Người Ở Phía Đông Họa Lâu - Chương 3

Cập nhật lúc: 23/08/2026 10:01

“Việc liên quan đến đề thi Ân khoa, có dính líu đến Lễ bộ.”

“Lễ bộ Thị lang Lâu Triệt kể từ hôm nay đình chức, giao cho Đại Lý Tự thẩm vấn.”

Trong đầu ta ong lên một tiếng.

Mẹ chồng đã vững vàng tiếp lấy thánh chỉ, dập đầu tạ ơn.

Đợi người trong cung vừa rời đi, bà ngay cả đứng dậy cũng không đứng vững, đêm đó liền phát sốt cao.

Ta túc trực bên giường, hoang mang chẳng biết phải làm sao, ngược lại bà sốt đến mơ mơ màng màng vẫn nắm lấy tay ta an ủi:

“Đừng sợ.”

“Triệt nhi sẽ không làm chuyện như vậy.” 

Đương nhiên ta biết.

Nhưng ta biết thì có ích gì?

Ta chẳng giúp được gì cả.

Ngày hôm sau, mẹ chồng cố gắng gượng dậy, lấy từng tấm danh thiếp mà cha chồng để lại khi còn sống ra xem.

Trước kia trước cửa nhà họ Lâu xe ngựa nối liền không dứt.

Đến lúc xảy ra chuyện mới biết, trong những náo nhiệt ấy có mấy phần là thật lòng.

Có người chịu cho chúng ta vào cửa.

Trà còn nóng, lời nói cũng nhiệt tình.

Nhưng nói tới nói lui, lại chẳng có lấy một câu hữu dụng.

Có vài người còn dứt khoát hơn, ngay cả cửa cũng không mở.

Chỉ sai hạ nhân ra nói một câu: “Đại nhân không có trong phủ.”

Liên tiếp mấy ngày đều như vậy.

Tin tức bên ngoài về vụ lộ đề Ân khoa lại càng truyền càng dữ dội.

Nghe nói Hoàng thượng nổi trận lôi đình.

Mấy vị quan viên của Lễ bộ đều bị gọi đi tra hỏi.

Lần đầu tiên ta cảm thấy mình vô dụng.

Ngoại trừ đóng cửa viết mấy quyển thoại bản không thể để người khác biết.

Ta chẳng giúp được gì cho chàng cả.

06

Sau khi hồi phủ, ta trước tiên ở bên mẹ chồng cho bà uống t.h.u.ố.c.

Tinh thần bà không tốt, ta cố ý tỏ ra nhẹ nhõm nói:

“Mẫu thân cứ yên tâm, trước kia cha con cũng từng làm việc ở Lễ bộ, con đến chỗ cũ hỏi thử, biết đâu có thể nghe ngóng được chút gì đó.”

Thật ra cha ta chỉ là một tiểu văn thư.

Bổng lộc ít đến đáng thương, lúc còn sống cũng chẳng kết giao với nhân vật lớn nào.

Nhưng dù sao vẫn tốt hơn ngồi yên chờ đợi.

Đợi mẹ chồng ngủ rồi, ta cải trang một phen, ra khỏi phủ, đi thẳng đến thư phường.

Đề thi bị lộ cũng không thể tự nhiên mà lộ ra được.

Có người sao chép thì phải dùng giấy mực.

Nếu muốn truyền ra nhiều bản, thậm chí còn phải tìm thợ khắc bản, những việc này không phải xưởng nhỏ bình thường có thể làm được.

Trong Minh Tiền Thư Phường, ta lấy tín vật thường dùng khi giao bản thảo ra, giả làm tỳ nữ của “Bất Chiết Liễu”.

Chưởng quầy vừa thấy người của cây hái ra tiền tới, lập tức mời ta vào hậu đường.

Ta không dám hỏi thẳng, chỉ vòng vo thăm dò hồi lâu.

Chưởng quầy cười như một con cáo già.

“Phiền cô nương về nói với tiên sinh nhà mình, cứ chuyên tâm viết sách là được.”

“Chuyện làm ăn của người khác, ta không tiện nhiều lời.”

