thích đến thế thì... tùy con. Nhưng sau này có khổ thì đừng có về khóc với mẹ đấy."

Kiều Tang reo lên sung sướng: "Cảm ơn mẹ! Mẹ là tuyệt nhất!"

Cô quay sang nhân viên: "Anh ơi, cho em làm thủ tục nhận nuôi con này nhé!"

Nhân viên nhìn Kiều Tang với ánh mắt vừa ái ngại vừa nể phục. "Được rồi, em chờ một chút. Anh sẽ đưa nó ra."

Trong lúc chờ đợi, Kiều Tang nhìn chằm chằm vào con Hỏa Nha Cẩu đeo kính râm qua lớp kính. Nó dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, quay đầu lại nhìn.

Qua lớp kính đen, Kiều Tang không thấy rõ mắt nó, nhưng cô cảm giác như nó đang nhếch mép cười khẩy: "Lại thêm một đứa ngốc muốn làm chủ nhân của ông đây sao?"

"Chờ đấy, tao sẽ cho mày biết tay." Kiều Tang thầm nghĩ, khóe môi cong lên một nụ cười đầy thách thức.

Cuộc hành trình của Ngự Thú Sư 0 điểm và chú ch.ó đeo kính râm sắp sửa bắt đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngự Thú Sư 0 Điểm - Chương 2: Chương 2: Mẹ Của Kiều Tang | MonkeyD