Người Vợ Câm Giá Trên Trời: Phu Nhân Mang Thai Bỏ Trốn! - Chương 16
Cập nhật lúc: 11/04/2026 03:06
Ngay Khoảnh Khắc Thân Thể Lạc San Mềm Nhũn Ngã Xuống, Giọng Nói Của Tô Tân Thần Vang Lên.
Anh bước nhanh tới, một tay vớt Lạc San lên, ôm vào lòng!
“Mau cấp cứu!” Anh nói với Khúc Chính Ngôn.
Khúc Chính Ngôn phản ứng cực nhanh, đã kéo giường đẩy từ bên cạnh qua, đặt Lạc San lên trên.
“Nhịp tim và hơi thở hơi nhanh, là do cảm xúc d.a.o động gây hôn mê, không nghiêm trọng.”
Tất cả mọi người xung quanh như bị nhấn nút tạm dừng, không ai tiến lên ngăn cản, ngay cả nhân viên cảnh sát sắp đưa Lạc San đi cũng không tiếp tục hành động.
Tất cả đều đang xem xét tình hình của Lạc San.
Mạnh Nhan An không ngờ, Lạc San sắp bị đưa đi rồi mà lại được Tô Tân Thần đích thân ôm về, cô ta đứng ngoài đám đông, nghiến răng, trong mắt thoáng qua vẻ tức giận.
Con đàn bà này thật biết giả vờ!
“Thật trùng hợp, lại ngất đúng lúc này, đúng là may mắn thật, phen này không cần đến đồn cảnh sát nữa rồi!”
Cô ta nói không lớn, nhưng đủ để mấy người xung quanh nghe thấy, Khương Đình vốn đã tức muốn c.h.ế.t, lúc này hoàn toàn không nhịn được nữa, một bạt tai tát thẳng vào mặt Mạnh Nhan An!
“Cô nói ai giả vờ? Cô dám nói lại lần nữa không?!”
“Cô, cô đ.á.n.h tôi!”
Trước mặt Tô Tân Thần, dù bị ai bắt nạt, Mạnh Nhan An cũng sẽ không chủ động phản kháng.
Cô ta ôm mặt lùi lại hai bước, kinh ngạc nhìn Khương Đình, hốc mắt nhanh ch.óng đỏ lên.
Đáng tiếc, toàn bộ sự chú ý của Tô Tân Thần đều đặt trên người Lạc San, màn kịch của Mạnh Nhan An hoàn toàn không có ai thưởng thức.
“Tôi đ.á.n.h cô thì sao? Cô đ.á.n.h Lạc San thành ra như vậy, bà đây tát cô một trăm cái cũng không quá đáng!” Khương Đình nói rồi lại vung tay xông lên!
Tô Tân Thần không lên tiếng ngăn cản, những người khác bên cạnh cũng không chủ động mở miệng.
Thấy mình thật sự sắp bị Khương Đình tát thêm một cái nữa, Mạnh Nhan An sợ đến mức quay người bỏ chạy.
“Đủ rồi!” Tô Tân Thần không vui cao giọng, “Ồn ào cái gì?”
“Tân Thần, cô ta…” Mạnh Nhan An lập tức định mách tội.
Nhưng Khúc Chính Ngôn ngay sau đó đã cắt lời cô ta: “Không thấy bên này đang cấp cứu sao? Yên lặng chút đi!”
Mạnh Nhan An ấm ức ngậm miệng, tội nghiệp nhìn Tô Tân Thần.
Đáng tiếc anh vẫn không có bất kỳ biểu hiện gì.
Rất nhanh, Lạc San từ từ tỉnh lại.
“Cảm thấy thế nào? Đau hay không thoải mái ở đâu thì chỉ một chút, nói cho tôi biết.”
Người đầu tiên Lạc San nhìn thấy sau khi mở mắt là Khúc Chính Ngôn, anh kiên nhẫn nhìn cô, giọng điệu ôn hòa.
“San San cậu sao rồi?” Khương Đình cũng nhào tới.
Lạc San ngước mắt, liếc nhìn Tô Tân Thần, trong ánh mắt mang theo vẻ mờ mịt và sợ hãi.
“Cô vừa mới ngất đi.” Khúc Chính Ngôn giải thích.
Đầu óc dần dần tỉnh táo lại, nhớ lại chuyện vừa xảy ra, Lạc San lắc đầu, tỏ ý mình không có chỗ nào không thoải mái.
Thực ra cô không thoải mái khắp người, nhưng không có chỗ nào đặc biệt khó chịu, cho nên, cứ coi như mình không có chuyện gì đi.
*Tôi còn phải đến đồn cảnh sát không?*
Lạc San quan tâm nhất là chuyện này, khó khăn dùng thủ ngữ hỏi Khúc Chính Ngôn.
*Tôi có thể giải thích với cảnh sát, tôi không làm những chuyện đó.*
Vẻ mặt Khúc Chính Ngôn đột nhiên trở nên rất phức tạp, anh liếc nhìn Tô Tân Thần, tuy không nói gì, nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả.
“Cô thà giải thích với cảnh sát, cũng không muốn giải thích với tôi.”
Tô Tân Thần sắc mặt khó coi nói ra những lời Khúc Chính Ngôn muốn nói.
Lạc San cúi đầu, ngón tay bối rối gãi mấy cái lên ga giường.
“Tại sao cô không thể giải thích với tôi? Ngẩng đầu nhìn tôi!” Giọng Tô Tân Thần dần dần chứa đầy lửa giận.
“Anh dọa cậu ấy rồi! Anh còn muốn bóp cổ cậu ấy nữa sao?” Khương Đình bên cạnh lập tức chắn trước mặt Lạc San.
Lạc San lại ngẩng đầu nhìn anh.
Cơ thể cô gầy yếu trong bộ đồ bệnh nhân, trên chiếc cổ trắng nõn thon dài có mấy vết bầm tím nổi bật, đó là do gã đàn ông xông vào phòng bệnh tấn công cô lúc nãy bóp ra.
“Giải thích cho tôi.”
Khi Tô Tân Thần mở miệng lần nữa, anh đã đè nén sự không vui trong giọng nói, nói chậm lại với Lạc San: “Tôi nghe cô giải thích.”
*Tôi chưa từng nhận được một đồng nào, anh có thể kiểm tra thẻ ngân hàng dưới tên tôi.*
Lấy điện thoại, Lạc San dùng tay trái gõ chữ, sau đó nhấn chức năng đọc trên điện thoại, giọng nữ máy móc đọc ra những lời cô gõ.
“Tôi có biên lai chuyển khoản đây!” Không ngờ, gã đàn ông bị khống chế lập tức lên tiếng phản bác, “Ở ngay trong túi tôi! Cô ta không thể không thừa nhận!”
Rất nhanh, có người lấy ra biên lai chuyển khoản trong túi hắn, thời gian chuyển khoản quả thực khớp với thời gian tống tiền qua tin nhắn, hơn nữa, người nhận tiền đúng là thẻ ngân hàng của Lạc San.
“Cô giải thích thế nào?” Tô Tân Thần đặt biên lai trước mặt Lạc San, giọng trầm xuống một chút, nhưng vẫn không nổi giận.
Bất ngờ là, Lạc San cũng không lộ ra vẻ hoảng loạn hay sợ hãi như vừa rồi.
Cô không dừng lại, tiếp tục dùng điện thoại gõ chữ:
*Nhưng trong thẻ của tôi không nhận được một đồng nào, tôi cũng không gọi điện hay nhắn tin cho hắn, có thể kiểm tra thẻ ngân hàng, số điện thoại của tôi.*
“Được, đi liên hệ ngân hàng và công ty viễn thông, lập tức đi xác minh.”
Tô Tân Thần ra lệnh ngay lập tức!
“Tôi thật sự không nói dối…”
Trong lúc Tô Tân Thần cho người đi điều tra, gã đàn ông bị đè trên đất không ngừng kêu gào.
Khúc Chính Ngôn là người đầu tiên không nghe nổi, đi đến bên cạnh hắn, đá một cước chính xác vào gân chân hắn, người kia đau đến co giật mấy cái, nhưng hoàn toàn không phát ra được âm thanh.
