Người Ở Đông Họa Lâu - 1
Cập nhật lúc: 11/09/2026 11:01
Ta gả cho một người nam nhân cổ hủ, thanh quý.
Thành hôn được một năm, phu thê chúng ta kính trọng nhau như khách, mà đúng là khách đến mức không thể khách hơn.
Mỗi ngày ta nhàn đến phát chán, liền lén giấu hắn viết những cuốn truyện tình cảm nam nữ cho thư phường.
Lười phải nhọc lòng nghĩ ra nam nhân, ta bèn trực tiếp lấy Lâu Triệt làm nguyên mẫu mà viết.
Nam chính dưới ngòi b.út của ta, ban ngày đoan chính giữ lễ, ban đêm lại cầm thú không bằng.
Các quý nữ trong kinh thành xem đến phát cuồng, còn ta thì kiếm tiền đến phát cuồng.
Cho đến một ngày nọ, phu quân tan sở trở về, trên tay còn cầm một quyển 《Xuân Khuê Hí Đàn Lang》.
Trước mắt ta tối sầm.
Ta thấy hắn thong thả lật sách, chỉ vào một chỗ.
“Viết cũng khá.”
“Chỉ là có một chỗ không đúng.”
Ta chột dạ ghé lại gần: “Chỗ nào?”
Hắn thản nhiên nói:
“Phu nhân chưa từng thử qua.”
“Cớ sao lại nói Lâu mỗ... không chịu được lâu?”
01
Ta gả cho Lâu Triệt đã một năm, vậy mà đến nay vẫn chưa từng ngáp trọn một cái trước mặt hắn.
Hôm nay cũng vậy.
Ta vừa há miệng, ngoài cửa đã truyền đến tiếng bước chân.
Ta lập tức khép miệng lại, sống sượng nén tiếng ngáp thành một tiếng nôn khan.
Cửa mở.
Ta vội ngồi thẳng lưng, nhét xấp bản thảo vừa hong khô xuống dưới chồng sách.
“Phu quân hôm nay sao lại về sớm thế?”
Hắn liếc ta một cái, thản nhiên đáp:
“Bỏ quên một bản tấu.”
Ồ, hóa ra không phải về tìm ta.
Ta thoáng yên tâm.
Phu quân của ta, Lâu Triệt, năm hai mươi lăm tuổi đã thăng đến chức Lễ bộ Thị lang.
Người trong kinh nhắc đến hắn, ai nấy đều phải khen một câu: đoan chính, thận trọng.
Nhà quyền quý vốn lắm quy củ.
Một năm thành thân, Lâu Triệt chưa bao giờ xuất hiện trước mặt ta trong bộ dạng áo mũ xộc xệch.
Dậy còn sớm hơn gà, ngủ còn muộn hơn ch.ó.
Ngay cả đêm tân hôn, sau khi vén khăn trùm đầu của ta lên, hắn còn phải hỏi một câu:
“Có được không?”
Mặt ta lập tức đỏ bừng.
Tên oan gia này, chuyện như thế bảo ta phải trả lời thế nào?
Ta cúi đầu, ngón tay gần như sắp cào rách khăn hỷ, vẫn chưa nghĩ xong nên gật đầu hay chỉ “ừ” một tiếng.
Lâu Triệt đã dời mắt đi.
“Nếu nàng không muốn, vậy ngủ đi.”
Ta: “?”
Không phải, ta chỉ là thẹn thùng thôi.
Ai bảo ta không muốn chứ?
Sau đó, chúng ta cứ thế tương kính như tân, trải qua một năm.
Ta còn đang thất thần, chẳng hay hắn đã đi đến bên cạnh từ lúc nào, ánh mắt rơi xuống án thư.
Vừa rồi ta nhét quá vội, một tờ bản thảo từ dưới quyển 《Lễ Ký》 lộ ra quá nửa.
Trên đó vừa hay viết: Tạ đại nhân ép người kia vào bên mép giường...
Ta nhanh tay lẹ mắt, lập tức đè c.h.ặ.t tờ giấy xuống.
Nghĩ rằng hẳn hắn chưa nhìn thấy, hắn chỉ hỏi ta:
“Nàng đang đọc 《Lễ Ký》?”
Ta c.ắ.n răng, đáp:
“...Ừm.”
Hắn khẽ nhướng mày, ta vội vàng chữa cháy:
“Phu quân chưởng quản Lễ bộ, đoan chính thận trọng, khắp kinh thành ai mà chẳng biết?”
“Ta đã gả cho chàng, đương nhiên cũng nên đọc thêm chút sách thánh hiền, kẻo ra ngoài làm mất thể diện của chàng.”
Khóe môi hắn khẽ động: “Thật sao?”
“Đương nhiên!”
Hắn dường như có chút hứng thú, đưa tay định lấy quyển sách.
Ta lập tức đè c.h.ặ.t xuống: “Không được xem.”
Lâu Triệt khựng lại: “Vì sao?”
