Người Đời Mắng Nàng Vô Tình - 6

Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:27

Tường Vân cung vốn là nơi ở của tiên Hoàng hậu.

Từ sau khi tiên Hoàng hậu qua đời, Quân Triệt không lập hậu mới, nơi đó cũng luôn để trống.

Ta biết, hắn thật sự coi trọng đứa trẻ trong bụng ta.

Ta đứng dậy hành lễ, vừa khom người đã bị Quân Triệt đỡ lấy.

“Thù Ninh, nàng nhớ kỹ.”

“Sau này trong hoàng cung, nàng không cần hành lễ với bất kỳ ai, kể cả trẫm.”

Ta mỉm cười thật dịu dàng.

“Hoàng thượng, thần thiếp từ ngày vào cung vẫn luôn sống ở Vĩnh Ninh cung.”

“Thần thiếp đã quen nơi này, vẫn muốn ở lại đây.”

Hắn lập tức thuận theo.

“Được, nàng nói thế nào thì thế ấy.”

Sau đó hắn lại ban thêm mười cung nhân tới hầu hạ.

Tin ta có t.h.a.i rất nhanh truyền khắp Thương Ngô.

Trước đây mấy lần hậu cung có t.h.a.i đều không giữ được, vì vậy Quân Triệt đối với ta càng thêm cẩn thận.

Hầu như ngày nào hắn cũng nghỉ lại Vĩnh Ninh cung, chỉ sợ xảy ra chút sơ suất.

Một buổi trưa, ta cùng Tang Du mang trà đến cho Quân Triệt.

Vừa tới ngoài điện đã nghe người bẩm báo.

“Hoàng thượng, Tây Bắc có tám trăm dặm cấp báo.”

Ta biết không tiện ở lại nên cúi đầu lui ra.

Nhưng vừa đi chưa xa, một câu từ trong điện truyền tới đã khiến cả người ta cứng lại.

“Tây Bắc truyền tin, Mộ tướng quân dẫn thân binh thâm nhập lòng địch, không ngờ trúng mai phục.”

“Toàn quân... toàn quân bị tiêu diệt.”

Ta loạng choạng, gần như phải dựa cả người vào Tang Du mới đứng vững.

“Tang Du, hắn nói không phải Mộ Từ.”

“Không phải Mộ Từ, đúng không?”

Nhưng ở Thương Ngô, ở Tây Bắc, còn có thể có vị tướng quân họ Mộ nào khác.

Chiến sự ngoài biên đang cấp bách, hôm ấy Quân Triệt không tới Vĩnh Ninh cung.

Hắn chỉ sai người truyền lời, nói bận quốc sự, bảo ta nghỉ trước.

Ta tựa bên cửa sổ, nhìn bầu trời đầy sao thật lâu.

Thuở nhỏ, mỗi khi phụ thân cùng các huynh tỷ ra ngoài, mẫu thân lại ngày đêm lễ Phật, chẳng có mấy thời gian để ý đến ta.

Những lúc ta ở nhà buồn chán, Mộ Từ thường trèo lên cây ngoài cửa sổ, ném viên đá nhỏ vào song cửa rồi hỏi.

“Thù Ninh, có muốn ra ngoài chơi không?”

Phụ thân từng nghiêm cấm ta tự tiện ra khỏi phủ, vậy mà ta và hắn vẫn luôn nghĩ đủ cách lén lút chui qua lỗ ch.ó.

Hai đứa thường làm quần áo lấm đầy bụi rồi ngồi ngoài tường cười đến đau bụng.

Lớn hơn một chút, Mộ Từ nhất quyết không chịu chui lỗ ch.ó nữa.

Thật ra lúc ấy thân hình hắn cũng đã lớn, có muốn chui cũng chẳng lọt.

Thế là chúng ta chuyển sang trèo tường.

Hắn có võ công nên không sợ ngã.

Còn ta không sợ, bởi chỉ cần ta nhảy xuống, Mộ Từ nhất định sẽ đứng dưới đón lấy.

Chúng ta cứ lén lút như thế mà lớn lên bên nhau.

Năm ta cập kê, phụ thân và các huynh tỷ đều không kịp trở về, mẫu thân lại đang dưỡng bệnh.

May mà vẫn có Mộ Từ ở cạnh.

