Người Uống Nước, Nóng Lạnh Tự Biết - 9

Cập nhật lúc: 20/08/2026 04:02

Tạ Tự trịnh trọng cúi đầu hành lễ với bà nội tôi, cõi lòng vô cùng áy náy tỏ ý chuyện chưa thể đón bà vào phủ bá đều là do bản thân làm cháu rể thất trách.

Thái độ của bà nội bình thản, không đồn hậu cũng chẳng lạnh nhạt, mỉm cười đáp lễ.

"Đây là trà rừng trên núi." Ta tiếp đón Tạ Tự ngoài sân, đưa chén trà sang: "Tạ đại nhân dùng tạm."

Tạ Tự bình tĩnh đỡ lấy, nhấp một ngụm rồi nói: "Cũng có một hương vị rất riêng."

Ta không đáp.

"Nàng nhìn trông... so với hồi ở phủ," Ánh mắt hắn rơi trên mặt ta, khựng lại một chút: "Khỏe mạnh hơn nhiều."

Ta chợt bật cười lớn, cười đến mức không giữ nổi chén trà, Tạ Tự ngơ ngác, nhìn ta hệt như mới gặp lần đầu.

Hơn nửa tháng qua ta lêu lổng chốn sơn lâm, thường xuyên đeo giá vẽ đi tìm cảnh đẹp, nước da đã sạm đi đôi chút, cũng khó cho Tạ Tự khi dùng từ uyển chuyển đến thế.

Hắn đặt chén trà xuống, có chút luống cuống, như nhớ ra điều gì liền quay người dặn Thanh Trúc mang tới một chiếc hộp gấm.

"Đây là màu vẽ của Khê Họa Đường." Tạ Tự tự tay mở hộp gấm, ôn tồn nói: "Nàng xem xem có thích không?"

Ta ngó qua một cái rồi đi thẳng vào vấn đề: "Chuyện chàng quên sinh thần của ta, thực ra ta chẳng thấy buồn lòng bao nhiêu."

Tạ Tự siết c.h.ặ.t t.a.y, rủ mắt nhìn hộp gấm, không nhìn thẳng vào mắt ta.

"Hôm đó mời phường tuồng, nói là mừng sinh thần ta nhưng thực chất chỉ là làm tiệc tẩy trần cho chàng." Ta mỉm cười: "Lão thái thái vốn thích nghe hát tuồng cho vui vẻ, trước đây bị ông nội Tạ trách phạt, ba năm chàng đi xa, bà đã mời rất nhiều lượt phường tuồng về."

Ta im lặng một lúc rồi nói tiếp: "Chi phí mời phường tuồng đều ghi rõ trong sổ sách, hôm đó chàng cũng đã thấy rồi."

"... Ta đã sớm biết rồi." Tạ Tự khép hộp gấm lại, đột nhiên cất lời: "Mấy ngày trước tiệc thưởng hoa do phủ tổ chức, khách khứa đến chơi ai nấy đều bảo nhờ có nàng quán xuyến chu toàn."

"Mẫu thân rất nhớ nàng." Tạ Tự hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ta: "Mọi quản sự cũng luôn miệng nói việc nhà trong phủ không còn quy củ như trước."

Ta nhấp ngụm trà, nhưng lại nhắc sang một chuyện khác: "Thành hôn được ba tháng chàng đã tự dâng sớ xin đi làm quan xa, dạo đó là lần đầu tiên ta đứng ra quán xuyến tiệc thưởng hoa của phủ."

"Buổi tiệc đó hỏng bét, ta dùng lượng bạc đắt nhất để mời phường tuồng chẳng mấy khi lên đài ở kinh thành." Ta cười, "Ta làm ra bao chuyện nực cười, khách khứa đến chơi ta chẳng phân biệt được ai thân ai sơ, cũng không biết phu quân của chốn nữ quyến trong nội viện có thâm giao thế nào với chàng."

"Ta xuất thân thấp kém, chẳng ai dạy ta quy tắc, phu quân của ta vừa đi là xong chuyện, mẹ chồng lại chẳng thạo việc nhà." Ta nhìn hắn, khẽ nói: "Ta cô lập không ai giúp đỡ, đến một người để hỏi han cũng chẳng có."

Lông mi Tạ Tự rung lên bần bật, hơi thở dồn dập né tránh ánh mắt ta.

"Tạ đại nhân, chàng đâu biết năm đầu tiên những người trong phủ đối xử với vị Thế t.ử phu nhân thất sủng này bằng thái độ bằng mặt không bằng lòng ra sao."

Ta thở dài một tiếng, "Ta đâu phải sinh ra đã biết làm tốt những việc này."

Bầu không khí chìm vào ngưng trệ, chỉ mơ hồ nghe thấy tiếng chim hót xa xa.

"Ta và chàng đã ký thư hòa ly, mong Tạ đại nhân sớm ngày nộp sang quan phủ." Ta đứng dậy, "Tạ đại nhân, ta không tiễn."

…..

Sau khi tiễn Tạ Tự đi, ta vốn tưởng cuộc sống của mình sẽ trở lại bình yên, nào ngờ về sau cứ hễ gặp ngày nghỉ làm là hắn lại tới thăm.

Đến thăm hẳn nhiên mang theo quà, không phải vàng bạc lụa là thì cũng là củi gạo mắm muối, thơ văn tập tranh.

Dù ta từ chối, hắn vẫn thể hiện thái độ tiến lùi có chừng mực; dù sao năm hai mươi tuổi đã đỗ Thám hoa, lại đi làm quan xa ba năm, đối nhân xử thế tự nhiên đã được rèn giũa khéo léo.

Tất cả chỉ xem hắn có muốn hay không, trước đây hờ hững với ta chẳng qua vì ta không đáng để hắn bận tâm mà thôi.

Nhưng gạt đi những ân oán cũ, hạ mình xuống thì Tạ Tự quả thực là người hiểu rộng biết nhiều, là một vị thầy tốt bạn hiền.

Hắn đọc sách thi cử đàng hoàng, lại có nhiều năm kinh nghiệm trải đời, lúc trò chuyện luôn gợi mở cho ta rất nhiều điều.

Một chiều nắng ấm mùa xuân, hắn được nghỉ làm từ trong thành vội vã tới, trên đường gặp ta đang vẽ tranh bên bờ suối liền giúp ta đeo giá vẽ cùng đi bộ về căn nhà nhỏ.

Bà nội múc nước suối trên núi pha trà thanh mát sảng khoái, hắn uống trà, bỗng nhiên cất tiếng: "Lê nương, có thể cho ta thêm một cơ hội, trở về Bá phủ được không?"

Ta không trả lời, bình tĩnh uống cạn ngụm trà dưới đáy bát mới nói: "Tạ đại nhân đi theo ta."

Ta dẫn Tạ Tự đi vào nội viện, đẩy cửa thư phòng của ta ra.

Hoa lê ngoài cửa sổ đã qua thời kỳ rực rỡ nhất, rơi đầy một khoảng tuyết trắng, lại theo gió bay ngập cả thư phòng của ta.

Trong thư phòng bày đầy tranh vẽ, mùi mực thơm nức mũi.

"Tạ đại nhân, nếu ở Bá phủ," Ta nhìn hắn, "ta sẽ không thể có một thư phòng như thế này."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.