Người Luôn Mỉm Cười Lại Là Người Đau Nhất - Chương 7

Cập nhật lúc: 31/08/2026 05:03

Cái tát không đau bằng cái tát của Cố Ngôn, nhưng nó chứa sự tức giận và đau lòng tột cùng.

"Cậu nghĩ tớ là con ngốc sao, Lâm Vãn?" 

Hứa Nhu gào, nước mắt giàn giụa. 

"Cậu nghĩ tớ chơi với cậu bao nhiêu năm mà không biết cậu là người thế nào à?" 

"Cậu thà c.h.ế.t đói chứ không bao giờ ngửa tay xin tiền đàn ông." 

"Cậu nói dối. 

Cậu đang giấu tớ chuyện gì?"

Tôi ngẩng đầu. 

Sự kiên cường giả tạo tôi dày công xây sụp đổ trước ánh mắt thấu hiểu của cô.

Tôi không diễn được nữa. 

Gục đầu xuống gối, bật khóc.

Lần đầu sau hai năm tôi khóc thành tiếng. 

Tiếng vỡ vụn, nức nở. 

Mang theo tất cả uất ức, đau đớn, tuyệt vọng tôi kìm nén bấy lâu.

Hứa Nhu ôm chầm, vuốt tóc rối của tôi. 

Để mặc nước mắt tôi thấm ướt vai áo cô.

Ngày hôm sau, Hứa Nhu đưa tôi đến Minh Khang.

Bác sĩ Tống nhìn tôi, lắc đầu. 

"Cô ngừng t.h.u.ố.c bao lâu rồi?"

"Khoảng hai tuần." 

Tôi lí nhí.

"Cô đang đùa với mạng sống." 

Ông nghiêm giọng. 

"Lâm Vãn, tình trạng chuyển biến xấu rất nhanh." 

"Rối loạn lo âu lan tỏa đã tiến triển thành hoang tưởng nhẹ." 

"Cô cần nhập viện điều trị nội trú ngay."

Tôi hoảng, nắm c.h.ặ.t t.a.y Hứa Nhu. 

"Không, cháu không muốn nhập viện. 

Cháu không điên. 

Chỉ cần uống t.h.u.ố.c lại thôi."

"Cô không điên." 

Ông kiên nhẫn. 

"Nhưng cô đang mất kiểm soát." 

"Môi trường hiện tại quá tồi tệ. 

Sẽ làm bệnh nặng hơn." 

"Ở đây theo dõi sát, điều chỉnh liều, kết hợp trị liệu chuyên sâu."

Hứa Nhu nắm tay tôi, kiên định. 

"Vãn Vãn, nghe lời bác sĩ." 

"Tớ lo viện phí. 

Tớ đến thăm mỗi ngày." 

"Cậu không thể trốn nữa."

Cuối cùng tôi thỏa hiệp.

Tôi được xếp phòng đơn khu A. 

Dành cho bệnh nhân có nguy cơ tự sát cao. 

Tường trắng toát. 

Cửa sổ song sắt. 

Mọi vật sắc nhọn tịch thu.

Mặc đồ bệnh nhân xanh nhạt, tôi ngồi trên giường, nhìn bầu trời u ám qua song sắt.

Những ngày ở bệnh viện dài và vô nghĩa. 

Ép uống t.h.u.ố.c đúng giờ. 

Trị liệu nhóm. 

Vẽ tranh. 

Nghe nhạc.

Tôi ngoan ngoãn làm theo. 

Nhưng tâm hồn vẫn là khoảng không trống rỗng.

Một buổi chiều, tôi ngồi ngoài vườn hoa. 

Hứa Nhu đến, mang giỏ trái cây và tin tức khiến tim tôi ngừng đập.

"Cố Ngôn đang tìm cậu." 

Giọng cô ngập ngừng.

Tôi siết tay trong tay áo. 

Giữ giọng bình thản. 

"Anh ấy tìm tớ làm gì? 

Đòi tiền bồi thường thanh xuân à?"

"Vãn Vãn, đừng cay nghiệt nữa." 

Hứa Nhu thở dài. 

"Anh ấy đến tìm tớ. 

Trông rất t.h.ả.m." 

"Anh ấy không tin cậu phản bội." 

"Anh ấy đi điều tra giám đốc Vương. 

Phát hiện bức ảnh chỉ chụp trong tiệc công ty." 

"Anh ấy biết cậu nói dối."