Ta dây dưa mất nửa ngày, cuối cùng vẫn chẳng thu hoạch được gì. 

Đứng trên phố, bỗng nhiên ta không biết mình nên đi đâu.

Khi cha còn sống, cũng thường dẫn ta đến khu vực này.

Mẹ ta giặt giũ quần áo thuê cho các gia đình giàu có, không có ai trông ta, cha liền nhét ta vào hậu viện Lễ bộ.

Ông ở trong phòng sao chép công văn, ta thì chơi ngoài sân.

Chơi dây, nhảy ô.

Ngồi xổm bên chân tường nhìn đàn kiến khiêng nửa cái màn thầu.

Cách một hành lang, lúc nào cũng có một thiếu niên đang đọc sách.

Người khác nghỉ ngơi, chàng đọc sách.

Người khác uống trà, chàng vẫn đọc sách.

Có một lần ta cố ý đá quả cầu đến bên chân chàng.

Chàng nhặt lên giúp ta, đưa cho ta.

Sau đó lại tiếp tục đọc sách, ngay cả đầu cũng chẳng ngẩng thêm mấy lần.

Có lẽ Lâu Triệt đã sớm quên ta rồi.

Nhưng về sau, lần đầu tiên nghe nói mình sắp gả cho chàng, ta vui đến mức cả đêm không ngủ được.

Nghĩ đến đây, sống mũi ta bỗng hơi cay.

Ta đang cúi đầu đá viên sỏi nhỏ bên đường, phía sau chợt truyền đến một tiếng cười khẽ.

“Ngươi tưởng chỉ cần chạy đến thư phường một chuyến là có thể cứu được chàng ấy sao?” 

Ta đột ngột quay đầu lại.

Diêu Y Y đứng cách đó không xa, trên mặt mang theo vẻ giễu cợt.

“Quản Hành.”

“Ngươi nghĩ chuyện này đơn giản quá rồi đấy.”

Trong nhã gian của Tiên Phẩm Cư, vừa ngồi xuống nàng ta đã gọi bảy tám món.

Nào là cam nhồi cua, gân hươu nhuyễn ngọc, còn có mấy món ngay cả tên ta cũng chưa từng nghe qua.

Trong đầu ta chỉ toàn là Lâu Triệt, căn bản chẳng có tâm trạng nhìn.

Nàng lại đột nhiên hỏi: “Những thứ này trước kia ngươi từng ăn chưa?”

Ta không hiểu ý nàng, nàng lại cười.

“Cũng phải.”

“Phụ thân ngươi chỉ là một tiểu văn thư của Lễ bộ, bổng lộc cả năm e rằng còn chẳng đủ ăn một bàn này.” 

Ta không nói gì.

Có lẽ nàng cảm thấy vô vị, bèn thong thả gắp một miếng thức ăn.

“Từ nhỏ A Triệt ăn gì, dùng gì, gặp những người nào, đều không cùng một thế giới với ngươi.”

“Đến giờ ngươi vẫn chưa hiểu sao?”

Ta c.ắ.n răng: “Diêu cô nương gọi ta đến đây, chắc không chỉ để nói những lời này chứ?”

Nàng đặt đũa xuống: “Đương nhiên không phải.”

“Nếu ta nói… ta có cách khiến A Triệt được thả ra thì sao?”

Ta lập tức ngẩng đầu: “Cách gì?”

Nàng liếc xéo ta: “Đây là thái độ cầu xin người khác của ngươi sao?”

Ta nhìn nàng, ngay sau đó liền khuỵu gối quỳ xuống.

“Cầu xin Diêu cô nương cứu chàng.”

Diêu Y Y sững ra một chút, dường như không ngờ ta lại dứt khoát đến vậy.

“Ây da, vừa rồi đi vội quá, hình như giày của ta bị bẩn rồi.”

Ta cúi đầu, nhìn thấy trên mặt đôi giày gấm mây của nàng dính một chút bụi.

Không nói hai lời, ta vươn tay áo ra, từng chút một lau sạch giúp nàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.