Ngươi Chẳng Phải Vô Tội - Chương 1: Tiệc Sinh Nhật – Sỉ Nhục
Cập nhật lúc: 09/09/2026 17:00
Dưới ánh đèn pha lê, sảnh tiệc sáng trưng như ban ngày.
Mộc Vô Ưu dựa vào lan can chạm trổ trên lầu hai, tay khẽ lay động ly rượu vang đỏ còn sót lại một nửa, buồn chán nhìn đám người nhốn nháo dưới sảnh.
Hôm nay hắn mặc bộ vest nhung xanh đen, càng tôn khuôn mặt ấy lên yêu nghiệt, môi đỏ như nhuộm m.á.u.
"Thiếu gia, ngài nên xuống rồi ạ." Quản gia nhắc phía sau.
Vô Ưu ừ một tiếng, ánh mắt xuyên qua đám đông, chính xác rơi xuống góc phòng, nơi Độ Lê đang đứng.
Người đó mặc bộ vest đen đơn giản, đứng cạnh chậu cây cảnh, cố gắng thu mình lại.
Khoé môi Vô Ưu từ từ nhếch lên, nửa nheo mắt.
"Gọi anh trai tốt của tôi lên đây."
Độ Lê được dẫn lên lầu hai, ngón tay hơi co lại. Anh cao hơn Vô Ưu nửa cái đầu, bờ vai cũng rộng hơn, nhưng đứng trước người em trai này, lưng không tự chủ mà khom xuống.
"Đứng xa thế làm gì?" Vô Ưu cười vẫy tay, như gọi một con thú cưng, "Lại đây."
Độ Lê bước tới hai bước.
Vô Ưu ngó nghiêng anh từ trên xuống dưới, bỗng đưa tay chỉnh lại cà vạt cho anh: "Hôm nay sinh nhật tôi, anh trai tốt không tỏ ý gì sao?"
"Sinh nhật vui vẻ." Giọng Độ Lê rất khẽ.
"Chỉ vậy thôi?" Vô Ưu nghiêng đầu, "Tôi nuôi anh bao nhiêu năm, anh không có món quà ra hồn tặng tôi hả?"
Độ Lê móc từ trong túi ra một hộp nhung. Bên trong là sợi dây chuyền bạch kim. Mặt dây là một chiếc vòng an khang nhỏ xíu, mặt trong khắc hai chữ "Vô Ưu". Là tiền tiêu vặt anh dành dụm ba tháng.
Vô Ưu nhón sợi dây xem, bỗng bật cười: "Độ Lê, anh ngốc à? Đồ vỉa hè thế này cũng dám tặng?"
Chưa để Độ Lê kịp phản ứng, Vô Ưu tiện tay ném sợi dây vào khay của người phục vụ bên cạnh.
Trên khay vốn đã có quà của khách mời – đồng hồ danh giá, trang sức đắt tiền, những món xa xỉ phẩm. Sợi dây chuyền đơn bạc của Độ Lê nằm giữa đống châu báu ấy, nhỏ bé đến mức gần như bị nuốt mất.
"Đi, xuống với tôi." Vô Ưu khoác vai Độ Lê, lực không nhẹ, đốt ngón tay ghì xuống khiến vai người kia đau nhói. "Hôm nay em mới là nhân vật chính."
Sảnh dưới đã yên lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn lên cầu thang, nơi hai người ngồi cạnh nhau – một là thiếu gia nhỏ của nhà Mộc, một là người anh trên danh nghĩa của cậu ta.
Vô Ưu bước ra giữa sảnh, vỗ tay. Người phục vụ lập tức đưa ly mới, bên trong là chất lỏng đỏ sẫm.
"Thưa quý vị," Vô Ưu cười tươi, "Hôm nay tôi tròn hai mươi tuổi. Nhưng trước đó, tôi muốn cảm ơn một người."
"Người anh tốt của tôi," Vô Ưu giơ ly, "Cảm ơn anh bao năm nay vẫn luôn như một con ch.ó trung thành bám lấy tôi."
Chung quanh vang lên tiếng cười kín đáo.
