Ngự Thú Sư 0 Điểm - Chương 246: Lời Hứa Cuối Cùng Của Thần Đèn
Cập nhật lúc: 08/01/2026 15:30
Tiểu Tầm Bảo Quỷ nhìn con người tóc trắng xóa, da dẻ nhăn nheo trước mắt, không thể tin được đây chính là người từng trông giống hệt ngự thú sư nhà mình.
Bà lặng lẽ nằm trên giường, đôi mắt khép hờ, sắc mặt tái nhợt không chút huyết sắc, trên người cắm đầy các loại ống truyền.
Trong lòng Tiểu Tầm Bảo Quỷ bỗng thấy hoảng hốt, nỗi sợ hãi này không còn bị thao túng bởi giấc mơ nữa, mà thuộc về chính nó.
Không biết qua bao lâu, người trên giường mở mắt ra, bà mấp máy môi, giọng nói rất khẽ: "Thần Đèn, mày cùng con bé ra ngoài dạo một lát đi, nó khó khăn lắm mới tới một chuyến, mày thay tao đi cùng nó."
"Hút quỷ......"
"Tao không sao, chẳng phải vẫn còn rất nhiều người ở đây bầu bạn với tao sao?" Người trên giường cười nói, dường như đột nhiên có thêm chút tinh khí thần.
"Bà nội, con không đi đâu, con cũng ở lại đây với bà." Một giọng nói trong trẻo vang lên phía sau.
"Ở đây mùi không dễ chịu chút nào, lát nữa bà sẽ dậy về nhà thôi, con ra ngoài dạo một vòng quay lại là chúng ta có thể đi rồi." Người trên giường nói.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ không tự chủ được mà quay đầu lại, lúc này mới phát hiện phía sau có vài người đứng đó, trong đó có một cô bé trông trạc tuổi ngự thú sư nhà mình.
Ngay khi Tiểu Tầm Bảo Quỷ định đi ra ngoài, người trên giường gọi nó lại: "Chờ đã."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ quay đầu.
"Chơi vui vẻ nhé." Ánh mắt người trên giường thật ôn nhu.
Nhưng Tiểu Tầm Bảo Quỷ nhìn mà thấy không thoải mái chút nào.
Bởi vì nó lại thấy được bóng dáng ngự thú sư nhà mình trên người bà, nhưng ngự thú sư nhà mình sẽ không bao giờ biến thành thế này, trông như thể sắp tan biến vào không khí vậy.
......
Cảnh tượng lại chuyển đổi.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ nhìn chợ đêm náo nhiệt, đôi mắt sáng rực lên, nó rất muốn đi dạo một chút, đáng tiếc cơ thể không chịu sự khống chế của nó.
"Thần Đèn, bà nội sẽ không sao chứ?" Cô gái bên cạnh lẩm bẩm.
"Hút quỷ."
Cô gái không hiểu ý nghĩa của câu nói đó, tự mình trả lời: "Sẽ không sao đâu, bà nội là ngự thú sư mà, mọi người đều nói ngự thú sư rất lợi hại, có thể sống rất lâu. Ông nội của bạn cùng bàn với tớ đã 133 tuổi rồi mà sức khỏe vẫn rất tốt, đợt trước còn tới họp phụ huynh nữa đấy."
"Ba tớ nói lúc bà nội còn trẻ từng tham gia thi đấu, từng đi bí cảnh, nếu sau này không gặp ông nội thì chắc chắn đã có thể tham gia giải đấu khu vực, trở thành một ngự thú sư chuyên nghiệp rất lợi hại rồi."
"Hút quỷ."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ đột nhiên phát hiện mình đứng chôn chân tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Cô gái cũng không phát hiện ra, vẫn cúi đầu bước tiếp về phía trước.
"Bà nội trông cũng không giống người lụy tình mà, chẳng lẽ lúc trẻ ông nội đẹp trai lắm sao? Chắc không đâu, ba tớ trông xấu thế kia đều nói là di truyền từ ông nội mà, cũng may tớ chọn lọc được những nét đẹp."
"Lần này cũng tại ba tớ, lúc tới đây cứ rơi nước mắt, làm tớ cứ tưởng bà nội sắp không xong rồi."
Giọng nói của cô bé càng lúc càng xa: "Nhưng bộ dạng bà nội nằm trong bệnh viện đúng là rất đáng sợ, trên người cắm bao nhiêu là ống, nhưng bà nội nói lát nữa là chuẩn bị về nhà rồi, vậy chắc là không sao đâu."
"Nếu có chuyện gì thì Thần Đèn là sủng thú của bà chắc chắn có thể cảm ứng được mà......"
Tiểu Tầm Bảo Quỷ đứng ngây ra đó.
Xung quanh người qua kẻ lại, nhưng ai nấy đều tự giác tránh ra một khoảng không gian quanh nó.
Nó không tự chủ được mà ngẩng đầu lên, trên màn hình lớn của tòa nhà cao tầng cách đó không xa đang phát sóng một trận đấu ngự thú.
Sao lại không được chứ? Tiểu Tầm Bảo Quỷ nghĩ thầm.
Cảm giác như chỉ mới chớp mắt một cái mà người này đã già rồi.
Cho dù nó không phải sủng thú thực sự khế ước với người nọ, nó cũng cảm nhận được, sủng thú hệ U Linh cơ bản đều có thể ngửi thấy t.ử khí trên người bà.
Nồng nặc đến mức dường như giây tiếp theo sẽ biến mất khỏi thế gian này.
Toàn thân Tiểu Tầm Bảo Quỷ không tự chủ được mà run rẩy, tim đập nhanh, tứ chi lạnh ngắt.
Đây không phải cảm nhận của nó.
Giây tiếp theo, nó không tự chủ được mà quay đầu chạy ngược trở lại, ánh đèn bên cạnh liên tục tắt ngóm khi nó đi qua, sau đó mới khôi phục như cũ.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ lại thấy người đó.
Bà nằm trên giường nhắm mắt lại, người đàn ông bên cạnh hốc mắt đỏ hoe: "Mẹ, để con bé và Thần Đèn tới gặp mẹ lần cuối đi."
Mí mắt người trên giường khẽ động, một lát sau bà dùng hết sức lực mở mắt ra, lườm người đàn ông một cái.
Miệng bà mấp máy nhưng không có âm thanh nào phát ra.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ bay tới trước mặt bà, vài người đứng bên cạnh không có phản ứng gì, dường như không nhìn thấy nó.
Người trên giường lại ngẩn ra, hình như cảm nhận được điều gì đó.
Lúc này, Tiểu Tầm Bảo Quỷ không tự chủ được mà thò tay đào vào trong cơ thể mình......
"Đừng mà......"
Trong cơn mê man, Tiểu Tầm Bảo Quỷ dường như nghe thấy có tiếng người đang nói chuyện.
......
Tiểu khu Tây Dĩnh.
"Hút Quỷ Đèn, đừng giãy giụa nữa, có tôi ở đây thì mày không chạy thoát được đâu. Chờ trời sáng mày hãy cùng tôi đi gặp ngự thú sư của mày." Kiều Tang nói rồi xách con Hút Quỷ Đèn vừa vất vả bò ra được một đoạn ngắn quay trở lại.
