Người Luôn Mỉm Cười Lại Là Người Đau Nhất - Chương 2

Cập nhật lúc: 31/08/2026 04:01

Không khí trong l.ồ.ng n.g.ự.c như bị rút cạn. 

Trái tim đập hỗn loạn, đau như có ai bóp c.h.ặ.t.

Tôi nhắm mắt. 

Cố gắng hít vào, thở ra theo nhịp bác sĩ Tống dạy. 

Vô ích.

Trong đầu chỉ còn một giọng nói, lạnh và sắc. 

"Mày mệt rồi, Vãn Vãn." 

"Mày diễn đủ rồi. 

C.h.ế.t đi thì sẽ không phải cười nữa."

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t mu bàn tay để không bật ra tiếng nấc. 

Nước mắt không chảy. 

Trầm cảm lâu ngày làm tuyến lệ của tôi khô. 

Chỉ còn tuyệt vọng đặc quánh, đen ngòm dâng từ dưới chân, nhấn chìm tôi.

Khoảng 10 phút sau cơn hoảng loạn lắng xuống. 

Tôi đứng dậy, đi đến bồn rửa tay.

Người phụ nữ trong gương tóc uốn lọn, trang điểm tinh tế, váy lụa đỏ. 

Nhưng đôi mắt c.h.ế.t rồi. 

Trống rỗng, vô hồn. 

Giống hệt những bệnh nhân tôi lướt qua ở hành lang Minh Khang ban chiều.

Tôi mở vòi nước lạnh, rửa hai bàn tay run. 

Rồi nhìn thẳng vào mắt mình, hít một hơi.

Bắt đầu nâng khóe môi. 

1 cm. 

2 cm. 

Cơ mặt cứng vì mệt, cưỡng lại não bộ.

Tôi dùng hai ngón trỏ đẩy nhẹ khóe môi lên. 

Đường cong hoàn mỹ.

"Lâm Vãn, cười lên." 

Tôi thì thầm với gương. 

"Mày là mặt trời nhỏ cơ mà."

Đúng lúc có tiếng gõ cửa.

"Vãn Vãn, em ở trong đó à?" 

Giọng Cố Ngôn. 

Trầm, ấm, lo. 

"Em vào lâu quá. 

Có chuyện gì sao?"

Tôi giật mình. 

Vội lau tay, vuốt lại váy. 

Nụ cười trên môi ghim c.h.ặ.t, không lệch một ly.

Tôi mở cửa.

Cố Ngôn đứng ngoài hành lang. 

Đèn vàng hắt lên sườn mặt góc cạnh của anh. 

Thấy tôi, mày anh giãn ra.

Anh bước tới, ôm eo tôi tự nhiên. 

"Sao lâu vậy?" 

"Dạ dày lại khó chịu à?" 

Anh cúi nhìn sát mặt tôi.

Sự quan tâm của anh quá chân thành. 

Chân thành đến mức tôi thấy mình là kẻ tội đồ đê tiện nhất.

Tôi đang lừa người đàn ông yêu tôi nhất. 

Đang giấu anh sự thật: người con gái rực rỡ anh yêu chỉ là cái xác khô đang mục từ bên trong.

Tôi ngước lên, vòng tay ôm eo anh, vùi mặt vào n.g.ự.c áo sơ mi mùi bột giặt quen.

"Không có." 

Tôi ngẩng đầu, cười rạng rỡ, mắt nheo thành bán nguyệt. 

"Chỉ là dạo này chạy dự án cuối năm hơi mệt. 

Vừa vào dặm lại chút phấn thôi." 

"Anh xem lớp trang điểm của em vẫn đẹp chứ?"

Cố Ngôn nhìn tôi chằm chằm. 

Ánh mắt lướt qua trán, qua mắt, dừng ở nụ cười tôi.

Có một khoảnh khắc tôi tưởng anh nhìn thấu tất cả. 

Lồng n.g.ự.c nghẹn lại.

Rồi anh cười, b.úng nhẹ lên trán tôi. 

"Lúc nào cũng điệu. 

Đẹp rồi." 

"Mặt trời nhỏ của anh lúc nào cũng đẹp nhất."

Anh nắm tay tôi, đan ngón vào nhau. 

"Vào thôi. 

Mọi người đang đợi em cắt bánh."

Tôi ngoan ngoãn để anh dắt đi. 

Thảm đỏ dưới chân. 

Lưng anh vững. 

Hơi ấm từ tay anh truyền sang.

Một ý nghĩ điên rồ xẹt qua đầu. 

Thuốc trong túi vẫn kéo chĩu vai.

Bác sĩ Tống nói bệnh tôi cần trị liệu rất dài, tỉ lệ tái phát cao. 

Tôi không thể để Cố Ngôn biết.

Anh vừa xây lại sự nghiệp. 

Đang ở thời kỳ rực rỡ nhất. 

Nếu biết tôi trầm cảm nặng, anh sẽ bỏ tất cả để lo cho tôi, như cách tôi từng làm với anh.

Tôi không muốn làm tảng đá buộc vào chân anh. 

Không muốn thấy kiên nhẫn trong mắt anh bị bào mòn. 

Không muốn tình yêu của anh biến thành thương hại và mệt mỏi.

Tôi thà để anh nhớ tôi như vầng thái dương vĩnh viễn rực rỡ. 

Còn hơn để anh thấy tôi thối rữa trong bóng tối.

Cố Ngôn đẩy cửa phòng bao. 

Tiếng vỗ tay vang lên.

