Người Trong Lòng Anh Ấy Đã Trở Về, Tôi Chủ Động Hủy Hôn - Chương 3
Cập nhật lúc: 27/06/2026 09:06
“Nếu con gả cho nó, nhà mình cũng coi như có lời ăn nói rồi.”
Câu nói đó khiến tôi khó chịu suốt cả một tuần.
Thế nào gọi là “có lời ăn nói”?
Kết hôn là để giải thích với ai?
Là để báo đáp cho ai sao?
Nhưng tôi không phản bác.
Không phải vì không nỡ.
Mà là vì lười tranh luận.
Cho dù có tranh thắng thì sao chứ?
Mẹ tôi đã sống trong lối suy nghĩ đó hơn nửa đời người.
Tôi không thể thay đổi bà.
Điều duy nhất tôi có thể làm...
Là không trở thành bà.
5
Tôi phát hiện ra bí mật của Phó Ngôn Thâm vào một buổi chiều rất tình cờ.
Hôm đó trời mưa như trút nước, không thể ra ngoài.
Anh cuộn mình trên ghế sofa xem báo cáo, còn tôi tựa bên cạnh đọc sách.
Đọc được một lúc, anh bỗng cau mày.
“Anh phải tìm một bản hợp đồng ký từ năm ngoái, hồ sơ xin quỹ dự phòng ấy.”
“Không phải ở phòng làm việc sao?”
“Đồ trong phòng làm việc nhiều quá, anh tìm mấy lần rồi mà vẫn không thấy.”
“Để em tìm giúp cho.”
Anh do dự một chút.
“Cũng được, em xem ngăn kéo đầu tiên bên trái đi.”
Tôi đi vào phòng làm việc.
Phòng được bài trí rất đơn giản.
Một chiếc bàn gỗ đỏ, một giá sách lớn và một chậu cau cảnh đặt ở góc tường.
Tôi kéo ngăn kéo đầu tiên bên trái ra.
Bên trong là từng tập hồ sơ được sắp xếp ngay ngắn.
Hợp đồng, báo cáo tài chính, giấy đăng ký thuế...
Từng xấp một được phân loại rõ ràng.
Tìm hồi lâu vẫn không thấy thứ anh cần.
Tôi lại kéo ngăn kéo thứ hai ra.
Ngăn kéo này lộn xộn hơn một chút.
Có b.út máy cũ, vài chiếc huy hiệu và một hộp đựng con dấu bằng gỗ đàn hương.
Tận cùng bên trong là một chiếc hộp sắt.
Chỉ lớn bằng lòng bàn tay.
Vỏ ngoài màu xanh sẫm, bên trên có một ổ khóa đồng rất nhỏ.
Chìa khóa vẫn đang cắm ngay trên ổ.
Chỉ cần xoay nhẹ là mở được.
Tôi thề lúc đó tôi không hề có ý định dò xét điều gì.
Nhưng nó cứ thế nằm mở ra trước mắt tôi.
Bên trong đầy ắp ảnh.
Tất cả đều là ảnh của cùng một cô gái.
...
Tay tôi hơi run.
Không phải vì tức giận.
Mà là một phản ứng bản năng của cơ thể.
Tấm ảnh đầu tiên.
Cô gái mặc áo cử nhân, đứng dưới một cây ngân hạnh.
Mặt sau ghi:
“06/2014, Niệm Niệm tốt nghiệp.”
Niệm Niệm.
Tấm thứ hai.
Cô gái đứng bên bờ biển, chân trần giẫm trên cát, mái tóc bị gió biển thổi tung.
“08/2015, Niệm Niệm ở Phuket.”
Tấm thứ ba.
Cô gái ngồi trong góc thư viện đọc sách.
Chỉ chụp nghiêng một bên.
Ánh nắng rơi trên bờ vai cô ấy.
“03/2016, Niệm Niệm.”
Tấm thứ tư.
Tấm thứ năm.
Tấm thứ sáu.
Từ năm 18 tuổi đến năm 25 tuổi.
Mái bằng của cô ấy dần đổi thành tóc rẽ ngôi giữa.
Tóc buộc đuôi ngựa biến thành tóc xõa ngang vai.
Vẻ bầu bĩnh trên gương mặt dần biến mất, để lộ một khuôn mặt tinh xảo và xinh đẹp.
Chỉ có một điều không thay đổi.