Vô Ưu chầm chậm giơ cổ tay. Rượu vang đỏ từ đỉnh đầu Độ Lê đổ xuống. Chảy dọc trán, sóng mũi, cằm, rồi ngoằn ngoèo vào cổ áo sơ mi. Như một đóa hoa đỏ xấu xí.
Độ Lê không né. Anh chỉ hơi nheo mắt, rượu vang tràn vào hốc mắt cay xót.
"Hay!"
Không biết ai hét lên trước. Rồi tiếng vỗ tay lẻ tẻ, nhanh ch.óng hòa thành một tràng. Khách mời nâng ly, trên mặt treo nụ cười chuẩn mực của xã giao, như thể đó chỉ là một tiết mục mở đầu thú vị.
Vô Ưu lui nửa bước, nghiêng đầu thưởng thức cảnh tượng trước mắt. Lông mi Độ Lê bị rượu dính thành từng cụm, mái tóc bết vào trán, chật vật đến mức khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.
Thật thú vị.
Vô Ưu tiện tay ném ly rượu xuống chân anh, mảnh thủy tinh văng b.ắ.n cào xước lớp da vốn đã đầy vết thương cũ trên người Độ Lê.
Vô Ưu cười, lộ ra hai chiếc răng nanh nhọn.
Trong góc, Tiêu An Dật bóp nát ly rượu trong tay. Mảnh thủy tinh cắm vào lòng bàn tay, m.á.u nhỏ xuống nền đá hoa theo kẽ tay, nhưng anh chẳng hay biết.
Độ Lê nhận ra ánh mắt nóng rực kia, xuyên qua đám đông nhìn sang, khẽ lắc đầu.
Tiêu An Dật nghiến răng, ném mảnh ly vào thùng rác, quay người bước ra ngoài. Anh sợ chỉ một giây nữa thôi, mình sẽ không kìm được mà lao lên, đ.ấ.m nát khuôn mặt xinh đẹp kia.
"An Dật –" giọng Độ Lê vọng lại từ sau lưng.
Tiêu An Dật khựng bước.
Độ Lê bước đến trước mặt anh, rượu vang vẫn còn nhỏ xuống, để lại những vệt ướt sẫm trên bộ vest đen. Anh đưa tay lau mặt, cười với An Dật: "Không sao, đừng giận."
"Lần nào cũng thế!" Tiêu An Dật hạ giọng, gân xanh trên trán nổi lên, "Rốt cuộc anh đồ gì? Học phí của nhà Mộc? Tôi cho! Anh đi theo tôi bây giờ –"
Độ Lê đặt tay lên vai anh. Tiêu An Dật nhận ra tay Độ Lê đang run – rất nhẹ, nhưng quả thực đang run.
"Chờ thêm chút nữa." Độ Lê nói.
"Chờ gì?"
Độ Lê không đáp. Anh ngoái nhìn về giữa sảnh, nơi Mộc Vô Ưu đang được đám đông vây quanh, kẻ đó vừa nhận ly rượu mới từ tay người phục vụ, cười nói sảng khoái, lộng lẫy như một pho tượng ngọc được người người nâng niu.
"Chờ cậu ấy tự chán rồi thôi," Độ Lê thu ánh mắt, "Sẽ chán mà."
Tiêu An Dật nhìn anh ba giây, bỗng bật ra một tiếng cười khẩy: "Đồ khốn... thôi, tối đến chỗ tôi, tôi xử lý vết thương cho anh."
Độ Lê gật đầu: "Cảm ơn."
"Đừng khách sáo." Tiêu An Dật quay đi hai bước, lại ngoái đầu, "Độ Lê, hôm nay nó hai mươi tuổi. Về mặt pháp lý, anh không còn nghĩa vụ gì với nhà Mộc nữa."
Độ Lê đứng nguyên, rượu vang dưới chân đọng thành vệt sẫm nhỏ.
Mộc Vô Ưu bị bọn bạn xấu kéo ra vườn hoa, lướt qua người Độ Lê bỗng dừng lại. Hắn cong mắt, áp sát vào tai Độ Lê, hơi thở ấm nóng phả lên vành tai người kia.
"Ca ca," giọng hắn hạ cực thấp, chỉ hai người nghe thấy, "Vừa rồi em có đang c.h.ử.i thầm em không?"
