Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 101

Cập nhật lúc: 25/04/2026 03:13

Edit: Thư Sách

Lâm Thư đã tưởng tượng ra đủ mọi kịch bản.

Nghĩ rằng anh sẽ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Cũng nghĩ anh sẽ đỏ mặt tía tai, ngượng ngùng không dám nhìn thẳng cô.

Thế nhưng, có nằm mơ cô cũng không ngờ tới tình huống này.

— Cứ thế thẳng thừng bày tọt món đồ đó ra trước mặt cô.

Lâm Thư ngẩng đầu lên, vờ vịt giả ngơ: "Cái gì đây? Tiền quỹ đen anh giấu giếm em à?"

Cố Quân im lặng một thoáng, ánh mắt không hề né tránh mà nhìn thẳng vào cô, thành thật đáp: "Hôm trước nhân lúc em vào bệnh viện làm phục hồi, anh đã tiện thể đi mua mấy thứ đồ kế hoạch hóa gia đình này."

Lâm Thư: "..."

Thực ra anh cũng không cần phải thật thà đến mức này đâu. Thẳng thắn quá thế này thì còn gì là thú vị nữa.

Cô giả bộ làm ra vẻ kinh ngạc, cố nặn ra biểu cảm thẹn thùng: "Anh... sao anh lại..."

"Anh thừa biết em xem trộm rồi, đừng diễn nữa."

Vẻ thẹn thùng giả tạo trên mặt Lâm Thư biến mất trong một nốt nhạc. Cô lườm anh một cái cháy má: "Nhạt nhẽo!"

Trong lòng Cố Quân thầm nghĩ, chính là muốn cho cô thấy nhạt nhẽo đấy, chứ để cô thấy thú vị rồi thì người bị quay mòng mòng chính là anh đây này. Dù bề ngoài tỏ ra bình tĩnh, nhưng thực chất trong thâm tâm anh cũng thấy ngượng ngùng không kém.

Lâm Thư quay mặt đi, liếc nhìn gói đồ trên bàn như thể nhìn củ khoai lang nóng bỏng tay, liền cầm lấy quăng thẳng vào ngăn kéo.

Cô không dám nhìn anh, nhưng miệng vẫn thẳng thừng tuyên bố: "Đồ thì có rồi đấy, nhưng anh biết mà, em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý đâu. Với lại, có con bé ngủ chung giường, em thấy không thoải mái."

Cố Quân nghe vậy, đưa mắt nhìn bức rèm ngăn cách, rồi lại nhìn sang chiếc giường có thể tháo rời. Cái lý do thứ hai cô đưa ra quá dễ giải quyết.

"Anh có bảo là bây giờ đâu." Anh cũng đảo mắt nhìn ra chỗ khác.

Bầu không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên gượng gạo.

Mãi một lúc sau, Lâm Thư cũng chẳng còn tâm trí nào đọc sách nữa, dứt khoát nằm vật xuống giường. Cố Quân cũng tắt đèn, ngả lưng nằm sau lưng cô.

Lâm Thư trăn trở suy nghĩ mãi, tự dưng cảm thấy hơi áy náy. Cứ treo lửng lơ hy vọng của Cố Quân mãi thế này, hình như cũng không đạo đức cho lắm. Hay là... cho anh chút "phúc lợi" nhỉ?

Nghĩ là làm, chẳng chần chừ thêm, cô lập tức xoay người lại đối mặt với anh.

Cố Quân hơi sửng sốt: "Sao thế em?"

Lâm Thư nhân lúc bầu nhiệt huyết chưa nguội lạnh, vội vàng lắp bắp: "Anh... anh cũng có thể chạm một chút."

Cố Quân: "...?"

Chạm?!

Một chút?

Chạm vào đâu?!

Trong bóng tối, đôi mắt Cố Quân mở lớn, nét mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt.

Lâm Thư hít một hơi thật sâu, mang dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt như sắp ra chiến trường, đột ngột túm lấy tay anh. Khi Cố Quân còn chưa kịp phản ứng, cô đã ấn mạnh bàn tay anh áp thẳng lên bầu n.g.ự.c mình.

Cả người Cố Quân tức thì căng cứng, dòng m.á.u nóng rần rần sôi sục chạy râm ran khắp cơ thể. Nhưng chưa kịp cảm nhận rõ ràng xúc cảm mềm mại ấy ra sao, bàn tay anh đã bị hất văng ra. Toàn bộ quá trình diễn ra ch.óng vánh chưa tới ba giây đồng hồ.

