Ngự Thú Sư 0 Điểm - Chương 3: Sửa Chữa Máy Móc, Cả Sảnh Kinh Ngạc
Cập nhật lúc: 04/01/2026 12:08
Nhân viên hướng dẫn đi vào khu vực nuôi nhốt để bắt con Hỏa Nha Cẩu đeo kính râm. Nhưng vừa thấy người lạ đến gần, con ch.ó lập tức xù lông, nhe răng gầm gừ cảnh cáo.
"Nha~!" (Tránh xa tao ra!)
Tiếng kêu của nó vang lên, nghe vừa đanh đá vừa... buồn cười.
Nhân viên toát mồ hôi hột, cố gắng dùng thức ăn để dụ dỗ nhưng vô ích. Con Hỏa Nha Cẩu này cảnh giác cực cao, nó nhảy phắt lên cành cây cao, nhìn xuống với vẻ khinh bỉ.
"Con này khó chiều thật đấy." Nhân viên than thở, quay ra nhìn Kiều Tang lắc đầu. "Em thấy chưa? Nó không chịu hợp tác đâu."
Kiều Tang không nản lòng. Cô quan sát kỹ và phát hiện ra một điều.
"Anh ơi, cái máy điều hòa nhiệt độ ở góc kia hình như bị hỏng rồi thì phải?"
Nhân viên ngớ người: "Hả? Máy điều hòa á?"
"Vâng. Em thấy nhiệt độ hiển thị đang d.a.o động thất thường. Hỏa Nha Cẩu là loài ưa nhiệt, nhưng nếu nhiệt độ thay đổi đột ngột sẽ khiến chúng bị stress và trở nên hung dữ."
Kiều Tang chỉ vào bảng điều khiển điện t.ử gắn trên tường bên trong khu nuôi nhốt.
Nhân viên bán tín bán nghi, nhưng cũng đi lại kiểm tra. Quả nhiên, màn hình hiển thị đang nhấp nháy báo lỗi, nhiệt độ lúc nóng lúc lạnh.
"C.h.ế.t thật! Hỏng từ bao giờ thế này?" Nhân viên hoảng hốt. "Để anh gọi kỹ thuật viên."
"Không cần đâu ạ, để em xem thử."
Kiều Tang nói rồi bước tới gần bảng điều khiển (cô đang đứng ở khu vực kỹ thuật dành cho nhân viên). Kiếp trước cô học ngành Cơ khí, mấy cái máy móc đơn giản này cô sửa trong một nốt nhạc.
Cô mượn bộ đồ nghề của nhân viên, tháo tung nắp máy ra, hí hoáy chỉnh sửa vài đường dây mạch.
"Xong rồi!"
Chỉ sau 5 phút, tiếng máy chạy ro ro êm ái vang lên. Nhiệt độ trong khu nuôi nhốt dần ổn định trở lại mức lý tưởng.
Đám Hỏa Nha Cẩu bên trong, bao gồm cả con đeo kính râm, lập tức thư giãn hẳn. Chúng nằm xuống sàn, tận hưởng hơi ấm dễ chịu.
Nhân viên trố mắt nhìn Kiều Tang: "Em... em biết sửa máy móc à?"
"Vâng, em có tìm hiểu chút ít." Kiều Tang khiêm tốn đáp, phủi tay.
Diệp Tương Tương đứng bên cạnh cũng ngạc nhiên không kém. Con gái bà từ bao giờ lại giỏi tay nghề thế này? Ở nhà bóng đèn hỏng còn phải gọi thợ mà?
"Giỏi quá! Cảm ơn em nhé. Nếu không có em thì đám ch.ó này ốm hết mất." Nhân viên rối rít cảm ơn, thái độ thay đổi hẳn 180 độ. Từ coi thường chuyển sang nể phục.
"Không có gì ạ. Giờ anh thử bắt nó lại xem sao?"
Lần này, con Hỏa Nha Cẩu đeo kính râm không còn phản kháng kịch liệt nữa. Có vẻ như việc môi trường sống trở nên dễ chịu khiến tâm trạng nó tốt hơn. Hoặc có lẽ, nó đã nhìn thấy hành động của Kiều Tang và cảm thấy cô gái này cũng "được việc".
Nhân viên cẩn thận bế nó ra ngoài.
"Nha~" (Nhẹ tay thôi!)
Nó kêu lên một tiếng, nhưng không c.ắ.n.
Khi được đặt xuống trước mặt Kiều Tang, con Hỏa Nha Cẩu chỉnh lại cái kính râm trên mũi, ngẩng đầu nhìn cô.
Kiều Tang ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào cái kính đen của nó: "Chào mày, tao là Kiều Tang. Từ nay về sau tao sẽ là Ngự Thú Sư của mày. Chịu không?"
