Người Luôn Mỉm Cười Lại Là Người Đau Nhất - Chương 3

Cập nhật lúc: 31/08/2026 04:01

Khi anh mở mắt ra và thổi tắt nến, cả phòng bao nổ tung trong tiếng reo hò. 

Pháo giấy b.ắ.n tung tóe, rơi lả tả lên tóc lên vai tôi.

"Anh vừa ước gì thế?" 

Tôi nghiêng đầu, nhặt một mảnh pháo bạc trên cổ áo anh. 

Khóe môi vẫn giữ nụ cười rạng rỡ không tì vết.

Cố Ngôn nắm tay tôi, kéo lại gần, ghé sát tai thì thầm. 

"Anh ước, sinh nhật năm sau, người đứng bên cạnh anh cắt bánh sẽ mang họ Cố."

Trái tim tôi như bị b.úa tạ đập một nhát. 

Hơi thở nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Lời cầu hôn ngầm. 

Thứ tôi từng mơ hàng ngàn lần. 

Giờ lại giống bản án t.ử treo trên đầu.

Tôi nhìn vào mắt anh, ngập tràn hy vọng. 

Dạ dày co thắt.

"Tham lam!" 

Tôi nhéo mũi anh, cười khúc khích. 

"Ai thèm mang họ của anh chứ?"

Bữa tiệc tàn lúc 11 giờ 30. 

Cố Ngôn lái xe đưa tôi về căn hộ chung ở Nam Uyển.

Trong xe văng vẳng tình ca cũ. 

Đèn đường lướt qua kính, hắt vệt sáng tối lên sườn mặt anh. 

Hàng mi rậm. 

Sống mũi cao. 

Quai hàm cương nghị.

Người đàn ông từng là tín ngưỡng, là lý do duy nhất để tôi thức dậy. 

Bây giờ sự tồn tại của anh lại là thứ khiến tôi thấy tội lỗi vì mình vẫn đang thở.

Về đến nhà, tôi viện cớ tẩy trang trốn vào phòng tắm. 

Vặn vòi nước lớn nhất để át mọi âm thanh.

Từ túi xách lấy ra hai lọ t.h.u.ố.c mới tinh. 

Bác sĩ Tống dặn liều rất kỹ. 

Nhìn viên t.h.u.ố.c trắng nhỏ trong lòng bàn tay, chỉ thấy mỉa mai.

Tôi dốc cạn lọ vitamin C sủi Cố Ngôn hay pha mỗi sáng. 

Rửa sạch, lau khô. 

Đổ toàn bộ t.h.u.ố.c chống trầm cảm và t.h.u.ố.c ngủ vào.

Nuốt khan hai viên với nước lã. 

Đắng chát xộc lên cổ.

Nhìn mình trong gương. 

Mắt đỏ. 

Son trôi, môi nhợt. 

Vỗ mạnh hai tay lên má, hít sâu rồi mở cửa.

Cố Ngôn ngồi sofa, laptop mở sáng trên đùi. 

Thấy tôi, anh vỗ chỗ trống bên cạnh. 

"Lại đây với anh một lát."

Tôi ngồi xuống, tựa đầu vào vai anh. 

Mùi sữa tắm bạc hà quen. 

Tham lam hít thêm.

"Em xem này." 

Anh chỉ màn hình. 

Bản vẽ 3D căn nhà phố hai tầng, có sân vườn nhỏ, ban công đầy hoa cẩm tú cầu. 

Loài hoa tôi thích.

"Dự án khu nghỉ dưỡng ngoại ô tháng trước được duyệt rồi." 

"Tiền thưởng cộng tiết kiệm đủ trả trước nhà ở Thủy Mộc." 

"Anh phác thảo xong rồi." 

"Phòng ngủ chính cửa kính sát trần để em ngắm hoàng hôn." 

"Còn phòng nhỏ này..."

Giọng anh ngập ngừng, có ý cười ngượng. 

"Sau này làm phòng cho con."

Từng chữ như d.a.o khoét vào lớp vỏ tôi đang giữ. 