Lồng n.g.ự.c nghẹn lại. 

Cố Ngôn luôn thông minh, sắc sảo. 

Lớp vỏ vụng về của tôi cuối cùng cũng không qua mắt anh.

"Cậu nói gì với anh ấy?"

"Tớ chưa nói gì." 

Hứa Nhu nhìn thẳng. 

"Tớ bảo không biết cậu ở đâu." 

"Nhưng Vãn Vãn, cậu định trốn đến bao giờ?" 

"Cậu còn yêu anh ấy. 

Anh ấy còn yêu cậu. 

Tại sao phải hành hạ nhau?"

"Vì tớ bệnh." 

Tôi gào, nước mắt trào. 

"Cậu nhìn tớ đi, Nhu Nhu." 

"Tớ là bệnh nhân tâm thần." 

"Tớ uống t.h.u.ố.c mỗi ngày để không tự kết liễu." 

"Tớ không mang lại hạnh phúc cho anh ấy." 

"Nếu anh ấy biết, anh ấy sẽ bỏ sự nghiệp chăm sóc tớ." 

"Giống cách tớ làm với anh ấy ba năm trước." 

"Tớ không muốn làm gánh nặng."

"Cậu ngu ngốc." 

Hứa Nhu lắc vai tôi. 

"Tình yêu không phải hy sinh mù quáng." 

"Là cùng nhau vượt qua." 

"Cậu giấu, tự gánh đau đớn. 

Cậu nghĩ đó là cao thượng?" 

"Không. 

Cậu tàn nhẫn với mình và với cả anh ấy."

Tôi gục vào vai cô, khóc nức.

Tôi biết cô đúng. 

Nhưng tôi hèn. 

Sợ ánh mắt thương hại của Cố Ngôn. 

Sợ kiên nhẫn anh cạn. 

Sợ một ngày anh nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét như tôi đang chán ghét chính mình.

"Đừng nói cho anh ấy." 

Tôi ngẩng lên, nắm tay Hứa Nhu, van nài. 

"Tớ xin cậu, Nhu Nhu." 

"Hãy để anh ấy nghĩ tớ là kẻ tồi tệ." 

"Hãy để anh ấy hận." 

"Chỉ vậy anh ấy mới sống tốt."

Hứa Nhu nhìn tôi thật lâu. 

Bất lực. 

Xót xa. 

Rồi gật chậm.

"Được. 

Tớ hứa."

Nhưng cả tôi và cô đều không biết, bí mật tôi dùng cả mạng sống che giấu sắp bị phơi bày tàn nhẫn nhất.

Tháng 12. 

Lạnh thấu xương bao trùm Tân Hải. 

Cây ngoài cửa phòng bệnh trụi lá. 

Cành khẳng khiu vươn lên nền trời xám.

Sau ba tuần điều trị tích cực, tôi ổn hơn. 

Cơn hoảng loạn thưa dần.

Bác sĩ Tống cho phép ra vườn 30 phút mỗi ngày.

Ngày thứ 24, tôi đang ngồi ghế đá, vẽ vào sổ.

Một bóng người dừng trước mặt.

Tôi ngẩng lên.

Cố Ngôn.

Gầy. 

Áo khoác mỏng. 

Cằm lún phún râu. 

Mắt thâm.

Anh không nói. 

Chỉ đứng.

Tôi siết c.h.ặ.t b.út. 

"Trợ lý xã hội cho anh vào à?"

"Không." 

Anh nói, giọng khàn. 

"Anh đợi ở cổng 6 tiếng. 

Họ thương."

Tôi cúi đầu, tiếp tục vẽ. 

Đường b.út run.

"Sao anh biết tôi ở đây?"

"Hứa Nhu nói." 

Anh ngồi xuống ghế đối diện, cách một mét. 

"Không nói địa chỉ. 

Chỉ nói cậu đang ở nơi an toàn."

Im lặng.

Gió lùa qua song sắt.

"Anh không hỏi tại sao em nói dối." 

Cố Ngôn lên tiếng. 

"Anh chỉ hỏi em có ổn không."

"Tôi ổn." 

Tôi không ngẩng. 

"Anh về đi."

"Anh về rồi lại đến." 

Anh cười khẽ, mệt. 

"Mỗi ngày."

"Đừng phí thời gian." 

"Không phí." 

Anh nhìn tay tôi. 

"Em vẽ gì vậy?"

