Người Đời Mắng Nàng Vô Tình - 7
Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:27
Ta nhận lấy chiếc hộp.
Mộ lão phu nhân thở dài.
“Ta biết đến cuối cùng nó vẫn không buông được.”
“Nghe nói trên chiến trường nó đ.á.n.h như không cần mạng, nhưng ta hiểu, trong lòng nó chắc chắn rất khổ.”
Nói xong, bà lại hành lễ với ta.
“Hậu cung sâu như biển.”
“Ninh Phi nương nương, hãy tự chăm sóc lấy mình.”
Trở về cung, ta mở hộp.
Bên trong là một viên ngọc trong suốt hiếm có.
Thuở nhỏ ta từng nghe nói Tây Bắc có một loại ngọc quý cực đẹp, hiếm gặp trên đời.
Khi ấy Mộ Từ từng nói, sau này nhất định sẽ tìm về tặng ta.
Nhìn xem.
Những gì hắn hứa với ta, chuyện nào hắn cũng nhớ.
Hắn chưa từng thất hứa.
Chỉ riêng chuyện quên ta, hắn lại không làm được.
Tại sao đến chuyện đó hắn cũng không làm được?
Sau khi Mộ Từ c.h.ế.t, chẳng biết ai khơi lại chuyện cũ giữa hắn và Như Phi.
Lần theo từng manh mối, cuộc điều tra dần chạm tới Vĩnh Ninh cung.
Bởi ta đang mang long thai, Quân Triệt dù nghi ngờ vẫn còn lưu lại vài phần nương tay.
Nhưng hôm ấy, người của hắn đã đưa Tang Du ra khỏi cung.
Trước khi bị dẫn đi, nàng còn không ngừng dặn dò.
“Nương nương, mấy ngày Tang Du không ở đây, người phải tự chăm sóc mình.”
“Dù đã gần sang hè, ban đêm vẫn lạnh.”
“Người sợ gió, nhất định phải nhớ đóng cửa sổ, nếu không sáng dậy sẽ lại đau đầu.”
Nói rồi nàng còn quay sang dặn đám cung nhân.
“Nương nương thích ngồi xích đu trong sân.”
“Các ngươi nhớ để mắt, trời nổi gió thì phải khoác thêm áo cho người.”
Nàng lải nhải như một bà cụ non, mãi đến khi người bên ngoài giục mấy lần mới chịu đi.
Khoảnh khắc rời khỏi Vĩnh Ninh cung, ánh mắt Tang Du chất chứa quá nhiều thứ.
Ta không hiểu, cũng không dám nhìn lâu.
Sau khi nàng bị bắt, ta từng muốn cầu xin Quân Triệt.
Nhưng hắn trực tiếp cho người canh Vĩnh Ninh cung, không cho ta bước ra nửa bước.
Ta muốn sai người mang ngân lượng đi mua chuộc, song vụ việc dính tới huyết mạch hoàng gia, chẳng ai dám nhận.
Hậu cung lại bắt đầu tránh xa ta.
Chỉ có Tịch Chỉ vẫn dám đến thăm.
Nàng mang tin của Tang Du tới, nói Tang Du không sao, nàng ấy vẫn ổn.
Nhưng ta không tin.
Đã vào đại lao, sao có thể thật sự bình an.
Ta gặng hỏi thế nào, Tịch Chỉ cũng không chịu nói thêm.
Nàng chỉ lặp đi lặp lại, bảo ta phải giữ gìn sức khỏe.
Nhưng không có Tang Du, ngay cả việc chăm sóc bản thân thế nào ta cũng chẳng biết.
Đến ngày thứ ba, ta gặp lại nàng.
Toàn thân Tang Du phủ dưới một tấm vải trắng.
Dáng người nhỏ bé nằm im lặng, không còn líu ríu gọi ta như mọi khi.
Ngày xưa nàng giống hệt một con chim nhỏ, suốt ngày theo sau ta nói không ngừng.
Hồi còn bé ta hay than thở vì ở nhà cô đơn, A tỷ liền đưa Tang Du từ chiến trường về làm bạn với ta.
Lần đầu gặp, ta hỏi nàng tên gì.
Tang Du nói quê nàng có rất nhiều cây dâu, năm nàng sinh ra cây nào cũng tốt tươi, vì thế phụ mẫu mới đặt cho nàng cái tên ấy.
Nàng rất thích tên mình.
Ta cũng thích.
Cứ thế, Tang Du theo ta suốt mười năm.
Trong mười năm ấy, bất kể ta muốn làm chuyện gì, nàng đều đứng phía sau.
Khi nhỏ, vì lén mở cửa cho ta trốn ra ngoài chơi, nàng từng bị phạt đ.á.n.h vào tay không biết bao nhiêu lần.
Mỗi lần vậy nàng vẫn cười, bảo ta rằng không sao.
Ngày Nam Cung phủ sụp đổ, Tang Du ôm c.h.ặ.t ta trước linh đường.
“Tiểu thư muốn làm gì thì cứ làm.”
“Tang Du sẽ luôn ở bên người.”
Khi ta quyết định nhập cung, nàng chỉ sững người một lát rồi bình tĩnh giúp ta b.úi tóc.
“Được.”
Đêm trước ngày vào cung, ta từng đưa cho nàng vài khế ước ruộng đất, muốn nàng rời đi sống cuộc đời của riêng mình.
Tang Du lại siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
“Đường phía trước có hiểm trở đến đâu, Tang Du cũng đi cùng người.”
Ta làm sao không biết, thời gian ấy nàng thường cầm chiếc trâm ngọc rồi ngẩn người.
Tang Du của ta khi đó rõ ràng đã có người trong lòng.
Nhưng vì ta, nàng từ bỏ người mình thương.
Nàng đã bỏ lại tất cả chỉ để đi cùng ta.
Người canh ngục nói Tang Du bị tra khảo suốt hai ngày hai đêm, từ đầu đến cuối vẫn không hé nửa lời.
Bọn họ nói nàng bị đ.á.n.h đến da thịt rách nát mà không khóc một tiếng.
Bọn họ còn nói, Tang Du là cô nương cứng cỏi nhất mà họ từng gặp.
Nhưng Tang Du của ta, cô gái nhỏ đã theo ta suốt mười năm, đến ngày thứ ba khi ngục tốt vào nhìn, nàng đã không còn thở nữa.
Sau đó ta lại bị đưa về Vĩnh Ninh cung.
Mỗi ngày đối diện sân viện trống rỗng, ta thường ngồi ngẩn người thật lâu.
Có lúc ta mơ hồ tưởng mình vẫn là tiểu thư Nam Cung phủ năm xưa.
Phụ thân nghe nhị ca mách tội ta thì nổi giận, tuyên bố nhất định phải nghiêm khắc dạy dỗ.
Đại ca lập tức chắn trước mặt cầu xin thay.
A tỷ và mẫu thân ngồi bên cạnh vừa nhìn vừa cười, chẳng ai chịu giúp ta.
Mộ Từ từ xa đi tới, khoe hôm nay lại tìm được thứ quý hiếm muốn mang cho ta.
Tang Du vẫn đứng phía sau, thỉnh thoảng phe phẩy quạt cho ta.
Nghĩ đến đó, ta bật cười.
Nhưng nước mắt lại chảy xuống không ngừng.
Khi Lý công công tới, ta vẫn chân trần ngồi trên xích đu trong sân, nhẹ nhàng đung đưa.
Ông vừa nhìn thấy đã hoảng hốt lùi lại.
“Ôi trời, nương nương, sao người lại không mang giày?”
“Nhỡ nhiễm lạnh thì phải làm sao?”
“Đám nô tài các ngươi hầu hạ kiểu gì vậy?”
Ông lập tức sai cung nữ mang giày tới, còn quay sang trách mắng.
“Nếu nương nương có mệnh hệ gì, xem Hoàng thượng có trị tội các ngươi không.”
Ta hoàn hồn, lúc ấy mới nhận ra thị vệ ngoài Vĩnh Ninh cung đã rút hết.
Lý công công vẫy tay, để cung nhân phía sau mang vào từng rương ban thưởng.
“Ôi trời, nương nương, chuyện đã tra rõ rồi.”
“Việc của Như Phi nương nương không liên quan đến người.”
“Mấy ngày nay thật sự đã khiến nương nương chịu khổ.”
“Người cứ nghỉ ngơi cho tốt, lão nô cáo lui trước.”
“Lát nữa Hoàng thượng xử lý xong chính sự sẽ tới thăm người.”
Thấy ông sắp đi ra khỏi cửa, ta vội chân trần chạy theo.
