Ngự Thú Sư 0 Điểm - Chương 4: Lựa Chọn Hỏa Nha Cẩu

Cập nhật lúc: 04/01/2026 12:08

"Kiều Tang, con chắc chắn chứ? Hỏa Nha Cẩu thật sự rất khó nuôi đấy."

Diệp Tương Tương vẫn chưa từ bỏ ý định khuyên can con gái, dù xe đã lăn bánh được một đoạn. Bà là một Ngự Thú Sư cấp E, tuy không phải cao thủ nhưng cũng có kinh nghiệm. Trong giới Ngự Thú, Hỏa Nha Cẩu nổi tiếng là "hố tiền". Ăn nhiều, phá phách, lại khó tiến hóa.

"Con chắc chắn mà mẹ. Mẹ tin con đi." Kiều Tang ôm c.h.ặ.t cái l.ồ.ng chứa Nha Bảo (lúc này đang ngủ say sưa), giọng kiên định.

"Được rồi, được rồi. Mẹ không nói nữa. Nhưng tiền thức ăn hàng tháng của nó con tự lo liệu đấy nhé. Tiền tiêu vặt của con mẹ sẽ cắt giảm một nửa để bù vào."

"Hả? Mẹ đùa con à?" Kiều Tang kêu lên t.h.ả.m thiết.

"Không đùa. Nuôi thú tốn kém lắm. Con phải học cách chịu trách nhiệm." Diệp Tương Tương cười gian.

Kiều Tang méo mặt. Tiền tiêu vặt vốn đã ít, giờ còn bị cắt nửa thì sống sao? Nhưng nhìn xuống Nha Bảo đang ngủ ngon lành, cô lại thấy... cũng đáng.

"Thôi được rồi. Con sẽ cố gắng kiếm học bổng."

"Học bổng? Với cái điểm 0 tròn trĩnh kia á?"

"Mẹ đừng nhắc chuyện đó nữa mà..."

...

Về đến nhà, Kiều Tang lập tức lao vào phòng, đóng cửa lại. Cô cần nghiên cứu kỹ hơn về lộ trình tiến hóa của Hỏa Nha Cẩu.

Theo ký ức từ kiếp trước (và Ngự Thú Điển), Hỏa Nha Cẩu có thể tiến hóa thành Viêm Linh Khuyển nếu đạt đủ điều kiện về cấp độ và vật phẩm kích hoạt.

Cụ thể:

1. Cấp độ: Phải đạt cấp Trung cấp.

2. Kỹ năng: Phải thành thạo kỹ năng "Hỏa Hoa" và "Hỏa Nha" đến mức độ Cao cấp.

3. Vật phẩm: Cần hấp thụ "Hỏa Tinh Tử" (Hạt Tinh Lửa) trong quá trình đột phá.

Hiện tại, Nha Bảo mới chỉ là Sơ cấp. Kỹ năng Hỏa Hoa mới Nhập môn. Đường còn dài lắm.

"Nha Bảo, dậy đi! Dậy tập luyện nào!"

Kiều Tang lay lay cái l.ồ.ng.

Nha Bảo mở mắt, lườm cô một cái sắc lẹm qua lớp kính râm.

"Nha~" (Để yên cho ông ngủ!)

"Ngủ cái gì mà ngủ! Mày muốn làm ch.ó phế vật cả đời à? Dậy tập Hỏa Hoa ngay!"

Kiều Tang mở l.ồ.ng, lôi nó ra.

Nha Bảo vùng vằng, nhảy lên giường, cuộn tròn lại định ngủ tiếp.

"Này! Giường của tao!"

Kiều Tang tức điên. Con ch.ó này đúng là đại ca thật rồi.

Đột nhiên, cô nảy ra một ý.

"Nha Bảo, mày có muốn cái kính râm xịn hơn không?"

Tai Nha Bảo giật giật. Nó hé một mắt nhìn cô.

"Nếu mày chịu tập luyện chăm chỉ, tao sẽ mua cho mày cái kính râm hàng hiệu, chống tia UV 100%, gọng mạ vàng, bao ngầu!"