Tôi lật sổ lại. 

Bản phác căn nhà Thủy Mộc. 

Cửa kính sát trần. 

Ban công cẩm tú cầu.

Tay tôi khựng.

"Anh vẫn giữ bản thiết kế đó." 

Anh nói. 

"Anh sửa lại rồi. 

Gần trung tâm hơn. 

Để em tiện đi làm."

"Tôi không cần." 

Tôi đứng dậy. 

"Tôi về phòng."

Tôi đi. 

Anh không cản.

Tối đó, Hứa Nhu đến.

"Cậu gặp anh ấy?"

"Ừ."

"Anh ấy nói gì?"

"Nói anh ấy sẽ đến mỗi ngày."

Hứa Nhu thở dài. 

"Vãn Vãn, trốn không được đâu."

"Vậy tớ xuất viện." 

Tôi nói. 

"Xin bác sĩ cho về."

"Chưa được."

Một tuần sau, Cố Ngôn vẫn đến.

Mỗi lần 30 phút. 

Mang theo sách. 

Mang theo cháo. 

Không ép tôi ăn. 

Chỉ đặt xuống.

Ngày thứ 10, tôi hỏi. 

"Anh không mệt sao?"

"Mệt." 

Anh thật. 

"Nhưng nhớ em hơn."

Tôi im.

Ngày thứ 15, tôi hoảng loạn trong phòng.

Y tá tiêm t.h.u.ố.c an thần. 

Khi tỉnh, thấy Cố Ngôn ngồi cạnh giường.

"Anh vào bằng cách nào?"

"Bác sĩ gọi." 

Anh nói. 

"Lúc em la."

Tôi quay mặt.

"Anh ra ngoài."

"Ừ." 

Anh đứng dậy. 

"Nhưng ngày mai anh lại đến."

Ra đến cửa, anh dừng. 

"Vãn Vãn."

"Gì?"

"Em không cần là ánh sáng của anh." 

Anh nói. 

"Anh chỉ cần em còn thở."

Cửa đóng.

Tôi vùi mặt vào gối.

Tháng 12 ngày 20, bác sĩ thông báo tôi có thể xuất viện ngoại trú.

Điều kiện: uống t.h.u.ố.c, tái khám, có người giám sát.

Hứa Nhu ký.

Ra viện, Cố Ngôn đứng ở cổng.

Không hoa. 

Không lời.

Chỉ một câu: "Về nhà anh nhé?"

"Không phải nhà anh." 

Tôi nói. 

"Là nhà thuê của em."

"Ừ." 

Anh xách túi cho tôi. 

"Anh đưa."

Trên xe, im lặng.

Về đến căn hộ 25m². 

Anh nhìn quanh.

Không chê. 

Không hỏi.

Chỉ nói: "Anh lắp thêm đèn."

"Không cần."

"Cần." 

Anh nói. 

"Cho em thấy đường đi uống nước."

Những ngày sau, anh đến mỗi sáng.

Pha cháo. 

Dọn phòng. 

Rồi đi làm.

Tối lại đến.

Không ôm. 

Không hỏi.

Chỉ ở.

Một đêm tôi sốt cao. 

39 độ.

Anh thức cả đêm chườm khăn.

Sáng tôi tỉnh, thấy anh gục bên giường.

"Anh về đi." 

"Không." 

Anh mở mắt. 

"Em hạ sốt rồi."

Tôi khóc.

Lần này không giấu.

"Em sợ."

"Sợ gì?"

"Sợ anh chán."

"Vậy để anh chán thử." 

Anh cười. 

"Chán 50 năm xem."

Tháng 1, tuyết đầu mùa.

Tôi cùng anh đến phòng khám.

Bác sĩ Tống gật. 

"Tiến triển tốt."

Ra ngoài, Cố Ngôn nắm tay tôi.

Không đan. 

Chỉ nắm.

"Lâm Vãn." 

"Hả?"

"Khi nào em sẵn sàng, mình nói chuyện." 

"Về căn nhà."

Tôi nhìn anh.

"Nếu em không bao giờ sẵn sàng?"

"Vậy mình thuê." 

Anh nói. 

"Ở đâu em thấy an toàn."

Gió thổi.

Tôi siết tay anh.

Lần đầu sau rất lâu, tôi không thấy sợ.

Chỉ thấy lạnh.

Và có người ủ ấm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Luôn Mỉm Cười Lại Là Người Đau Nhất - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD