Người Vợ Câm Giá Trên Trời: Phu Nhân Mang Thai Bỏ Trốn! - Chương 17

Cập nhật lúc: 11/04/2026 03:06

“Còn Lên Tiếng Nữa, Tôi Phế Anh.” Khúc Chính Ngôn Dường Như Hoàn Toàn Không Có Chút Y Đức Nào, Giống Như Một Đại Ca Xã Hội Đen, Hung Hăng Đe Dọa.

Nhưng rất hiệu quả, gã đàn ông lập tức im như thóc.

Rất nhanh, bên ngân hàng và công ty viễn thông đều có báo cáo.

Bên ngân hàng có thể tra ra những gì gã đàn ông nói là sự thật, hắn quả thực đã chuyển khoản cho Lạc San vào ngày trên biên lai.

Nhưng lúc đó hắn thực hiện chuyển khoản hẹn giờ, mấy khoản tiền đều mới được chuyển vào thẻ của Lạc San chưa đầy nửa tiếng trước, chính Lạc San còn chưa phát hiện.

Bên công ty viễn thông đã lấy ra chi tiết cuộc gọi và tin nhắn của Lạc San trong một tháng gần đây.

Cô không nói được, nên cũng không thể gọi điện, trong chi tiết cuộc gọi chỉ có những cuộc gọi bị cô từ chối, tất cả đều từ shipper và giao đồ ăn, sau đó Lạc San sẽ trả lời họ bằng tin nhắn.

Thỉnh thoảng còn có vài tin nhắn trao đổi giữa cô và quản gia, và cả với Khương Đình.

Chỉ có vậy, hoàn toàn không có bất kỳ ghi chép liên lạc nào với gã đàn ông này.

Mà trên điện thoại của gã đàn ông này có tin nhắn Lạc San gửi qua, nhân viên kỹ thuật cũng nhanh ch.óng tra ra, đây là do hắn dùng trạm phát sóng giả để tạo ra.

Tất cả đều là vu khống Lạc San.

Chứng minh được sự trong sạch của mình, Lạc San lại ngẩng đầu đối mặt với Tô Tân Thần.

Đôi mắt cô như mất đi ánh sáng, đau buồn nhìn anh.

Tô Tân Thần bị nhìn đến nhíu mày, nhưng cổ họng như bị thứ gì đó đè nặng, nhất thời không nói nên lời.

Lạc San cầm điện thoại gõ chữ, nhưng lần này cô không để điện thoại đọc ra, mà đưa màn hình cho Tô Tân Thần xem.

*Tôi sẽ không làm bất cứ chuyện gì bất lợi cho anh, dù người khác cho tôi bao nhiêu tiền, tôi cũng không thể bán tài liệu của anh, ca ca.*

Ánh mắt Tô Tân Thần dừng lại trên hai chữ cuối cùng, một lát sau, anh đưa tay vuốt tóc Lạc San.

“Tôi biết.”

Giọng anh rất nhỏ, mang theo vài phần dịu dàng.

“Có muốn gì không? Tôi đền bù cho cô.”

Lạc San sững sờ.

Cô thăm dò nhìn Tô Tân Thần, sau đó tiếp tục gõ chữ.

Tô Tân Thần kiên nhẫn chờ đợi, cho đến khi nhìn thấy những chữ Lạc San gõ ra, sắc mặt lập tức lạnh đến đáng sợ!

*Chúng ta có thể ly hôn ngay bây giờ không? Hai mươi triệu kia tôi có thể viết giấy nợ, sẽ không quỵt của anh đâu.*

“Tại sao? Cô muốn đến vậy sao?” Tô Tân Thần nghiến răng, không nói ra hai chữ ly hôn trước mặt nhiều người như vậy.

Nhưng Lạc San vẫn bị anh dọa đến co rúm lại, cúi đầu gõ thêm một câu.

*Tôi biết anh không thích tôi, nhưng tôi là phu nhân của anh, anh đối với tôi ngay cả tin tưởng cũng không có, cuộc hôn nhân của chúng ta còn cần thiết phải tiếp tục sao?*

Nhìn thấy câu này, Tô Tân Thần im lặng.

Cả hành lang như c.h.ế.t lặng, anh đứng trước mặt Lạc San rất lâu, đột nhiên quay người, im lặng bước đi.

