Người Rời Đi Là Anh , Người Hối Hận Cũng Là Anh - Chương 6

Cập nhật lúc: 15/09/2026 11:07

Năm thứ bảy, anh đẩy tôi lên vòng quay ly hôn.

Lần này anh vẫn nói sẽ sửa.

Tôi đứng trước mặt anh, dưới gốc cây bạch dương ở Berlin, hỏi ngược lại:

"Sửa trong bao lâu?"

Anh sững lại, không hiểu ý tôi: "Gì cơ? Em nói gì?"

"Bảy năm nữa có đủ không?"

"Tôi đã đợi anh 7 năm rồi." Tôi tính toán cho anh nghe, giọng bình thản như đang nói về một dự án. "Năm nay tôi 29 tuổi. Nếu cho anh thêm 7 năm nữa để anh sửa, lúc đó tôi 36 tuổi rồi. Phí điều trị 1,8 triệu của tôi cũng đã tiêu hết rồi, tôi không thể để mình phát bệnh thêm một lần nào nữa, tôi không đủ tiền để chữa lần hai đâu."

Mắt Phó Trầm Châu càng đỏ hơn, nước mắt trực rơi xuống. Anh lắc đầu nguầy nguậy:

"Anh không phải bảo em đợi, Chi Ý. Anh không bắt em đợi nữa. Anh chỉ muốn một cơ hội thôi, một cơ hội cuối cùng thôi, được không em?"

"Không cho."

Đây là lần thứ 17 tôi từ chối anh một cách rõ ràng sau khi hồi phục. Cảm giác từ chối người khác, hóa ra lại tốt đến như vậy, nhẹ nhõm đến như vậy.

Nhưng Phó Trầm Châu lại giống như lần đầu tiên nghe thấy tôi từ chối anh. Anh không quen.

"Trước kia... trước kia em sẽ không bao giờ nói chuyện với anh như vậy, em luôn ngoan ngoãn nghe lời anh mà..." Anh lẩm bẩm, giọng đầy hụt hẫng.

"Trước kia có bệnh, bây giờ khỏi rồi."

Chỉ một câu nói đó, mặt anh hoàn toàn trắng bệch, không còn chút m.á.u.

Tôi nhìn đồng hồ đeo tay, nhắc nhở anh:

"5 phút hết rồi, anh không tránh ra sao? Tôi phải đi rồi."

Anh vẫn đứng chắn trước mặt tôi, không nhúc nhích, giọng khàn đặc:

"Vậy còn 7 năm qua thì sao? 7 năm tình cảm của chúng ta thì sao? Em không còn chút tình cảm nào với anh nữa hả? Em thật sự có thể quên hết sao?"

Tôi nhìn anh, người đàn ông từng là cả thế giới của tôi.

"Từng có chứ."

Trong mắt Phó Trầm Châu lại lóe lên một tia ánh sáng hy vọng, anh ngẩng phắt đầu lên nhìn tôi.

Tôi nói tiếp, giọng chậm rãi:

"Từng có. Khi anh khởi nghiệp khó khăn nhất, công ty sắp phá sản, chúng ta chia nhau ăn một bát mì tôm úp vội trong văn phòng. Khi anh sốt cao 40 độ, anh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi không buông, gọi tên tôi trong cơn mê."

"Khi Phó Thị giành được hợp đồng lớn đầu tiên sau bao nhiêu nỗ lực, anh đã ôm tôi xoay mấy vòng trong văn phòng trống rỗng lúc nửa đêm, anh nói 'Chi Ý, chúng ta làm được rồi'."

"Lúc đó tôi thật sự cho rằng, chỉ cần tôi chờ lâu thêm một chút nữa, kiên nhẫn thêm một chút nữa, anh sẽ có thể quên được Lâm Vãn Âm, sẽ nhìn thấy tôi."

"Nhưng sau này tôi mới hiểu ra, có những người không phải là không quên được tình cũ, mà chỉ là họ đã quen với việc để dành những điều tốt đẹp nhất, dịu dàng nhất cho người mà họ không có được. Còn lại sự cáu kỉnh, tính khí tệ nhất, sự vô tâm thì để lại cho người sẽ không bao giờ rời đi, vì họ biết người đó sẽ luôn tha thứ."

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nói rành mạch:

"Tình cảm đó, tôi từng có. Nhưng bây giờ, chúng ta tiêu hết rồi, anh tiêu hết sạch rồi."

Anh đứng chôn chân tại chỗ, như bị sét đ.á.n.h, hộp giữ nhiệt trong tay rơi xuống đất, hoành thánh văng ra tung tóe.

Tôi vòng qua người anh, đi về phía chiếc xe taxi đang đợi sẵn bên đường.

Luật sư ở trong nước đã xử lý xong vấn đề phân chia tài sản giúp tôi rồi. Căn nhà nhỏ của tôi đã bán, tiền đã dùng hết, tài sản chung còn lại chia đôi theo luật, tôi không thiệt.

Tôi không định ở lại nước ngoài định cư luôn.

Không phải vì Phó Trầm Châu.

