Người Ở Đông Họa Lâu - 2

Cập nhật lúc: 11/09/2026 11:01

Nói ra thì chuyện ta bước chân vào nghề này, cũng phải trách Thanh Đào.

Nhà họ Lâu chẳng thiếu phần ăn của ta, cũng chẳng thiếu y phục cho ta mặc.

Mỗi ngày ta mở mắt ra là thỉnh an, trở về dùng cơm, ăn xong thì ngủ trưa, tỉnh dậy lại tiếp tục chờ đến bữa cơm.

Chưa đầy hai tháng, ta cảm thấy mình đã béo lên ba cân.

Cứ được nuôi thế này mãi, ta nghi Lâu Triệt nuôi không phải thê t.ử, mà là một con heo béo chờ đến năm đem làm thịt.

Đúng lúc ấy, nha hoàn Thanh Đào mua về một quyển thoại bản.

Ta đọc được ba trang, vỗ bàn đứng bật dậy:

“Viết thế này mà cũng bán được tiền!”

“Vậy dựa vào đâu mà ta không kiếm được khoản tiền này chứ!”

Ngày hôm sau ta liền bắt tay vào viết.

Dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi.

Nam nhân ta quen biết chẳng có bao nhiêu.

Có sẵn một người ngày ngày lắc lư trước mắt, không dùng thì phí.

Ta cúi đầu nhìn hai chữ “Tạ đại nhân” trên trang giấy, yên tâm thoải mái chấm mực, tiếp tục viết.

Gương mặt thì mượn của Lâu Triệt.

Vòng eo cũng là của Lâu Triệt.

Còn ban đêm thế nào, vậy thì phải xem ngòi b.út của ta rồi.

03

Lão thái quân phủ Ninh Viễn Hầu sắp tổ chức sinh thần, bà bà muốn dẫn ta cùng đi.

Những yến tiệc thế này, ta đã tham dự không ít lần.

Hồi mới gả vào nhà họ Lâu, mỗi lần nhận được thiếp mời, ta đều như lâm đại địch.

Sau này đi nhiều rồi, ta cũng dần tìm ra được một vài quy luật.

Ít nói, cười nhiều.

Thật sự không biết nên nói gì, thì cứ nâng chén trà.

Một chén trà có thể cứu được nửa cái mạng.

Vốn hôm nay Lâu Triệt sẽ cùng ta và bà bà đến đó.

Xe ngựa cũng đã chuẩn bị xong, nhưng Lễ bộ lại đột nhiên có người tới.

Ta cách rèm xe, nhìn thấy hắn đứng dưới hành lang nghe người kia nói xong, đôi mày khẽ nhíu lại.

Bà bà khoát tay:

“Có việc thì cứ đi đi, ta đưa A Hoành qua là được.”

Lâu Triệt lại nhìn ta:

“Ta làm xong việc sẽ đến đón nàng.”

Ta vội nói:

“Không cần, không cần đâu, công vụ của phu quân quan trọng hơn.”

Không biết có phải ta nhìn nhầm hay không, ta cứ cảm thấy sắc mặt hắn nhạt đi đôi chút.

Trước khi lên ngựa, hắn lại dặn dò:

“Nếu ở đó không được tự nhiên, về sớm cũng không sao.”

Ta vội gật đầu.

Miệng thì đáp vậy, nhưng trong lòng ta hiểu rất rõ.

Câu này cũng giống như câu bà bà thường nói: “Đều là người một nhà, không cần câu nệ.”

Nghe vậy là được.

Ta đi theo bên cạnh bà bà, lần lượt chào hỏi, nhận mặt một vòng, cười đến mức mặt cũng sắp cứng đờ, cuối cùng mới có lúc được ngồi xuống.

Vừa uống được hai ngụm trà, liền nghe có người gọi ta:

“Lâu phu nhân.”

Ta ngẩng đầu, thấy Diêu Y Y đang đi về phía này.

Ta đã không phải lần đầu gặp nàng ta.

Nhà họ Diêu qua lại với nhà họ Lâu đã nhiều năm, phụ thân nàng lại là Hữu Phó Đô Ngự Sử của Đô Sát Viện.

Xét về môn đệ, chẳng biết đã cao hơn nhà ta bao nhiêu bậc.

Dung mạo nàng ta cũng xinh đẹp.

Biết làm thơ, biết gảy đàn.

Nghe nói năm mười tuổi đã có thể thuộc lòng cả quyển 《Nữ Giới》.

Năm ta mười tuổi, vẫn còn đang tranh kẹo hồ lô với đám trẻ con nhà bên.

Con người với con người quả thực không thể so sánh quá kỹ.

Dễ khiến lòng mình đau.

Mấy vị tiểu thư trẻ tuổi tụm lại một chỗ, chẳng biết ai là người lên tiếng trước:

“Hôm nay quả thật hiếm thấy, nghe nói Lâu đại nhân vốn đã đồng ý đi cùng phu nhân.”