Con ch.ó khịt mũi, quay mặt đi chỗ khác, cái đuôi rực lửa khẽ ve vẩy. Rõ ràng là đang làm kiêu.
"Nha~" (Tạm chấp nhận.)
Kiều Tang bật cười, đưa tay ra xoa đầu nó. Lần này nó không né tránh.
"Được rồi, làm thủ tục thôi!"
Diệp Tương Tương nhìn cảnh này, lắc đầu cười khổ. "Con bé này, đúng là có duyên với mấy thứ kỳ quặc."
Sau khi hoàn tất thủ tục và ký kết khế ước tạm thời (khế ước chính thức cần thực hiện trong Không Gian Não Vực), Kiều Tang ôm con Hỏa Nha Cẩu - giờ đã được cô đặt biệt danh là "Nha Bảo" - ra về.
Trên xe, Nha Bảo ngồi ở ghế sau, vẫn đeo kính râm, nhìn ngắm phố phường qua cửa kính xe.
"Mẹ, mẹ thấy con chọn có chuẩn không?" Kiều Tang tự hào hỏi.
"Chuẩn cái gì mà chuẩn. Về nhà rồi lo mà học hành cho t.ử tế. Đừng để con ch.ó này làm ảnh hưởng đến việc học." Diệp Tương Tương nghiêm giọng, nhưng ánh mắt nhìn qua gương chiếu hậu lại ánh lên vẻ dịu dàng.
Bà biết, con đường phía trước của Kiều Tang sẽ không dễ dàng. Hỏa Nha Cẩu là loài có giới hạn, lại thêm tính cách khó chiều của con Nha Bảo này. Nhưng nhìn thấy sự tự tin và nụ cười của con gái, bà lại cảm thấy yên tâm phần nào.
Về đến nhà, việc đầu tiên Kiều Tang làm là đưa Nha Bảo vào phòng mình.
"Nào, để tao xem chỉ số của mày thế nào."
Kiều Tang lấy ra một cuốn sách dày cộp, bìa da cũ kỹ. Đây không phải là sách bình thường, mà là "Ngự Thú Điển" - món quà "bàn tay vàng" (h.a.c.k) mà cô nhận được khi xuyên không.
Chỉ cần hướng cuốn sách về phía thú cưng, mọi thông tin chi tiết sẽ hiện ra.
[Tên loài]: Hỏa Nha Cẩu
[Thuộc tính]: Hỏa
[Đặc tính]: Mãnh Hỏa (Khi bị thương nặng, sức mạnh chiêu thức hệ Hỏa tăng lên).
[Cấp độ]: Sơ cấp (Mới sinh)
[Kỹ năng]:
- Hỏa Hoa (Nhập môn: 56/100)
- Hỏa Nha (Nhập môn: 32/100)
- Va Chạm (Thành thạo: 125/500)
- Trừng Mắt (Nhập môn: 10/100)
Kiều Tang trố mắt nhìn dòng chữ "Va Chạm (Thành thạo)".
"Trời đất! Một con thú sơ cấp mà kỹ năng Va Chạm đã đạt mức Thành thạo? Mày đã húc đầu vào bao nhiêu cái cây rồi hả Nha Bảo?"
Nha Bảo đang nằm trên giường, nghe thấy tên mình thì vểnh tai lên, nhưng vẫn không thèm quay lại.
"Nha~" (Đừng có soi mói đời tư của người khác.)
Kiều Tang cười khúc khích. Chỉ số này thực sự rất ấn tượng đối với một con thú mới sinh. Điều này chứng tỏ Nha Bảo có tố chất sức khỏe cực tốt và... khá là lì lợm.
"Được rồi, mục tiêu đầu tiên: Huấn luyện mày tiến hóa thành Viêm Linh Khuyển!"
Kiều Tang nắm c.h.ặ.t t.a.y, mắt rực lửa quyết tâm.
Nhưng trước hết, phải giải quyết vấn đề "0 điểm" và "mời phụ huynh" vào ngày mai đã.
Cô nhìn sang Nha Bảo, thở dài: "Mày sướng thật đấy, chỉ việc ăn với ngủ. Tao thì sắp bị 'tử hình' rồi."
Nha Bảo ngáp một cái, cuộn tròn người lại, cái đuôi lửa sáng rực như một cái đèn ngủ ấm áp.
Đêm hôm đó, Kiều Tang mơ thấy mình đứng trên đỉnh vinh quang của giải đấu Ngự Thú Sư toàn cầu, bên cạnh là một con Liệu Tinh Khuyển uy dũng, toàn thân rực lửa, đeo kính râm cực ngầu.
"Kiều Tang! Dậy đi học!"
Tiếng gọi của mẹ kéo cô về thực tại phũ phàng.
Ngày mới bắt đầu, và sóng gió cũng bắt đầu.