Ta buột miệng nói ngay: “Bên dưới có thư nhà!”
Hắn im lặng một thoáng: “Viết cho nhạc phụ?”
“Ừm.”
“Nhạc phụ đã qua đời năm năm rồi.”
Ta: “...Viết cho mẫu thân ta.”
“Nhạc mẫu không biết chữ.”
Phiền c.h.ế.t đi được.
Người này rốt cuộc có trí nhớ tốt đến mức nào vậy?
“Tóm lại là chuyện riêng tư của nữ nhi!”
Quả nhiên Lâu Triệt không hỏi nữa.
Ta biết ngay mà, người này là kẻ giữ lễ nhất.
Chỉ cần viện một câu “không tiện”, hắn tuyệt đối sẽ không nhìn thêm lần thứ hai.
02
Lâu Triệt cầm lấy bản tấu, nhưng lại không lập tức rời đi.
Ta cảm thấy cứ đứng nhìn nhau chằm chằm thế này quả thực chẳng giống phu thê, bèn chủ động khách sáo hỏi:
“Phu quân dùng cơm trưa chưa?”
“Chưa.”
“Ồ, vậy nhớ ăn nhé.”
“……”
Hắn không nói gì.
Ta cũng chẳng còn gì để nói, đành mỉm cười với hắn.
Ý tứ đã quá rõ ràng.
Chàng đi thong thả.
Thế mà hắn vẫn đứng yên không nhúc nhích.
“Quản Hành.”
“Hả?”
“Nàng rất sợ ta sao?”
Ta sững người: “Đâu có.”
“Vậy tại sao mỗi lần gặp ta, nàng đều câu nệ như thế?”
Ta cúi đầu nhìn bản thân mình một lượt.
Lưng eo thẳng tắp, hai chân khép lại, đôi tay quy củ đặt trên đầu gối.
Quả thật có hơi câu nệ, chẳng khác nào đang ngồi chờ tiên sinh kiểm tra bài cũ.
Nhưng chuyện này có thể trách ta sao?
Phụ thân hắn năm xưa là Ngự sử, tổ phụ hắn cũng là Ngự sử, tính ngược lên nữa còn có hai vị từng làm Hàn lâm.
Nghe nói Lâu Triệt năm tuổi đã học thuộc 《Lễ Ký》, tám tuổi bắt đầu học 《Chu Lễ》.
Mười sáu tuổi đã dám tranh luận về lễ chế với tiên sinh ở Quốc T.ử Giám.
Một cô nương xuất thân từ gia đình nhỏ bé như ta, đêm đầu tiên gả vào đây, đến cả xoay người cũng sợ làm hỏng gia phong nhà họ Lâu.
Nhưng lời này không thể nói ra, bằng không chẳng khác nào tự nhận mình chưa từng trải sự đời.
Ta chỉ có thể nói một cách uyển chuyển:
“Đây là vì ta kính trọng phu quân.”
Hắn khẽ thở dài:
“Nàng không cần phải như vậy.”
“Ta đã cưới nàng, thì sẽ không lấy gia quy nhà họ Lâu để trói buộc nàng.”
Hiểu rồi, hắn chê ta quá khách sáo.
“Vậy sau này ta tùy ý một chút?”
“Ừm.”
“Gặp chàng không cần đứng dậy?”
“Được.”
“Ăn cơm cũng không cần chờ chàng?”
“Được.”
Lá gan của ta dần dần lớn lên.
“Vậy lúc chàng trở về, nếu ta đang ngủ…”
“Nàng cứ ngủ tiếp.”
Người tốt quá đi mất.
Ánh mắt ta nhìn Lâu Triệt lập tức trở nên thân thiện hơn hẳn.
“Phu quân cứ yên tâm.”
“Sau này ta tuyệt đối không làm phiền chàng.”
Lâu Triệt: “…”
Chẳng hiểu vì sao.
Sắc mặt hắn hình như càng khó coi hơn.
Ta đang định xem có phải mình lại nói sai điều gì rồi không, hắn đã cầm bản tấu xoay người rời đi.
Tiếng bước chân vừa khuất xa, ta lập tức thả lỏng bả vai.
Cái ngáp đã nhịn nãy giờ cuối cùng cũng được thở ra.
Sảng khoái!!
Ta xoa xoa eo đã mỏi nhừ, lấy lại bản thảo vừa giấu đi.
Cúi đầu xuống.
Vừa hay nhìn thấy đoạn mình đang viết dở ban nãy.
Tạ đại nhân ép phu nhân vào bên mép giường, chậm rãi nói:
“Chạy gì chứ? Phu quân có ăn thịt nàng đâu.”
Ta sờ sờ cằm.
Lâu Triệt ngoài đời tuy vô vị, nhưng vóc dáng quả thực không tệ.
Đặc biệt là vòng eo, săn chắc mà mạnh mẽ.
Nhìn là biết sức lực rất lớn.