Nha Bảo bật dậy, mắt sáng rực (dù bị kính che nhưng Kiều Tang cảm nhận được).

"Nha?" (Thật không?)

"Thật! Tao thề danh dự!" (Dù danh dự của đứa 0 điểm thì cũng không cao lắm).

"Nha!" (Chốt đơn!)

Thế là buổi tập luyện đầu tiên bắt đầu ngay trong phòng ngủ của Kiều Tang.

"Hỏa Hoa! Bắn vào cái bia này này!" Kiều Tang chỉ vào tấm bia giấy cô vừa dán lên tường (có lót tấm thép phía sau để không cháy nhà).

Nha Bảo hít sâu, phồng má.

"Phụt!"

Một đốm lửa nhỏ xíu bay ra, bay được khoảng... 20cm rồi tắt ngúm.

Kiều Tang: "..."

Nha Bảo: "..."

Không khí im lặng bao trùm.

Nha Bảo xấu hổ, quay mặt đi, giả vờ nhìn trần nhà.

"Không sao, không sao. Vạn sự khởi đầu nan." Kiều Tang cố nín cười, an ủi. "Làm lại nào. Tập trung năng lượng vào cổ họng, nén lại rồi phun mạnh ra."

Nha Bảo gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc hẳn. Nó tháo kính râm ra (lần đầu tiên Kiều Tang thấy đôi mắt nó - màu đỏ rực, rất đẹp nhưng hơi nheo lại vì ch.ói), đặt cẩn thận lên gối, rồi bắt đầu tập trung.

"Phụt!"

Lần này đốm lửa to hơn, bay xa hơn, trúng vào mép bia.

"Tốt! Tiếp tục!"

Cả buổi chiều hôm đó, phòng Kiều Tang vang lên tiếng "Phụt phụt" và mùi khét lẹt.

Đến tối, khi Diệp Tương Tương gọi xuống ăn cơm, cả người và ch.ó đều nhem nhuốc tro bụi.

"Hai đứa làm cái gì trên đó thế? Đốt nhà à?" Diệp Tương Tương hoảng hốt.

"Tập luyện thôi mẹ. Nha Bảo giỏi lắm, b.ắ.n trúng hồng tâm 3 lần rồi!" Kiều Tang khoe, mặt mày lấm lem nhưng cười tươi rói.

Nha Bảo đứng bên cạnh, đeo lại kính râm, ưỡn n.g.ự.c tự hào.

"Nha~" (Chuyện nhỏ.)

Diệp Tương Tương nhìn hai đứa, lắc đầu nhưng trong lòng lại thấy vui. Có vẻ như con gái bà thực sự nghiêm túc với con đường này.

"Thôi đi rửa tay rồi ăn cơm. Hôm nay mẹ làm món sườn xào chua ngọt con thích đấy."

"Yeah! Mẹ muôn năm!"

...

Sáng hôm sau.

Kiều Tang dậy sớm, chuẩn bị đi học. Hôm nay là ngày "định mệnh" - mời phụ huynh.

"Mẹ, mẹ nhớ đến đúng giờ nhé. 9 giờ sáng."

"Biết rồi, khổ lắm, nói mãi." Diệp Tương Tương đang trang điểm, xua tay.

Kiều Tang thu Nha Bảo vào Không Gian Não Vực. Đây là khả năng đặc biệt của Ngự Thú Sư, có thể chứa thú cưng trong không gian tinh thần của mình để tiện di chuyển và hồi phục sức lực cho thú.

Cảm giác khi thu thú vào rất lạ, như có một dòng nước mát chảy qua đầu.

Đến trường.

Vừa bước vào lớp, Kiều Tang đã cảm nhận được bầu không khí khác lạ. Mọi người đều nhìn cô và thì thầm to nhỏ.

"Nghe nói Kiều Tang hôm qua đi mua thú cưng rồi đấy."

