Ngự Thú Sư 0 Điểm - Chương 245: Thuật Thôi Miên Và Ký Ức Trong Mơ
Cập nhật lúc: 08/01/2026 15:29
Hút Quỷ Đèn bừng tỉnh.
Nó vẫn chưa thể bị bắt.
Kiều Tang thấy Hút Quỷ Đèn không nói lời nào, tưởng nó không nghe lọt tai, định nói thêm vài câu.
Kết quả giây tiếp theo, nàng phát hiện nó đang nhìn chằm chằm mình, đôi mắt chậm rãi chuyển sang màu tím.
Kiều Tang sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng thì một bóng hình quen thuộc đã chắn trước mặt nàng.
Là Tiểu Tầm Bảo.
......
Tiểu Tầm Bảo Quỷ cảm thấy đầu hơi choáng váng, đến khi tỉnh táo lại thì thấy ngự thú sư nhà mình đang cúi người cười tủm tỉm nhìn mình.
"Hút quỷ!"
Tiểu Tầm Bảo Quỷ kích động nhào tới, ngự thú sư nhà mình không sao cả!
Nhưng rất nhanh nó liền ngây ngẩn cả người, vừa rồi nó nói cái gì? Hút quỷ?
"Thần Đèn, sau này gọi mày là Thần Đèn nhé. Khi nào tao muốn gì thì sẽ ước với mày một điều, mày thấy sao?" Chỉ thấy ngự thú sư nhà mình cười nói.
Thần Đèn?
Tiểu Tầm Bảo Quỷ có chút ngơ ngác, nó không phải tên là Tiểu Tầm Bảo sao? Chẳng lẽ muốn đổi tên?
Ngay sau đó Tiểu Tầm Bảo Quỷ càng ngơ ngác hơn, bởi vì nó phát hiện cơ thể mình không chịu khống chế mà gật đầu và lên tiếng.
"Hút quỷ!"
Kiều Tang trước mặt cười rạng rỡ, nàng nhắm mắt lại, hai tay đan chéo đặt trước n.g.ự.c: "Tao muốn trở thành ngự thú sư chuyên nghiệp, sau này sẽ mang Thần Đèn đi khắp thế giới, đ.á.n.h vào giải đấu khu vực."
"Hút quỷ."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ sửng sốt một chút, nguyện vọng này nó không có ý kiến, nhưng có thể đừng gọi nó là Thần Đèn được không, nó vẫn thấy cái tên Tiểu Tầm Bảo nghe hay hơn.
"Thần Đèn, mày đồng ý rồi nhé." Kiều Tang mở mắt cười nói.
"Hút quỷ."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ chớp chớp mắt.
Xong rồi xong rồi, ngự thú sư nhà mình không hiểu tiếng mình nói.
Kiều Tang vui vẻ nhấc nó lên quá đỉnh đầu.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ tức khắc trợn tròn mắt, bởi vì phía sau ngự thú sư nhà mình có một tấm gương, phản chiếu rõ ràng bộ dạng hiện tại của nó.
Đây không phải là nó!
......
Tiểu khu Tây Dĩnh.
Kiều Tang bế Tiểu Tầm Bảo Quỷ lên, thấy nó chỉ là đang ngủ say thì thở phào nhẹ nhõm.
Không ngờ Hút Quỷ Đèn dù đã bò không nổi mà vẫn còn sức để sử dụng kỹ năng.
Kiều Tang có chút tự trách, cũng tại bản thân quá lơ là cảnh giác, may mà Hút Quỷ Đèn thi triển là Hypnosis (Thuật Thôi Miên), chỉ cần chờ Tiểu Tầm Bảo Quỷ tỉnh lại là được.
Kiều Tang nhìn về phía Hút Quỷ Đèn đang nằm bò trên mặt đất không thể cử động.
"Mày xem mày kìa, cho dù tao có trúng Thuật Thôi Miên của mày thì có ích gì đâu, mày còn chẳng động đậy nổi."
Hút Quỷ Đèn nhìn nàng không nói lời nào.
Kiều Tang nheo mắt, đột nhiên cảm thấy không an toàn chút nào.
Tiểu Tầm Bảo trúng Thuật Thôi Miên, Nha Bảo đang ngủ, vạn nhất Hút Quỷ Đèn đột nhiên lại tung thêm một chiêu như vậy nữa thì sao?
Kiều Tang ôm Tiểu Tầm Bảo Quỷ lùi lại một bước, quay đầu bước nhanh đến bên cạnh Nha Bảo đang ngủ say, dùng một tay ra sức lắc nó: "Nha Bảo! Mau tỉnh lại! Còn không tỉnh là Thủy Lộ Á Nạp sẽ tới phun nước vào em đấy!"
"Nha nha......"
Nha Bảo nhắm mắt nhếch miệng cười, dường như đang mơ thấy giấc mơ đẹp.
Kiều Tang: "......"
Ngủ say đến mức này, hèn chi lần nào Thủy Lộ Á Nạp cũng thực hiện được ý đồ......
......
"Thần Đèn, xin lỗi nhé, là tao đã hại mày bị thương thành ra thế này."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ nhìn người trông giống hệt ngự thú sư nhà mình đang ôm mình khóc nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem.
Nó muốn nói mình không sao, nhưng miệng cử động mà không phát ra được âm thanh.
Đôi mắt không tự chủ được mà nhắm lại, khi mở ra lần nữa thì thấy đã đổi địa phương.
Lần này nó dường như đang nằm trên giường, xung quanh mọi thứ đều là màu trắng.
Người trông giống Kiều Tang đang ngồi bên cạnh, trông gầy đi rất nhiều.
"Sau này chúng ta không đi bí cảnh nữa, tao nghĩ kỹ rồi, thế giới bên ngoài cũng chẳng có gì đẹp cả."
"Hút quỷ......"
"Thần Đèn, tao không muốn mạo hiểm nữa, tao muốn ổn định cuộc sống."
Ngày mai kết thúc nhiệm vụ!
Đã trải qua nhiều cảnh tượng như vậy, Tiểu Tầm Bảo Quỷ rõ ràng biết đây đều không phải là thật.
Nó nằm trên giường bệnh nghe người trông giống Kiều Tang nói rất nhiều điều, phần lớn nó đều không hiểu.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ nghe một hồi thì thấy thèm ăn, theo thói quen đưa móng vuốt lên định tháo vòng tròn ra.
Sờ một cái, vòng tròn không có.
"Hút quỷ......"
Tiểu Tầm Bảo Quỷ bĩu môi.
"Đói bụng rồi phải không." Người trông giống Kiều Tang lấy từ giỏ trái cây bên cạnh ra một quả thụ quả màu đen đưa tới: "Này, món U Đuốc Quả mày thích nhất đấy."
"Hút quỷ."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ không tự chủ được mà nhận lấy ăn.
Trong lòng nó thở dài, nó muốn uống sữa bò cơ, không muốn ăn cái thứ đen thui này đâu.
"Lớn thế này rồi mà ăn vẫn còn lem nhem." Người trông giống Kiều Tang cười lấy khăn giấy bên cạnh lau khóe miệng cho Tiểu Tầm Bảo Quỷ.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ sửng sốt một chút, lần đầu tiên nó thấy được bóng dáng ngự thú sư nhà mình từ người này.
Thời gian trong giấc mơ trôi qua rất nhanh, dường như chẳng mấy chốc mà người này đã già rồi.