Ta còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe Diêu Y Y cười nói:

“Vậy quả thật hiếm thấy.”

“Trước kia bá mẫu bảo huynh ấy đi nghe khúc cùng ta, huynh ấy thà ở thư phòng chép tấu sớ cả buổi chiều, cũng không chịu ra ngoài.”

Mọi người đều bật cười, ta cũng cười theo.

Cười xong mới cảm thấy có gì đó không đúng.

Đi cùng nàng ta?

Bà bà còn từng bảo Lâu Triệt đi nghe khúc cùng nàng ta sao?

“Có điều, nay đã khác rồi.”

Nàng ta nâng chén trà lên, ý cười nhàn nhạt:

“Rốt cuộc cũng đã thành gia.”

“A Triệt là người coi trọng trách nhiệm nhất. Đã cưới thê t.ử, đương nhiên chuyện gì cũng sẽ để tâm.”

Có phu nhân cười nói:

“Y Y quả thật hiểu Lâu đại nhân.”

Diêu Y Y cũng chẳng né tránh:

“Từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, chung quy vẫn biết nhiều hơn người ngoài đôi chút.”

Ta nghĩ ngợi một lúc, lời Diêu Y Y quả thật có lý.

Lâu Triệt là người coi trọng trách nhiệm nhất.

Đã cưới ta rồi, đương nhiên không thể bỏ mặc ta ở nhà để c.h.ế.t đói.

Diêu Y Y lại cùng những người khác kể về chuyện thời niên thiếu của Lâu Triệt.

Năm chín tuổi, hắn đã không còn ăn đồ ngọt.

Năm mười lăm tuổi, hắn từng rơi xuống hồ, vậy mà việc đầu tiên sau khi bò lên bờ lại là đi tìm quyển sách của mình bị ướt.

Ta lặng lẽ uống trà.

Ồ.

Hóa ra trước kia Lâu Triệt từng rơi xuống hồ.

Ta hoàn toàn không biết.

Còn chuyện hắn không ăn đồ ngọt nữa.

Ta nhớ lần đầu tiên sau khi thành thân, hai chúng ta cùng dùng bữa, ta đã gắp cho hắn một miếng bánh quế hoa.

Nhưng ta nhớ lúc đó hắn không hề do dự mà ăn luôn.

Khi ấy ta còn nghĩ hắn khá thích.

Giờ nghĩ lại.

Có lẽ hắn chỉ là người có giáo dưỡng.

Diêu Y Y bỗng hỏi ta:

“Lâu phu nhân ngày thường ở nhà làm những gì?”

“A Triệt học vấn uyên bác, phu thê hai người ngày thường hẳn cũng có nhiều chuyện để nói.”

Bàn tay đang nâng chén trà của ta khựng lại.

Có sao?

Hôm qua hắn hỏi: “Dùng cơm chưa?”

Ta đáp: “Dùng rồi.”

Hôm trước hắn nói: “Ngủ sớm đi.”

Ta đáp: “Được.”

Thôi vậy.

Ta không nhớ nổi nữa.

Ta mơ hồ gật đầu:

“Ừm... cũng xem như vậy.”

04

Ta đang nghĩ xem có nên lại bưng thêm một chén trà để cứu mạng hay không, phía sau bỗng truyền đến giọng của bà bà.

“A Hoành.”

Bà bà mang theo nụ cười đi tới:

“Đang trò chuyện gì mà náo nhiệt thế?”

Diêu Y Y cười đoan trang:

“Đang kể với Lâu phu nhân chuyện hồi nhỏ của A Triệt.”

Nụ cười trên mặt bà bà càng sâu hơn:

“Đều là chuyện từ thuở nhỏ rồi, khó cho con vẫn còn nhớ.”

Nói xong, bà bà lại nhìn sang ta.

“A Hoành mới gả vào đây được một năm, những chuyện về sau, từ từ rồi sẽ biết hết.”

Nụ cười trên mặt Diêu Y Y nhạt đi đôi chút, nhưng cũng không nói gì thêm.

Ta theo bà bà ngồi thêm nửa canh giờ, mặt cũng sắp cười đến cứng đờ, cuối cùng cũng chờ được lúc tan tiệc.

Lúc đi ra ngoài, vừa hay nhìn thấy Lâu Triệt đang đợi bên cạnh xe ngựa.

Quan phục trên người hắn vẫn chưa thay, chắc hẳn vừa từ nha môn vội vàng chạy tới.

Hắn thật sự đến đón ta sao?

Bà bà nhìn con trai mình, rồi lại liếc sang ta, ý cười càng thêm sâu.

Trong lòng ta căng thẳng, theo bản năng đưa tay sờ b.úi tóc.

Đâu có lệch mà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.