"Chắc lại mua con Bàn Ba Trùng rẻ tiền thôi. Học dốt thế thì biết gì mà chọn."

"Ê, Kiều Tang, cậu mua con gì thế? Lôi ra cho bọn tớ xem với!" Một nam sinh bàn trên quay xuống trêu chọc.

Kiều Tang phớt lờ, đi thẳng về chỗ ngồi.

Phương Tư Tư huých tay cô: "Này, cậu mua thật à? Con gì thế?"

Kiều Tang mỉm cười bí hiểm: "Bí mật. Tí nữa sẽ biết."

Đúng lúc đó, thầy Lưu Diệu bước vào lớp, mặt hầm hầm.

"Cả lớp trật tự! Kiều Tang, mẹ em đến chưa?"

"Dạ, mẹ em đang trên đường tới ạ."

"Được, em ra hành lang đứng chờ. Khi nào mẹ đến thì vào văn phòng gặp tôi."

Kiều Tang đứng dậy, lủi thủi đi ra ngoài. Đám học sinh trong lớp cười khúc khích.

Đứng ngoài hành lang, Kiều Tang buồn chán nhìn trời nhìn đất. Chợt, cô thấy một chiếc xe hơi màu đỏ quen thuộc đỗ xịch trước cổng trường.

Mẹ đến rồi!

Diệp Tương Tương bước xuống xe, khí chất ngời ngời, khiến bác bảo vệ cũng phải ngẩn ngơ. Bà đi thẳng lên văn phòng, tiếng giày cao gót nện xuống sàn cộp cộp đầy uy lực.

Kiều Tang chạy lại đón đầu: "Mẹ! Ở đây!"

Diệp Tương Tương nhìn con gái, chỉnh lại kính râm (di truyền từ mẹ sang con ch.ó à?): "Đi thôi. Vào xem thầy giáo nói gì nào."

Trong văn phòng.

Thầy Lưu Diệu đang uống trà, thấy Diệp Tương Tương bước vào thì vội đặt ly xuống.

"Chào chị, chị là mẹ em Kiều Tang?"

"Vâng, chào thầy. Tôi là Diệp Tương Tương."

"Mời chị ngồi. Chuyện là thế này..."

Lưu Diệu bắt đầu bài ca muôn thuở về thành tích học tập tệ hại của Kiều Tang, đặc biệt nhấn mạnh vào con 0 điểm bài thi mô phỏng.

Diệp Tương Tương ngồi nghe, mặt không biến sắc. Bà đợi thầy giáo nói hết rồi mới từ tốn lên tiếng:

"Thầy Lưu, tôi hiểu lo lắng của thầy. Nhưng tôi tin con gái tôi có lý do của nó. Về chuyện con 0 điểm, tôi nghĩ chúng ta nên xem xét lại."

"Xem xét lại? Đáp án sai rành rành ra đó!" Lưu Diệu cau mày.

"Thế nếu tôi nói, con bé đã khế ước thành công với một con thú cưng và đang huấn luyện nó theo hướng đó thì sao?"

"Cái gì?" Lưu Diệu sững sờ. "Nó... nó có thú cưng rồi á? Mới hôm qua?"

"Đúng vậy. Kiều Tang, gọi Nha Bảo ra đây."

Kiều Tang gật đầu, tập trung tinh thần. Một luồng sáng lóe lên từ trán cô.

"Nha~!"

Nha Bảo xuất hiện ngay giữa văn phòng, đeo kính râm, dáng đứng hiên ngang, cái đuôi lửa bùng cháy rực rỡ.

Cả văn phòng giáo viên im phăng phắc.

Lưu Diệu há hốc mồm, kính trễ xuống tận mũi.

"Đây... đây là Hỏa Nha Cẩu?"

Nhưng sao nó lại đeo kính râm? Và cái khí thế này... không giống một con thú sơ cấp bình thường chút nào!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngự Thú Sư 0 Điểm - Chương 4: Chương 4: Lựa Chọn Hỏa Nha Cẩu | MonkeyD