Bàn tay Cố Quân vẫn đơ cứng giữa không trung.

Lâm Thư lập tức quay ngoắt người lại, đưa lưng về phía anh. Hai vành tai cô nóng ran như lửa đốt. Trải qua màn vừa rồi, Lâm Thư mới cay đắng nhận ra, bản thân mình chỉ giỏi to mồm ch.ót lưỡi, chứ thực chất nhát gan nhát cáy muốn c.h.ế.t!

Phải mất một lúc lâu, Cố Quân mới hoàn hồn sau cú "đánh úp" bất ngờ ấy. Anh từ từ thu tay lại. Trong màn đêm đen đặc chẳng nhìn thấy gì, nhưng tư thế của bàn tay anh vẫn không hề suy suyển. Anh lẳng lặng nghĩ thầm, e là đêm nay khó mà chợp mắt nổi rồi.

Cô đang trả đũa anh sao? Trả đũa vì ban nãy anh tỏ ra quá mức điềm tĩnh?

Hai người chìm vào sự im lặng kéo dài, nhưng ai cũng tự biết đối phương vẫn đang thao thức. Lâm Thư lúc này chỉ hận không thể tự vả cho mình vài cái, cái đầu óc này không biết bị chập mạch đoạn nào nữa. Thế là xong, bây giờ thì bay sạch cả buồn ngủ rồi!

Cũng chẳng biết đã qua bao lâu, có lẽ là nửa tiếng, cũng có thể là cả tiếng đồng hồ. Sự gượng gạo dần phai nhạt, ngọn lửa khô nóng trong người Cố Quân cũng dần hạ nhiệt nhờ cơn gió đêm se lạnh luồn qua vì anh chẳng đắp chăn.

Bất chợt, anh lên tiếng hỏi: "Em có đói không? Anh nấu cho bát mì sợi nhé?"

Lâm Thư xoay người lại, ngoan ngoãn gật đầu: "Đói."

Cố Quân nhỏm dậy, thắp sáng ngọn đèn dầu, lấy nắm mì sợi và hai quả trứng gà rồi bước ra khỏi buồng.

Anh vừa mới bắc nồi đun nước, Lâm Thư cũng rón rén mò ra bếp. Hai người chạm mắt nhau, đều cảm thấy có chút ngượng ngập không tự nhiên.

"Bên ngoài lạnh lắm, sao em ra đây làm gì?" Anh hỏi.

Lâm Thư đáp: "Em không ngủ được nên ra đây."

Cố Quân đứng dậy, nhường chiếc ghế đẩu duy nhất cho cô.

Lâm Thư ngồi xuống hơ tay sưởi ấm bên bếp lửa, rồi bàn bạc: "Ngày mai anh được nghỉ, em phải lên bệnh viện một chuyến, tiện thể mình cùng đi xem đồ nội thất cũ luôn nhé."

Cố Quân gật đầu: "Được, sáng mai mình ra đầu làng sớm để bắt xe công nông đi cho tiện."

Lâm Thư "vâng" một tiếng rồi lại chìm vào im lặng.

Cố Quân kiên nhẫn đợi nước sôi, cẩn thận đập trứng vào trước, đợi trứng chuyển sang màu trắng đục mới thả mì sợi vào. Khi mì chín tới, anh rửa vài lá rau xanh bỏ thêm vào nồi. Nấu xong, anh chia đều ra hai bát lưng lửng rồi bưng lên phòng khách.

Ăn uống no nê, cơ thể Lâm Thư cũng thả lỏng hoàn toàn. Cố Quân mang bát đi rửa, lúc quay lại đã thấy cô nằm ườn lười biếng bò gục trên bàn, tủm tỉm cười nhìn anh.

Cố Quân thấy lạ, thắc mắc: "Có chuyện gì thế em?"

Lâm Thư lắc đầu. Vừa nãy ngẫm lại, cô lập tức hiểu ra lý do anh đề nghị nấu bữa ăn đêm chính là muốn giúp cô giải tỏa sự căng thẳng gượng gạo ban nãy.

Cố Quân ngồi xuống mép giường giục: "Ngủ sớm đi em, mai mình còn phải lên thành phố sớm nữa."

Lâm Thư vươn hai tay ra nũng nịu: "Bế em."

Cố Quân bật cười, khom lưng bế bổng cô lên.

Lâm Thư vòng hai chân quắp c.h.ặ.t lấy eo anh, mặc kệ anh bế như vậy, ngoan ngoãn gục đầu lên vai anh.

"Thảo nào con bé Bồng Bồng thích được bế thế này, công nhận thoải mái thật."

Cố Quân vòng tay ôm lấy cô, khẽ thở dài trong bụng. Cô thì thoải mái, chứ anh thì không hề. Thậm chí còn đang rất chật vật kiềm chế đây này.

Sáng hôm sau, giải quyết xong việc ở bệnh viện, Lâm Thư theo Cố Quân ra bãi phế liệu chuyên bán đồ cũ. Ở cái thời buổi này không có khái niệm thuê nhà mướn phòng, đồ đạc nội thất đa phần là đồ cũ từ đời trước truyền lại.

Tất nhiên, mong tìm được những chiếc giường trạm trổ tinh xảo kiểu cổ ở đây là điều không tưởng. Bàn ghế ở bãi phế liệu toàn là những thứ chắp vá, miễn cưỡng còn dùng được. Hết cách, họ đành bới móc từ trong đống hỗn độn, tìm được hai bộ khung giường đã tháo rời. Đem về đ.á.n.h bóng, sửa sang lại chút đỉnh chắc vẫn nằm tốt.

Trong bãi phế liệu cũng chất đống vô số ván gỗ vụn. Cố Quân bỏ ra vài xu mua một ít, dự tính tự tay đóng một chiếc bàn nhỏ nhắn. Còn Lâm Thư thì mải mê bới tìm trong đống sách báo cũ nát, rốt cuộc cũng lựa ra được một ít sách hay. Tất cả đều được bán theo cân như giấy vụn, một cân giá hai xu. Bảy tám cuốn sách đủ thể loại ngốn chưa tới một hào bạc.

Tổng cộng chi phí cho toàn bộ số "đồ đồng nát" này chỉ tốn đúng một đồng. Ở những nơi nghèo nàn hẻo lánh thế này, mong nhặt được đồ cổ giá trị đúng là chuyện viển vông. Muốn "đãi cát tìm vàng", ít ra cũng phải lặn lội tới mấy bãi phế liệu ở các thành phố lớn như Tây An hay Bắc Kinh mới mong có cơ hội.

Trả tiền cho ông lão gác bãi phế liệu xong, Lâm Thư nhìn đống đồ cồng kềnh, lo lắng hỏi: "Làm sao chở đống này về bây giờ anh?" Máy cày của đại đội còn phải chở những người khác, chắc chắn là không nhét vừa rồi.

Cố Quân trấn an: "Anh đã gọi người rồi, cho người ta vài hào, họ hứa sẽ giúp mình chở về tận nhà."

Lâm Thư chớp mắt: "Anh tìm ai thế?"

Cố Quân: "Người chuyên giao rau cho nhà ăn xưởng mình đấy. Xe đạp của ông ấy có hàn thêm một cái thùng bên hông để chở rau."

"Em đứng đây đợi nhé, anh đi gọi ông ấy qua đây luôn."

Lâm Thư gật đầu: "Vâng, anh đi đi."

Nhân lúc Cố Quân đi gọi người, Lâm Thư rảo bước đi dạo quanh quẩn một vòng. Khi cô quay lại, Cố Quân cũng vừa vặn dẫn người tới. Đó là một ông lão ngoài năm mươi tuổi. Cố Quân giới thiệu: "Đây là bác Tôn, người giao rau cho nhà ăn xưởng mình."

Lâm Thư mỉm cười gật đầu chào. Cố Quân lại quay sang bác Tôn: "Dạ đây là vợ và con gái cháu ạ."

Bác Tôn nhìn Lâm Thư, cười khà khà vỗ vai Cố Quân: "Cái thằng nhóc này, lão đã bẩu rồi mà! Chả trách ở nhà ăn, bao nhiêu cô gái trẻ đẹp chưa chồng ngày nào cũng xếp hàng dài thườn thượt trước cửa sổ nhận phần cơm của cậu mà cậu cứ dửng dưng như không, hóa ra là đã có vợ đẹp con ngoan ở nhà rồi."

Lâm Thư khẽ nhướng mày, liếc mắt nhìn Cố Quân đầy ẩn ý. Chà chà, chồng cô dạo này cũng có giá gớm nhỉ!

Cố Quân mặt mày méo xệch, bất lực giải thích: "Bác Tôn ơi, sáng nào bác cũng giao rau từ tinh mơ rồi về sớm, sao bác lại nghe được mấy lời đồn đại vớ vẩn này thế?"

Bác Tôn cười sảng khoái: "Tất nhiên là có người nhiều chuyện kể cho lão nghe rồi." Nói đoạn, ông quay sang Lâm Thư: "Nhưng cô cứ yên tâm, chồng cô đàng hoàng lắm, chưa từng liếc ngang liếc dọc để ý đến cô nào đâu, cực kỳ đứng đắn."

Lâm Thư biết ông lão đang nói đùa nên cũng cười đáp: "Bản tính anh ấy thế nào cháu là người rõ nhất, làm sao mà không tin tưởng được chứ ạ."

Cố Quân nói thêm: "Anh đã nhờ bác Tôn rồi, đợi hôm nào bà nội xuống, bác ấy sẽ giúp mình chở đồ đạc của bà về đại đội luôn."

Bà cụ tuổi cao sức yếu, ngồi sau xe đạp xóc nảy cả đoạn đường dài thế e là không chịu nổi. Hơn nữa chuyến tàu bà đi thường về đến ga lúc năm rưỡi chiều, mà anh bảy giờ mới tan ca, đón bà muộn quá thì không tiện.

Lâm Thư nghe vậy mừng rỡ: "Nếu được thế thì tốt quá rồi." Vậy thì hôm đó cô có thể đi cùng Cố Quân lên thành phố vào sáng sớm, tới lúc đó ra thẳng ga tàu đón bà nội rồi cùng về một thể.

Thỏa thuận xong, Cố Quân và bác Tôn chất đồ đạc lên xe cùng về trước. Trên đường hai người có thể thay phiên nhau đạp xe cho đỡ mệt. Lâm Thư thì bế con nán lại đợi chuyến máy cày lúc một giờ chiều.

Tranh thủ thời gian rảnh rỗi, Lâm Thư rẽ qua Hợp tác xã sắm sửa cho bà nội mấy hộp dầu hến, bàn chải đ.á.n.h răng và ca uống nước mới. Vì không mang theo tem phiếu vải nên cô chưa mua khăn mặt cho bà.

Trở về đại đội, vừa bước vào sân Lâm Thư đã nghe thấy tiếng b.úa đập côm cốp phát ra từ gian buồng Tây. Cô sắp xếp chỗ ngủ cho con xong xuôi liền chạy sang xem Cố Quân lắp ráp giường, tiện thể phụ giúp một tay.

Trước đó, cô cẩn thận bóc tấm lịch mới mua dán đè lên vị trí của tờ lịch cũ bị rách. Thấy hành động của cô, Cố Quân giật mình suýt chút nữa đập b.úa vào tay.

Hóa ra hôm qua cô phát hiện ra đống đồ giấu giếm kia là do định thay lịch mới. Anh đúng là sơ suất, lẽ ra biết tin bà nội sắp đến ở, anh nên dời chỗ giấu "hàng nóng" đi nơi khác mới phải. Tiếc là đã muộn màng.

Sáng thứ Ba, hai vợ chồng lại đến Ủy ban Công xã Nam Lăng để hỏi thăm tình hình chuyển hộ khẩu của bà nội.

Cán bộ phụ trách vui vẻ thông báo: "Theo như phía Công xã Thạch Oa báo lại, hai bên gia đình đều không có ý kiến gì, cam kết cũng đã ký tá đầy đủ nên thủ tục diễn ra rất suôn sẻ. Bà cụ đã mua vé tàu chuyến thứ Năm tuần này, dự kiến khoảng năm giờ chiều sẽ tới nơi."

"Người già lạ nước lạ cái, hai đồng chí nhớ bố trí người ra ga đón bà cụ nhé."

Thế là mọi chuyện đã êm xuôi trót lọt. Hai ngày qua, Lâm Thư cứ nơm nớp lo sợ xảy ra biến cố ngoài ý muốn. Giờ thì đã hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 101: Chương 101 | MonkeyD