Đó là phía sau mỗi tấm ảnh đều có một dòng ngày tháng được ghi nắn nót ngay ngắn.
Giống hệt cách bố tôi từng ghi sổ năm xưa.
Khác ở chỗ...
Bố tôi ghi chép tiền bạc.
Còn Phó Ngôn Thâm ghi chép nỗi nhớ.
...
Tôi lật đến tấm ảnh cuối cùng.
Ngày chụp là tháng 11 năm ngoái.
Trong ảnh, cô gái đứng trên một cây cầu.
Tay cầm ly cà phê, hướng về ống kính làm dấu chữ V.
Mặt sau ghi:
“Niệm Niệm nói cô ấy sắp trở về rồi.”
Tháng 11 năm ngoái.
Đó là tháng thứ ba sau khi tôi và Phó Ngôn Thâm đính hôn.
Tôi đặt tấm ảnh trở lại.
Để chìa khóa về chỗ cũ.
Đóng ngăn kéo lại.
Khi trở về phòng khách, Phó Ngôn Thâm vẫn đang xem báo cáo.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
“Tìm thấy chưa?”
“Chưa, có lẽ không ở trong phòng làm việc.”
“Thôi bỏ đi, để anh bảo người tới công ty tìm lại xem sao.”
Anh nói rất tự nhiên.
Như thể trong ngăn kéo kia không hề tồn tại chiếc hộp sắt ấy.
Như thể sau khi đã đính hôn, anh chưa từng lặng lẽ đi gặp một người phụ nữ khác.
Tôi rót cho mình một ly nước rồi đứng bên cửa sổ.
Mưa rất lớn.
Ngoài cửa kính chỉ là một màn hơi nước xám xịt.
Tôi tự hỏi chính mình.
Su Vãn.
Bây giờ mày định làm gì đây?
6
Nhưng tôi không có câu trả lời ngay lập tức.
Cuối tuần đó, tôi hẹn cô bạn thân Chu Mẫn đi ăn.
Chu Mẫn là bạn cùng phòng thời đại học của tôi.
Cô ấy học luật.
Tính cách nóng nảy, miệng lưỡi sắc bén.
Tôi rất ít khi than phiền với cô ấy.
Nhưng hôm đó thật sự không nhịn nổi nữa:
“Mẫn Mẫn, cậu nói xem, một người đàn ông sắp kết hôn rồi mà vẫn cất giữ ảnh bạn gái cũ, có bình thường không?”
Đôi đũa trong tay Chu Mẫn khựng lại.
“Của ai?”
“Một người bạn.”
Tôi cúi đầu gắp thức ăn.
“Bạn cái khỉ.”
Cô ấy đặt đũa xuống:
“Là cậu chứ gì? Là Phó Ngôn Thâm đúng không?”
“... Sao cậu biết?”
“Su Vãn, tớ đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi. Đàn ông đều như nhau cả. Miệng nói yêu cậu, trong lòng lại nhớ thương người khác. Đây là gì hả? Ngoại tình trong tư tưởng. Tuyệt đối đừng nhịn. Cậu nhịn một lần là họ sẽ được đằng chân lân đằng đầu.”
“Anh ấy nói cô gái đó tên Thẩm Niệm, chỉ là bạn học đại học thôi.”
“Bạn học?”
Chu Mẫn bật cười:
“Cậu tin à? Bạn học mà cần khóa lại? Bạn học mà phải giấu tận đáy ngăn kéo? Bạn học mà phải âm thầm tích góp cả một hộp ảnh?”
“... Vậy tớ nên làm gì?”
“Làm gì á?”
Cô ấy đập mạnh xuống bàn:
“Hỏi thẳng anh ta. Bắt anh ta phải cho cậu một lời giải thích.”
Tôi khẽ hỏi:
“Nếu anh ấy không giải thích được thì sao?”
Chu Mẫn nhìn tôi một lúc lâu.
“Vậy thì chia tay.”
Nói xong câu đó, chính cô ấy cũng sững người.
Bởi cả hai chúng tôi đều hiểu.
Chia tay đồng nghĩa với điều gì.
Ngày cưới đã định vào tháng 5.
Thiệp mời đã phát.
Khách sạn đã đặt.
Hai nhà họ Phó và họ Tô cũng đã loan tin khắp nơi.
Lúc này mà chia tay...
Không còn gọi là hủy hôn nữa.
Mà là trở mặt.
...