Tôi bước theo, nụ cười trên môi càng tươi, rạng đến ch.ói lóa.

Tôi không biết mình diễn vai này được bao lâu. 

Nhưng tôi biết, trước khi ngọn lửa giả cuối cùng tắt, tôi phải đẩy Cố Ngôn ra khỏi đời mình.

Ánh nến từ bánh kem hai tầng hắt lên mặt anh, nhuộm mắt anh thành hổ phách ấm.

Xung quanh vỗ tay, hát chúc mừng rộn rã.

"Ước đi Cố Ngôn." 

Trần Vũ vỗ vai anh. 

"Ước nhanh lên rồi thổi nến. 

Sáp chảy hết bây giờ."

Cố Ngôn không nhắm mắt ngay. 

Anh quay sang nhìn tôi. 

Ánh mắt dịu và kiên định, như cả thế giới ồn ào chỉ còn hai chúng tôi.

Rồi anh chắp tay, nhắm mắt, môi lẩm nhẩm rất khẽ.

"Ước xong chưa?" 

Hứa Nhu thúc. 

"Ước gì thế, nói ra cho cả làng nghe."

Cố Ngôn mở mắt, cười. 

"Bí mật."

Anh thổi. 

Nến tắt. 

Cả phòng reo.

"Chúc mừng sinh nhật!" 

"Tuổi mới phát tài!" 

"Nhanh cưới Vãn Vãn đi!"

Tôi cũng vỗ tay. 

Cười. 

Gò má mỏi.

Cố Ngôn cắt bánh, miếng đầu tiên đưa cho tôi. 

"Nếm thử."

"Ngọt." 

Tôi nói. 

"Ngọt như anh."

Mọi người lại ồ.

Ăn được nửa buổi, tôi xin phép. 

"Anh, em ra ban công gọi điện cho khách hàng chút."

"Ừ." 

Anh gật. 

"Đừng lâu."

Ban công tầng 36. 

Gió lạnh cắt da. 

Thành phố Tân Hải dưới chân sáng như biển đèn.

Tôi lấy lọ t.h.u.ố.c trong túi. 

Sertraline. 

Alprazolam.

Nuốt khan, không có nước.

Điện thoại rung. 

Mẹ.

"Mẹ." 

"Vãn Vãn, cuối năm về không con?" 

"Mẹ nấu canh gà." 

"Con bận dự án." 

Tôi cười. 

"Năm sau nhé." 

"Ừ, nhớ giữ sức." 

"Vâng."

Cúp.

Tôi đứng rất lâu. 

Gió thổi tung tóc.

Tin nhắn Cố Ngôn: "Lạnh không? 

Vào đi em."

Tôi trả lời: "Vào ngay."

Quay lại phòng, mọi người đang chơi trò thật hay thách.

"Đến Vãn Vãn." 

Hứa Nhu reo. 

"Chọn thật hay thách?"

"Thật." 

Tôi nói.

"Vậy nói đi." 

Cô nhìn tôi, rồi nhìn Cố Ngôn. 

"Điều gì khiến cậu hạnh phúc nhất?"

Cả bàn im.

Tôi nhìn Cố Ngôn. 

Anh cũng nhìn tôi.

"Hạnh phúc nhất?" 

Tôi cười. 

"Là nhìn thấy người mình yêu cười."

Thật. 

Một nửa.

Cố Ngôn nắm tay tôi dưới gầm bàn. 

Bóp nhẹ.

Tan tiệc là 11 giờ. 

Ra khỏi nhà hàng, gió càng lạnh.

"Để anh đưa em về." 

"Không cần." 

Tôi nói. 

"Em bắt taxi. 

Anh uống rượu rồi."

"Anh gọi tài xế." 

"Không." 

Tôi ôm anh. 

"Em muốn đi một mình. 

Cho tỉnh."

Anh nhìn tôi. 

"Em lạ."

"Lạ chỗ nào?" 

"Lâu rồi em không nói muốn đi một mình."

Tôi hôn nhẹ lên cằm anh. 

"Tin em."

Taxi đến. 

Tôi lên xe, vẫy tay.

Qua gương chiếu hậu, thấy Cố Ngôn vẫn đứng đó.

Về đến nhà, tôi không bật đèn.

Ngồi trong bóng tối.

Lấy điện thoại, mở ghi chú.

Dòng đầu: "Kế hoạch rời đi."

Giảm dần tần suất gặp. 

Tạo mâu thuẫn nhỏ. 

Để anh ghét mình một chút.

Tay tôi run.

Tôi xóa.

Viết lại: "Kế hoạch sống."

Uống t.h.u.ố.c. 

Đi khám. 

Nói thật.

Tôi tắt máy.

Nằm xuống.

Trần nhà đen.

Trong đầu giọng nói kia lại vang. 

"Không ai cứu được mày đâu."

Tôi bịt tai.

"Có." 

Tôi nói nhỏ. 

"Tôi tự cứu."

Sáng hôm sau 7 giờ, chuông báo.

Tôi dậy, trang điểm.

Son đỏ. 

Má hồng. 

30 độ.

Tin nhắn Cố Ngôn: "Tối nay ăn tối không?"

Tôi gõ: "Tối nay em tăng ca."

Gửi.

Rồi tôi nhìn mình trong gương.

"Mặt trời nhỏ." 

Tôi nói. 

"Hôm nay mày phải sáng hơn hôm qua."

Cửa mở.

Tôi bước ra.

Lại một ngày diễn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.