“Ây, được rồi, tiếp theo để tôi dọn dẹp tàn cuộc vậy!” Khúc Chính Ngôn làm bộ thở dài một hơi, sau đó sắp xếp y tá đẩy Lạc San trở lại phòng bệnh một cách có trật tự.

Người của cảnh sát tự nhiên sẽ đưa gã đàn ông này đi, nhưng xử lý Mạnh Nhan An thế nào lại thành vấn đề.

“Vừa rồi cô khăng khăng nói Lạc San là chủ mưu, không lẽ hãm hại cô ấy cũng có phần của cô chứ? Cô định đến đồn cảnh sát giải thích, hay là giải thích với Tô tổng đây?”

Khúc Chính Ngôn cố ý hỏi cô ta.

Mạnh Nhan An không ngờ Tô Tân Thần lại bỏ mặc cô ta một mình, bây giờ cô ta không có chỗ dựa, bất giác lùi về sau: “Tôi, tôi không biết gì cả, tôi thật sự tưởng… tưởng những chuyện này là thật!”

“Là tôi, là tôi lừa Mạnh Nhan An…”

Sau khi bị Khúc Chính Ngôn đá một cước, giọng gã đàn ông trên đất cũng khàn đi, nhưng vẫn khó khăn nói.

“Tôi chỉ muốn lừa tiền của Mạnh Nhan An, nên mới nói cho cô ta những chuyện này, cô ta không biết sự thật!”

“Vậy sao?”

Khúc Chính Ngôn nghiêng đầu nhìn gã đàn ông, “Anh cũng trung thành tận tụy đấy, đến bây giờ vẫn không chịu khai ra chủ mưu đằng sau là ai, nhưng mà, nhớ bịa cho câu chuyện này tròn trịa hơn đi! Bây giờ có nhiều sơ hở lắm đó!”

Rất nhanh, trong phòng bệnh lại chỉ còn lại Lạc San và Khương Đình.

Túi đồ ăn vặt Khương Đình vừa mua vẫn còn đặt ở góc tường, cô lấy lại, lòng còn sợ hãi ngồi xuống cạnh Lạc San: “Tớ ở cùng cậu, không đi đâu hết!”

Lạc San cười cười, bảo cô nằm xuống ngủ.

“Vừa rồi cậu nói gì với Tô Tân Thần vậy? Không phải cậu nói, các người đang hàn gắn quan hệ sao? Kết quả anh ta vừa vào đã cho người bắt cậu đi, không thèm nghe cậu giải thích một câu?”

Nghe Khương Đình nói vậy, Lạc San im lặng.

“Haiz, thôi bỏ đi, cậu không muốn nói thì thôi, không ép cậu giải thích, ngủ đi cưng, nhiệm vụ quan trọng của cậu bây giờ là dưỡng tốt cơ thể! Đặc biệt là phải bổ sung dinh dưỡng thật tốt!”

Y thuật của Khúc Chính Ngôn vô cùng tinh diệu, ngày thứ hai Lạc San nhập viện đã có thể tháo nẹp, ngày thứ tư đã gần như hoàn toàn hồi phục khả năng vận động, có thể xuất viện.

Chỉ là những vết bầm trên người vẫn chưa tan hết, cần phải dưỡng thêm một thời gian.

“Cưng ơi, tớ đưa cậu đi suối nước nóng!” Ngày xuất viện Khương Đình đến đón cô, “Chúng ta đi làm thủy liệu pháp, hoạt huyết hóa ứ, cậu chắc chắn sẽ mau khỏi hơn!”

Khương Đình đưa Lạc San đến một câu lạc bộ suối nước nóng mới mở, không ngờ vừa vào đại sảnh đã gặp người quen.

Mạnh Nhan An và cô bạn thân của cô ta tay trong tay, cũng đến đây!

“Yo, tôi nói sao xa xa đã ngửi thấy mùi hôi thối, thì ra là gặp phải hai thứ rác rưởi à!”

Cô bạn thân của Mạnh Nhan An có tướng mạo chua ngoa, nói chuyện cũng giọng điệu cay nghiệt, bịt mũi nói bóng nói gió rồi liếc xéo Lạc San và Khương Đình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Vợ Câm Giá Trên Trời: Phu Nhân Mang Thai Bỏ Trốn! - Chương 17: Chương 17 | MonkeyD