Anh đang xây tương lai rực rỡ, một tổ ấm hoàn hảo. 

Còn tôi đứng bên bờ vực, sẵn sàng gieo mình.

Tôi phải bắt đầu. 

Không thể chần chừ. 

Để anh lún sâu hơn, lúc tỉnh mộng anh sẽ càng tan nát.

Tôi khẽ đẩy anh ra, ngồi thẳng. 

Mắt rời màn hình. 

Cố tình để nụ cười nhạt đi vài phần. 

Thay bằng vẻ hờ hững chưa từng có.

"Khu Thủy Mộc sao?" 

Giọng tôi nhàn nhạt, lạnh đến mức chính tôi giật mình. 

"Xa trung tâm quá, Cố Ngôn." 

"Sáng nào em cũng mất hơn một tiếng mới đến công ty." 

"Hơn nữa khu đó tiện ích cũng không tốt."

Bàn tay anh di chuột khựng lại. 

Anh quay sang, mày hơi nhíu, ngạc nhiên.

"Xa một chút nhưng yên tĩnh." 

Anh giải thích. 

"Không khí tốt. 

Em bảo em thích trồng hoa mà."

"Thích thì cuối tuần về quê trồng." 

Tôi khoanh tay. 

"Ngày nào cũng kẹt xe hơn một tiếng, em chịu không nổi."

"Vậy mình xem khu khác gần hơn?" 

Anh dịu giọng. 

"Chỉ cần em thích."

"Em không thích." 

Tôi đứng dậy. 

"Em thấy căn hộ hiện tại ổn rồi. 

Không cần mua nhà."

Không khí đặc lại.

Cố Ngôn tắt laptop. 

"Vãn Vãn, em sao vậy?" 

"Từ nhà hàng về em đã khác."

"Em mệt." 

Tôi nói. 

"Dự án cuối năm áp lực. 

Anh đừng nghĩ nhiều."

Anh đứng dậy, ôm tôi từ phía sau. 

Cằm đặt lên vai tôi. 

"Có anh đây." 

"Mệt thì nói với anh."

Tôi nhắm mắt. 

Tội lỗi như nước tràn.

"Buông em ra." 

Tôi nói nhỏ.

Tay anh cứng lại. 

"Em..."

"Em muốn ngủ một mình." 

Tôi gỡ tay anh. 

"Phòng sách còn trống. 

Anh ngủ đó đi."

"Vãn Vãn." 

Anh gọi tên tôi, giọng khàn. 

"Chúng ta cãi nhau à?"

"Không cãi." 

Tôi cười, nhưng không đến mắt. 

"Chỉ là em cần không gian."

Đêm đó tôi nằm trằn trọc. 

Thuốc bắt đầu ngấm, đầu óc lơ mơ.

Tin nhắn đến lúc 2 giờ sáng.

Cố Ngôn: "Em ngủ chưa? 

Anh xin lỗi nếu làm em áp lực. 

Nhà cửa không quan trọng. 

Quan trọng là em."

Tôi không trả lời.

Sáng hôm sau tôi dậy sớm hơn anh. 

Pha cà phê. 

Ăn mặc chỉnh tề.

Cố Ngôn ra bếp, mắt thâm. 

"Đêm qua anh không ngủ được."

"Uống cà phê đi." 

Tôi đẩy cốc qua. 

"Em đến công ty."

"Ăn sáng đã." 

"Không kịp."

Tôi cầm túi đi. 

Đến cửa, anh kéo tay tôi lại.

"Nói chuyện được không?"

"Không." 

Tôi rút tay. 

"Tối nói."

Lên công ty, tôi lao vào họp. 

Báo cáo. 

Đối đáp khách hàng. 

Cười.

Đến trưa Hứa Nhu gọi.

"Cậu với Cố Ngôn làm sao thế?" 

"Tối qua anh ấy nhắn cho tớ hỏi cậu có chuyện gì."

"Không có gì." 

Tôi nói. 

"Chỉ là khác quan điểm mua nhà."

"Thôi đi." 

Hứa Nhu hạ giọng. 

"Tớ quen cậu 8 năm. 

Cậu cười nhưng mắt không cười."

Tôi im.

"Cần tớ qua không?" 

"Không cần." 

Tôi cúp.

Chiều tan làm, tôi không về thẳng. 

Đến quán bar một mình. 

Gọi một ly rượu mạnh.

Nhân viên hỏi. 

"Chị uống một mình ạ?"

"Ừ." 

Tôi gật. 

"Chúc mừng sinh nhật người yêu cũ."

Thực ra chưa cũ.

9 giờ điện thoại nổ.

Cố Ngôn gọi 8 cuộc. 

Tin nhắn: "Em ở đâu? 

Anh lo."

Tôi nhắn lại: "Đi với bạn. 

Đừng tìm."

10 giờ tôi về. 

Anh ngồi ở cửa, không bật đèn.

"Em đi đâu?" 

"Bar." 

"Một mình?" 

"Ừ."

Anh đứng dậy. 

"Mùi rượu."

"Thì sao?" 

Tôi lướt qua. 

"Mệt thì ngủ đi."

Anh chặn trước mặt. 

"Nhìn anh."

Tôi nhìn.

"Em nói thật đi." 

Anh nói. 

"Em hết yêu anh rồi đúng không?"

Tim tôi rơi xuống.

"Phải." 

Tôi nói dối. 

"Em mệt rồi. 

Yêu đương mệt."

Cố Ngôn như bị tát. 

Lùi một bước.

"Vì căn nhà?"

"Vì nhiều thứ." 

Tôi cười nhạt. 

"Anh tốt quá. 

Em theo không kịp."

"Vãn Vãn, anh có thể đợi." 

"Không cần đợi." 

Tôi đi vào phòng, khóa cửa.

Bên ngoài im lặng rất lâu. 

Rồi tiếng bước chân anh vào phòng sách.

Đóng cửa.

Tôi ngồi bệt xuống đất. 

Thuốc trong người làm đầu óc trôi.

Tin nhắn bác sĩ Tống: "Ngày mai 3 giờ, nhớ đến."

Tôi trả lời: "Vâng."

Nửa đêm tôi nghe tiếng anh ho. 

Nhẹ. 

Nén.

Tôi bịt tai.

Sáng thứ hai tôi xin đi công tác.

"Đi đâu?" 

Sếp hỏi. 

"Hải Thành. 

Dự án 2 tuần."

"Một mình?" 

"Một mình."

Tôi đặt vé. 

Không nói với Cố Ngôn.

Tối về dọn vali. 

Anh đứng ở cửa phòng.

"Đi thật à?" 

"Ừ." 

"Khi nào về?" 

"Chưa biết."

Anh bước vào, cầm tay tôi. 

"Đừng đi kiểu này."

"Vậy anh muốn kiểu nào?" 

Tôi rút tay. 

"Cãi nhau to? 

Chia tay trong nước mắt? 

Em không thích ồn ào."

Anh nhìn tôi. 

Ánh mắt vỡ.

"Em thay đổi rồi."

"Con người ai chẳng đổi." 

Tôi kéo vali. 

"Em ra sân bay."

Anh không tiễn.

Trên taxi, tôi nhận tin nhắn cuối.

"Về an toàn nhắn anh."

Tôi xóa.

Máy bay cất cánh. 

Tân Hải nhỏ dần dưới chân.

Tôi tựa vào kính. 

Nước mắt không rơi.

Chỉ thấy nhẹ.

Như vừa vứt bỏ một tảng đá.

Nhưng tảng đá đó là anh.

Đến Hải Thành là 11 giờ đêm. 

Khách sạn. 

Một mình.

Tôi uống t.h.u.ố.c. 

Ngủ.

Trong mơ thấy Cố Ngôn thổi nến. 

Anh nói: "Sinh nhật năm sau..."

Tôi tỉnh, mồ hôi lạnh.

Mở điện thoại. 

50 cuộc gọi nhỡ.

Tất cả của anh.

Tôi chặn.

Rồi tôi tự nhủ: 

"Làm đúng rồi."

Nhưng tay vẫn run.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.