Người Trong Lòng Anh Ấy Đã Trở Về, Tôi Chủ Động Hủy Hôn - Chương 4
Cập nhật lúc: 27/06/2026 09:06
Tôi không lập tức đi hỏi Phó Ngôn Thâm.
Không phải vì tôi yếu đuối.
Mà bởi tôi biết, khi cảm xúc đang dâng cao mà đưa ra quyết định thì chắc chắn sẽ hối hận.
Tôi cần thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ của mình.
Khoảng thời gian đó, tôi vẫn đi làm như bình thường.
Vẫn ăn cơm như bình thường.
Vẫn hẹn hò với anh như bình thường.
Bề ngoài mọi thứ dường như chẳng có gì thay đổi.
Nhưng có những chuyện đã khác rồi.
Ví dụ như tôi nhận ra anh bắt đầu mất tập trung.
Lúc ăn cơm luôn nhìn điện thoại.
Chỉ cần điện thoại vang lên là lập tức cầm lấy.
Mở màn hình ra, phát hiện không phải người mình chờ đợi thì lại thản nhiên đặt xuống.
Ví dụ như anh thường xuyên đột nhiên im lặng.
Rõ ràng giây trước còn trò chuyện với tôi.
Giây sau đã thất thần nhìn về một hướng nào đó.
Đó không phải sự lơ đãng bình thường.
Mà là trong lòng đang có chuyện.
Lại ví dụ như anh bắt đầu né tránh một vài chủ đề.
Mỗi khi nhắc đến chi tiết hôn lễ, anh luôn nói:
“Em quyết định là được.”
“Nghe em hết.”
“Sao cũng được.”
Khi nói đến tuần trăng mật, anh lại bảo:
“Chưa cần vội đặt vé máy bay.”
Tôi hỏi tại sao.
Anh đáp:
“Dạo này công ty khá bận.”
Nhưng khi một người đàn ông nói “chưa cần vội”...
Thường không phải vì anh ta thật sự không vội.
Mà là vì anh ta đang do dự.
Mà một người sắp kết hôn lại bắt đầu do dự...
Thì chỉ có một lý do:
….Anh ta hối hận rồi.
7
Tôi lại nhớ đến mẹ mình.
20 năm trước, có lẽ bố tôi cũng như thế này.
Những điều đã hứa có thể không giữ lời.
Những lời cam kết có thể xem như chưa từng tồn tại.
Không phải cố ý lừa dối bạn.
Cũng không phải cố tình làm tổn thương bạn.
Chỉ là trong thứ tự ưu tiên của ông ấy, bạn mãi mãi đứng ở vị trí cuối cùng.
Chỉ là ông ấy nghĩ rằng...
Bạn sẽ chờ ông ấy.
Bởi vì ngoài việc chờ đợi, bạn chẳng còn lựa chọn nào khác.
Nhưng tôi không phải mẹ tôi.
Tôi có quyền lựa chọn.
...
Đêm Thẩm Niệm trở về nước.
1h23p sáng.
Điện thoại của Phó Ngôn Thâm đột nhiên đổ chuông.
Nhạc chuông rất lớn, đ.á.n.h thức cả tôi.
Anh bật dậy khỏi giường, nhìn thoáng qua màn hình cuộc gọi.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
Sau đó xuống giường, đi đến bên cửa sổ nghe máy.
“Alo?... Cái gì?... Bây giờ em đang ở đâu?... Được, được, em đừng động đậy, anh đến ngay.”
Cúp máy xong, anh bắt đầu thay quần áo.
Động tác vô cùng gấp gáp.
Lúc cởi đồ ngủ ra, suýt nữa còn bị mắc vào chiếc móc treo quần áo bên cạnh.
Tôi nằm trên giường, nghiêng người nhìn bóng lưng anh.
“Có chuyện gì vậy?”
Anh đứng ở cửa, quay đầu nhìn tôi.
Ánh sáng trong phòng ngủ rất tối.
Tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh.
“... Không có gì đâu, một người bạn gặp chút chuyện, anh đi xử lý một lát.”
“Bạn nào vậy?”
Anh do dự trong chốc lát.
“Em không quen đâu.”
Nói xong, anh lập tức rời đi.
Cánh cửa được tiện tay khép lại.
Ánh đèn ngoài hành lang lóe lên qua khe cửa rồi nhanh ch.óng chìm vào bóng tối.
Tôi nghe thấy tiếng động cơ xe khởi động dưới lầu.
Sau đó càng lúc càng xa.
...
Bạn sao?
Em không quen?
Một cuộc điện thoại lúc 1h sáng.
Đến cả tên cũng không dám nói ra.
Đó không gọi là đa nghi.
Mà gọi là không cần thiết phải nói dối.
Không biết từ lúc nào ngoài trời đã bắt đầu mưa.
Tôi kéo chăn lên, trùm kín đầu.
Trong đầu rất hỗn loạn.
Nhưng lại tỉnh táo đến lạ thường.
Là kiểu...
Thật ra bạn đã biết đáp án từ lâu rồi.
Chỉ là vẫn luôn chờ đợi khoảnh khắc xác nhận cuối cùng.
Mà bây giờ.
Khoảnh khắc ấy đã đến.
...
Tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Khi mới bắt đầu quen Phó Ngôn Thâm, có một lần anh uống say.
Lúc đó anh đã gọi một cái tên.
Không phải Su Vãn.
Mà là Niệm Niệm.
Khi ấy tôi còn tưởng anh đang nói đến chữ “niệm” trong câu “niệm niệm bất vong”.
Thậm chí còn cười trêu anh:
“Tổng giám đốc Phó đang nhớ ai thế?”
Anh khựng lại một giây.
Rồi lập tức chuyển chủ đề.
Bây giờ nghĩ lại.
Không phải tôi nghĩ quá nhiều.
Mà là tôi quá chậm hiểu.
...
Đêm đó tôi không ngủ được.
Gần sáng, tôi ngồi dậy khỏi giường, mở máy tính xách tay.
Mở bảng Excel.
Rồi bắt đầu lập danh sách.
Tiệc cưới: Khách sạn Hoa Đình Quốc Tế, tiền đặt cọc năm mươi nghìn.
Váy cưới: Đặt may riêng ở Tô Châu, đã thanh toán toàn bộ tám mươi sáu nghìn.
Công ty tổ chức hôn lễ: Trả trước bốn mươi nghìn.
Kẹo cưới, thiệp mời, quà cảm ơn khách: Mười hai nghìn.
Vé máy bay và khách sạn tuần trăng mật: Chưa đặt, tạ ơn trời.
Tôi ghi từng khoản một.
Tính từng khoản một.
Tính đến cuối cùng.
Tổng thiệt hại vào khoảng hai trăm nghìn tệ.
Hai trăm nghìn đổi lấy cả một đời người.
Đắt sao?
Không đắt.
Quá rẻ là đằng khác.
8
Khi Phó Ngôn Thâm trở về thì đã là 7h sáng.
Quầng thâm dưới mắt rất rõ.
Tóc tai rối bù.
Chiếc áo sơ mi trên người nhăn nhúm như giẻ lau.
“Thẩm Niệm gặp chút chuyện nên anh qua xử lý.”
“Ừm.”
“Lúc về nước cô ấy gặp chút rắc rối trên đường, lại không biết nói tiếng Trung, anh phải giúp cô ấy...”
“Em biết rồi.”
Anh nhìn tôi.
Dường như muốn tìm trên gương mặt tôi chút dấu vết của ghen tuông hay đau lòng.
Nhưng chẳng có gì cả.
Không phải giả vờ.
Mà là thật sự không còn nữa.
Có những thứ đã vỡ rồi thì chính là vỡ rồi.
Giống như chiếc cốc nước mẹ tôi từng ném vỡ giữa phòng khách năm đó.
Cho dù nhặt hết các mảnh vỡ lên ghép lại.
Nó cũng không thể đựng nước được nữa.
...
Chuyện hủy hôn.
Tôi không bàn bạc với bất kỳ ai.
Không phải vì giận dỗi.
Mà vì tôi cảm thấy có bàn bạc cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Mẹ tôi sẽ khuyên tôi nhẫn nhịn:
“Đàn ông trước khi cưới còn vương vấn chút tâm tư cũng là bình thường, cưới rồi sẽ ổn thôi.”
Bố tôi sẽ khuyên tôi cân nhắc thiệt hơn:
“Bây giờ nhà họ Tô không thể thiếu sự giúp đỡ của nhà họ Phó, ra ngoài sẽ rất khó sống.”