Ta nói muốn ngắm sao, nhưng hôm ấy trời đầy mây, chẳng thấy nổi một ngôi sao nào.

Mộ Từ bèn lén dẫn ta lên núi bắt đom đóm.

Kết quả đêm ấy mưa lớn, hai người bị mắc kẹt trong hang, bên ngoài thi thoảng lại vang lên tiếng sói tru.

Khi đó ta nhát gan, nghe tiếng sói đã sợ đến đỏ mắt.

Mộ Từ ôm ta vào lòng, không ngừng dỗ rằng có hắn ở đây, ta không cần sợ.

Chỉ cần hắn ở bên, ta luôn thấy an tâm.

Sáng hôm sau, khi cầu vồng xuất hiện sau mưa, hắn bỗng hỏi ta có muốn gả cho hắn không.

Hắn nói, chờ A tỷ xuất giá trước, hắn sẽ đến Nam Cung phủ cầu hôn.

Chúng ta còn hẹn, sau khi thành thân, hắn sẽ xin Hoàng thượng ban cho tòa nhà có cây quế lớn nhất Vương thành làm phủ đệ.

Đến khi đó, hai người sẽ ngồi dưới gốc quế uống trà, ăn bánh ngọt, cứ thế sống qua năm tháng.

Nhưng những ngày ấy, ta rốt cuộc không chờ được nữa.

Ta bảo Tang Du lấy hộp mứt quả lần trước Mộ Từ nhờ Chiêu Vân mang tới.

Ta nhét đầy một miệng, cố nhai thật lâu.

Rồi nước mắt bỗng rơi xuống.

“Tang Du, sao lại đắng như vậy?”

“Tại sao lại đắng đến thế?”

Khóc đến kiệt sức, ta ngủ thiếp đi.

Trong mơ, Mộ Từ tới gặp ta.

Hắn nhìn ta dịu dàng rồi nói: “Thù Ninh, ta phải đi rồi.”

Ta cố sức lắc đầu, muốn giữ hắn lại, nhưng hắn cứ thế biến mất.

Lần nữa xuất hiện, trên mặt hắn đã có vết sẹo dài, mắt đỏ hoe nhìn ta.

“Thù Ninh, tại sao nàng không cần ta nữa?”

Hắn cứ hỏi như vậy.

“Thù Ninh, tại sao nàng không cần ta nữa?”

Nhưng Mộ Từ, ta làm sao có thể không cần hắn.

Ta muốn nói với hắn rằng ta chưa từng bỏ hắn, thế nhưng trong mơ dù cố thế nào cũng không thể phát ra tiếng.

Sau đó hắn quay người lao vào biển m.á.u.

Ta thấy trên người hắn cắm đầy trường thương.

Khi giật mình tỉnh lại, Tang Du đang ngồi bên giường lau mồ hôi cho ta.

“Nương nương, người gặp ác mộng sao?”

Ta nhìn nàng, hỏi rất khẽ.

“Ngươi nói xem, Mộ Từ có trách ta không?”

Tang Du lắc đầu đầy chắc chắn.

“Không đâu.”

“Tiểu hầu gia yêu nương nương như vậy, sao có thể trách người.”

Đúng vậy.

Hắn rất yêu ta.

Vài ngày sau, nghe nói Mộ lão hầu gia cùng phu nhân đã xin cáo lão hồi hương.

Trước ngày rời kinh, Mộ lão phu nhân vào Từ Ninh cung từ biệt Thái hậu.

Ta gặp bà ở đó.

Vị trưởng bối trong ký ức vốn luôn hiền hòa, mới vài tháng không gặp mà tóc mai đã bạc đi rất nhiều.

Ta cúi người hành lễ, bà lập tức đỡ lại.

“Ninh Phi nương nương, không thể.”

Hai người im lặng rất lâu.

Cuối cùng ta mới lấy hết can đảm nói một câu.

“Xin lỗi.”

Nghe vậy, mắt bà lập tức đỏ lên.

“Đứa trẻ ngốc, ta không trách con.”

“Mộ Từ cũng sẽ không trách con.”

Bà lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp tinh xảo.

“Đây là di vật tìm được của Mộ Từ.”

“Ta nghe nói nó quý thứ bên trong lắm, nên nghĩ hẳn là vật muốn dành cho con.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Đời Mắng Nàng Vô Tình - Chương 6: 6 | MonkeyD