
Người Ở Phía Đông Họa Lâu
Ta gả cho một vị phu quân thanh quý mà cổ hủ.
Thành thân một năm, chúng ta tương kính như tân, khách sáo đến mức không thể khách sáo hơn được nữa.
Ngày nào ta cũng nhàn rỗi đến phát chán, bèn giấu chàng viết thoại bản diễm tình cho thư phường.
Lười phí tâm tư nghĩ ra nam nhân khác, ta trực tiếp dựa theo Lâu Triệt mà viết.
Nam chính dưới ngòi bút của ta, ban ngày đoan chính thủ lễ, ban đêm lại cầm thú không bằng.
Các quý nữ trong kinh thành đọc đến phát cuồng, ta cũng kiếm bạc đến phát cuồng.
Cho đến ngày hôm ấy, phu quân tan nha trở về, trong tay đang cầm một quyển 《Xuân Khuê Hí Đàn Lang》.
Trước mắt ta tối sầm, chỉ thấy chàng ung dung chậm rãi lật sách ra, chỉ vào một đoạn trong đó.
“Viết cũng khá.”
“Chỉ là có một chỗ không đúng.”
Ta chột dạ ghé lại: “Chỗ nào?”
Chàng thản nhiên nói: “Phu nhân chưa từng thử qua.”
“Cớ sao lại nói Lâu mỗ… không bền sức?”