Yết hầu Độ Lê động đậy: "Không."
"Nói dối." Vô Ưu lùi ra, nháy mắt với anh, "Mỗi lần bị bắt nạt, ngón tay anh đều run. Không qua mắt được em đâu."
Hắn cười bỏ đi, để lại Độ Lê đứng giữa đống hỗn độn.
Từ phía vườn hoa vọng lại tiếng cười đùa của trai gái trẻ. Độ Lê cúi nhìn mình – bộ vest hỏng, tóc dính bết vào da đầu, trông t.h.ả.m hại như một trò cười hoàn chỉnh.
Anh chậm rãi bước vào nhà vệ sinh, mở vòi nước. Nước lạnh xối lên mặt, cuốn trôi từng giọt rượu vang còn sót lại. Người trong gương hai hốc mắt đỏ hoe. Không biết là do rượu cay hay vì điều gì khác.
Độ Lê chống tay lên bồn rửa, nhìn chằm chằm mình trong gương.
Vết bỏng hình khoá an khang trên n.g.ự.c vẫn còn âm ỉ nóng – đó là Mộc Vô Ưu mười ba tuổi dùng đầu t.h.u.ố.c dí vào, nói muốn để lại dấu ấn trên người anh.
"Ca ca là của em."
Mộc Vô Ưu mười ba tuổi ngồi xổm trước mặt anh, cầm đầu t.h.u.ố.c cười tươi, giọng điệu như đang xin một viên kẹo.
Độ Lê nhắm mắt.
Tiếng nước chảy xối xả, át đi tiếng bước chân đang tới gần cuối hành lang.
"Độ Lê?"
Tiêu An Dật thò nửa người vào: "Đi không? Mẹ tôi hầm canh, bảo đưa anh qua uống."
Độ Lê tắt vòi, lấy khăn giấy lau khô nước trên mặt.
"Đi."
Khi anh theo Tiêu An Dật bước ra khỏi biệt thự nhà họ Mộc, gió đêm mang theo hương hoa dành dành từ vườn hoa thổi tới. Tiêu An Dật móc chìa khóa xe, nghĩ một chút rồi cất lại.
"Tôi gọi xe, tay bị thương không lái được."
Độ Lê nhìn lòng bàn tay vẫn còn rỉ m.á.u của anh: "Về nhà anh băng lại trước đã."
"Ừ." Tiêu An Dật gọi một chiếc xe, mở cửa chờ Độ Lê lên, rồi mới vòng qua bên kia ngồi xuống.
Xe rời khỏi khu biệt thự nhà họ Mộc, Độ Lê ngoái nhìn lại.
Mộc Vô Ưu đang cười, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm anh, từ xa giơ ly về phía anh, miệng mấp máy, khẩu hình là "ca ca."
"Bác tài, phiền bác chạy nhanh một chút." Tiêu An Dật nói.
Độ Lê thu hồi tầm mắt, dựa vào lưng ghế nhắm mắt.
Hương rượu còn vương nơi ch.óp mũi, hòa lẫn với ký ức một mùa hè nào đó – khi đó Vô Ưu năm tuổi, mới nhặt anh về không lâu, sẽ nắm tay anh nhét kẹo vào túi, ngước mặt hỏi: "Ca ca, sau này anh chơi với em mãi nhé?"
Anh nói được.
Độ Lê mở mắt, nhìn khung cảnh thành phố rực rỡ ngoài cửa sổ.
Sắp rồi.
Anh thầm nghĩ.
—
Căn hộ của Tiêu An Dật nằm ở con phố sau viện y, hai phòng một khách, sạch sẽ như phòng mẫu. Trên bàn trà phòng khách bày sẵn bộ dụng cụ sát trùng, bông gòn thấm t.h.u.ố.c xếp thành hàng, băng gạc gấp vuông vức.
"Cởi áo." Tiêu An Dật đeo găng tay y tế, b.úng b.úng cao su, "Nhanh lên, lúc tôi còn kìm được chưa c.h.ử.i."
Độ Lê cởi cúc áo sơ mi. Vải dính vào vết thương, khi giật ra kéo theo một vệt m.á.u nhỏ.
Tiêu An Dật cau mày, nhưng miệng chẳng nói gì, chỉ dùng kẹp gắp bông thấm t.h.u.ố.c, từng chút từng chút vệ sinh những vết sẹo cũ mới đan xen.
Vết sẹo trên xương sườn sâu nhất, kéo ngang khoảng ba tấc, lành lặn lộn xộn. Ngón tay Tiêu An Dật khựng lại.
"Cái này bị khi nào?"
Độ Lê nghĩ một lát: "Hè năm ngoái."
"Sao bị?"
"Vô Ưu chạy xe sau sân, ngã, tôi đỡ, ống xả xe đè lên người."
Tiêu An Dật im lặng, tay ấn mạnh hơn. Độ Lê hít một hơi, co người né lại.
"Biết đau rồi à?" Tiêu An Dật trừng mắt, "Tôi cứ tưởng dây thần kinh đau của anh đã bị Mộc Vô Ưu hành hỏng từ lâu rồi chứ."
Độ Lê cúi mắt, không đáp.
"Lần thứ mấy trong năm nay?" Tiêu An Dật hỏi, ánh mắt bình thản.
Độ Lê dời tầm nhìn: "Không nhớ."
"Được," Tiêu An Dật đứng dậy, đặt hộp t.h.u.ố.c lên mặt bàn, "Vậy tôi hỏi cách khác. Độ Lê, rốt cuộc anh đợi gì? Tiền? Tôi cho. Tự do? Anh giờ đã thành niên, muốn đi lúc nào chả được. Rốt cuộc anh chờ cái quái gì?"
Độ Lê từ từ kéo áo lại, không cài cúc, cứ thế ngồi trên ghế. Anh cao hơn Tiêu An Dật gần nửa cái đầu, lúc này cúi đầu, tóc mái che mắt, trông lại nhỏ hơn đối phương vài tuổi.
"An Dật," anh lên tiếng, giọng hơi khàn, "Tôi kể rồi, bảy tuổi, lang thang trên phố, bị Mộc Vô Ưu nhặt về."
"Hôm đó mưa," Độ Lê nói, "Tôi đứng trú mưa dưới một sạp báo, đói hai ngày, hoa mắt không đứng vững. Rồi một chiếc xe dừng trước mặt tôi, bước xuống một đứa trẻ, ăn mặc rất đẹp, sạch sẽ, cầm một chiếc ô trong suốt."
Anh ngừng một chút, khoé miệng hơi động: "Đứa trẻ đó đi đến trước mặt tôi, giơ ô lên trên đầu tôi, bảo – ca ca, về nhà với em đi, nhà em có nhiều đồ ăn ngon lắm."
Tiêu An Dật im lặng.
"Lúc đó tôi thấy cậu ấy như thiên thần." Độ Lê cười, tự giễu. "Về nhà họ Mộc, cậu ấy thực sự tốt với tôi. Cho ăn, cho ngủ cạnh, nửa đêm ác mộng còn ôm tôi dỗ. Tầm... một năm? Hay hai năm? Không rõ nữa. Rồi sau đó cậu ấy chán."
Độ Lê ngước nhìn trần nhà. Trên đèn chùm phủ một lớp bụi mỏng, hai đầu bóng đèn hơi ngả đen.
"Cậu ấy bắt đầu thấy thú vị, thấy bắt nạt tôi vui. Tôi càng im lặng, cậu ấy càng hăng. Về sau lũ nhóc xung quanh cậu ấy cũng học theo, đủ trò đùa tôi. Ban đầu tiên sinh và thái thái còn nói vài câu, về sau không màng nữa. Dù sao tôi chỉ là nhặt về, còn cậu ấy mới là con ruột."
Tiêu An Dật nắm c.h.ặ.t vải quần trên đầu gối, đốt ngón tay bật trắng.
"Vậy nên anh cứ phải nhịn mãi?"
Độ Lê lắc đầu: "Tôi kém nó hai tuổi. Nó hai mươi, tôi hai mươi hai. Mười năm đầu nó bắt nạt tôi, là vì tôi ăn nhờ ở đậu. Còn năm năm sau..."
Anh ngừng lại, dường như đang cân nhắc từ ngữ.