Mà vì trong nước có một cơ sở điều trị tâm lý vừa mời tôi tham gia dự án hỗ trợ bệnh nhân mới với tư cách là người từng trải, lương không tệ, còn cung cấp chỗ ở cho nhân viên. Quan trọng nhất là vé máy bay về nước lần này có thể được trung tâm thanh toán lại, tiết kiệm được một khoản lớn.

Ngày tôi hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất, Phó Trầm Châu vẫn đến.

Anh chờ ở sân bay 6 tiếng đồng hồ, từ sáng sớm đến chiều, chỉ để đợi chuyến bay của tôi.

Khi nhìn thấy tôi kéo vali ra, anh theo bản năng chạy tới, đưa tay định nhận lấy hành lý của tôi như thói quen 7 năm qua anh vẫn làm.

"Phòng ở nhà vẫn luôn không động đến, anh không cho ai vào cả. Dì Trương cũng đang đợi em về nấu cơm, bà ấy nhớ em lắm..."

Tôi lấy lại tay kéo vali từ tay anh, giọng bình thản:

"Tôi không về nhà họ Phó nữa."

"Vậy... vậy em ở đâu? Em mới về chưa có chỗ ở, anh đưa em đi, để anh đưa em đi nhé?"

"Không cần."

Anh vẫn đi theo sau tôi, cách một bước chân, như một cái bóng, giọng nói đầy vội vã giải thích:

"Anh đã bảo Vãn Âm dọn đi rồi, từ tháng trước rồi. Cô ta không còn ở đó nữa. Vòng tay anh cũng đã lấy lại rồi, đang để ở nhà. Những thứ em để lại, anh không động đến một món nào cả, vẫn để nguyên vị trí cũ. Anh biết sai rồi, Chi Ý, anh thật sự biết sai rồi..."

Người trong sân bay qua lại tấp nập, ai cũng nhìn chúng tôi.

Anh nói đến cuối, giọng đã run lên, mang theo tiếng nấc nghẹn ngào. Một Phó Trầm Châu cao cao tại thượng, chưa bao giờ cúi đầu trước ai, bây giờ lại sắp khóc ở giữa sân bay đông người.

Trước kia anh từng bảo tôi: "Đừng khóc, xấu lắm."

Cho nên dù tủi thân đến đâu, dù bị anh bỏ lại ở trạm nghỉ cao tốc lúc nửa đêm, tôi cũng sẽ c.ắ.n răng nhịn, không dám khóc trước mặt anh.

Bây giờ không có ai yêu cầu Phó Trầm Châu phải nhịn nữa.

Anh khóc trông hơi khó coi, nước mắt lăn dài trên gương mặt hốc hác.

Tôi thở dài, rút từ trong túi ra một tờ khăn giấy đưa cho anh.

Khi anh nhận lấy tờ khăn giấy, mắt anh lại sáng lên, giống như lại nắm được một tia hy vọng cuối cùng, anh nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi:

"Em vẫn còn để ý đến anh đúng không? Em vẫn còn quan tâm anh đúng không Chi Ý? Nếu không sao em lại đưa khăn giấy cho anh?"

Tôi lắc đầu, chỉ tay về phía quầy thông tin cách đó không xa:

"Không phải. Là khăn giấy phát miễn phí ở quầy kia kìa. Ai đi qua cũng được phát một tờ."

Anh nhìn theo hướng tay tôi chỉ, ngón tay đang nắm lấy khăn giấy từ từ siết c.h.ặ.t lại, rồi buông thõng.

Đúng lúc này, điện thoại của tôi reo lên, là luật sư gọi đến:

"Cô Thẩm, thủ tục ly hôn của cô và anh Phó đã hoàn tất rồi ạ. Tòa đã ra quyết định, anh Phó đã ký tên vào đơn chiều nay, không còn tranh chấp gì nữa."

Tôi nhìn Phó Trầm Châu đang đứng đối diện, nói qua điện thoại:

"Cảm ơn anh, cảm ơn đã phối hợp."

Phó Trầm Châu nghe thấy hai chữ "ly hôn", hoảng hốt nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, lực rất mạnh:

"Anh ký là vì luật sư nói, nếu anh không ký sẽ ảnh hưởng đến hồ sơ bệnh án điều trị của em, sẽ ảnh hưởng đến công việc mới của em! Anh không thật sự muốn ly hôn! Chi Ý, anh không muốn ly hôn với em!"

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy tay mình của anh, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết:

"Buông ra."

Anh theo bản năng buông tay ra ngay lập tức, như một phản xạ có điều kiện khi nghe mệnh lệnh của tôi.

Tôi kéo vali, xoay người đi thẳng ra cửa sân bay, nơi có xe của trung tâm điều trị đang đợi tôi.

Lần này, tôi không hề nói "được" nữa.

Tôi nói "buông ra", và anh phải buông.

Phó Trầm Châu đứng chôn chân ở sảnh sân bay rất lâu, nhìn bóng lưng tôi khuất dần sau dòng người, cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.

Lần đầu tiên trong đời, anh hiểu được cảm giác của tôi 7 năm qua - cảm giác khi nói "đừng đi" nhưng người kia vẫn đi, cảm giác bất lực khi không thể giữ được người mình muốn giữ.

Chỉ khác là, lần này người nói "đừng đi" là anh, và người đi là tôi, đi thật, và sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Rời Đi Là Anh , Người Hối Hận Cũng Là Anh - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD