Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 102:**
Cập nhật lúc: 25/04/2026 03:13
Edit:Thư Sách
Chẳng hạn như việc bố mẹ họ Vương đột nhiên đổi ý lật lọng.
Hoặc là quy trình giấy tờ bị ách tắc ở một khâu nào đó.
Bước ra khỏi Ủy ban Cách mạng Công xã, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên môi Lâm Thư.
Cố Quân không yên tâm nhắc nhở: "Đừng có mải vui quá, lát đạp xe về nhớ nhìn đường cho cẩn thận đấy."
Lâm Thư thở dài: "Anh đừng có lúc nào cũng lải nhải nhắc nhở như thế, em sẽ chú ý mà, anh cũng mau đi làm đi kẻo muộn."
Thấy thời gian vẫn còn sớm, Cố Quân bảo: "Anh đứng nhìn em về đã."
Lâm Thư làm bộ chê bai: "Anh sến sẩm quá đi."
Cô trèo lên chiếc xe đạp nam thống nhất kiểu cũ, loạng choạng chao đảo một lúc mới giữ được thăng bằng. Nguyên nhân chính là vì cái xe này quá cao, lúc ngồi lên yên, cô chỉ có thể rướn chân chạm đất được một bên.
Trên đường về, Lâm Thư vừa đạp xe vừa nghêu ngao hát. Đi qua đoạn đường xóc nảy, cô bóp nhẹ phanh, chủ động giảm tốc độ.
Nhưng đúng lúc này, một cục lông màu xám trắng đột nhiên từ bụi cỏ rậm rạp ven đường lao vụt ra. Bị giật mình, Lâm Thư hét lên một tiếng, tay lái loạng choạng ngoặt sang một bên. "Oạch!" một tiếng.
Cô ngã nhào thẳng xuống thửa ruộng vừa mới cày bừa bùn đất nhão nhoét của nhà ai đó bên đường.
Lâm Thư lồm cồm bò dậy từ vũng bùn. Từ đầu đến chân cô lúc này toàn là bùn đất lem luốc.
Trong khoảnh khắc ấy, cô cũng chẳng biết nên trách cái miệng quạ đen của Cố Quân linh nghiệm quá, hay trách bản thân mình đã bỏ ngoài tai lời dặn dò của anh.
Cúi xuống nhìn đầu gối rách tươm, so với cơn đau rát truyền tới, cô lại xót xa hơn cho bộ quần áo mới tinh sắp phải vá víu chằng đụp. Cô lúi húi kéo chiếc xe đạp lên bờ, kiểm tra cẩn thận một lượt. Thấy xe không sứt mẻ gì, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Đây là món đồ quý giá, nhỡ làm hỏng thì lúc này cô có bán mình cũng đền không nổi.
Lúc bước đi, Lâm Thư mới nhận ra mắt cá chân đã bị trật nhịp, đầu gối cũng trầy xước rớm m.á.u.
Về phần Cố Quân, trên đường tới nhà ăn, trong lòng anh bỗng dâng lên một dự cảm bồn chồn khó tả, nhưng anh cũng không quá để tâm.
Vừa bước vào nhà ăn, Cố Quân lập tức đụng mặt thím Lý Thúy – người đàn bà đã giở trò ngáng chân anh hôm phỏng vấn. Vừa nhìn thấy anh, mặt Lý Thúy đã đen sầm lại như đ.í.t nồi.
Cố Quân coi như không thấy, đi thẳng một mạch vào khu bếp. Tuy chưa tới giờ làm việc chính thức, nhưng trong bếp đã có bốn năm người phụ việc đến sớm. Họ đang túm tụm ăn bánh ngọt và cười đùa rôm rả. Nhưng ngay khi thấy Cố Quân bước vào, tiếng cười nói lập tức im bặt. Thái độ rõ ràng là muốn cô lập, tẩy chay anh.
Cố Quân không nói gì, lẳng lặng đi làm công tác chuẩn bị của mình. Mấy cái bánh bao đường đỏ kia vốn dĩ là bữa sáng của nhà ăn. Mặc dù là nhân viên ở đây, nhưng nếu muốn ăn sáng tại xưởng, họ vẫn bị trừ vào khẩu phần lương thực. Những người làm ca chín giờ thường tranh thủ ăn sáng ở nhà rồi mới đi làm để tiết kiệm.
Hai ngày nay, anh cứ thấy mấy người này mò đến từ sớm tinh mơ rồi thản nhiên ăn bánh bao, màn thầu của nhà ăn. Nếu đoán không lầm, chắc chắn là do Lý Thúy lén lút tuồn phần chừa lại cho họ.
Đạo lý "mạnh vì gạo bạo vì tiền" ở đời, Cố Quân hiểu rõ hơn ai hết. Anh chỉ muốn yên ổn làm việc cho qua hai tháng này, hoàn toàn không muốn rước thêm rắc rối. Hơn nữa, đầu bếp bếp chính thường có người phụ giúp lặt vặt, đằng này Cố Quân phải tự thân vận động từ khâu nhặt rau, rửa rau, thái thịt, cho đến xào nấu, chia phần ăn và dọn dẹp rửa ráy mớ dụng cụ mình phụ trách. Một mình anh cày cuốc liên tục từ chín giờ sáng đến tận một giờ chiều mới giải quyết xong xuôi mọi việc.
Tranh thủ nghỉ ngơi được đến hai rưỡi chiều, anh lại tiếp tục quay cuồng với công việc buổi chiều. Xoay vần khớp vai nhức mỏi rã rời, Cố Quân lững thững trở về khu ký túc xá nghỉ ngơi.
Vì nhiều công nhân nhà ăn đều là người thành phố nên Cố Quân được bố trí ở chung phòng ký túc xá với mấy công nhân của phân xưởng sản xuất. Vừa bước chân vào phòng, mấy anh bạn cùng phòng đang buôn dưa lê lập tức kéo anh lại hỏi nhỏ: "Nghe đồn cậu là cháu ruột bên ngoại của chủ nhiệm Hạ xưởng mình, nhờ có ô dù nâng đỡ mới chen chân được vào nhà ăn đúng không?"
Cố Quân khẽ nhướng mày, hỏi ngược lại: "Ai nói vậy?"
Người bạn cùng phòng đáp: "Thấy người bên nhà ăn kháo nhau thế. Còn bảo cậu cậy thế ỷ quyền, hất cẳng chèn ép hai ứng cử viên khác để chiếm chỗ nữa."
Cố Quân cứ ngỡ mình có thể an phận thủ thường làm xong hai tháng rồi đi, nào ngờ người ta ngứa mắt anh, vừa bịa chuyện bôi nhọ anh, lại còn vu khống vạ lây sang cả chủ nhiệm Hạ.
Với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, Cố Quân đính chính: "Tôi và chủ nhiệm Hạ không hề có quan hệ họ hàng thân thích gì cả. Cô ấy chỉ viết cho tôi một lá thư giới thiệu, còn việc vào làm ở nhà ăn là do tôi tự thi tuyển dựa vào thực lực."
"Về phần hai người bị loại kia, tôi tin rằng chủ nhiệm Dương sẽ có lời giải thích thỏa đáng cho mọi người."
Mấy người bạn cùng phòng tái mặt: "Ý cậu là sao? Cậu định báo cáo chuyện này lên chủ nhiệm Dương à?"
Cố Quân điềm tĩnh đáp: "Chuyện này liên quan đến danh dự của chủ nhiệm Hạ, không thể nhắm mắt làm ngơ coi như không có gì được."
"Thế thì cậu tuyệt đối đừng lôi tụi này vào nhé, không phải tụi này tung tin đâu!"
Cố Quân gật đầu: "Tôi hiểu."
Một người khác thắc mắc: "Thế ra cậu không đi cửa sau mà bị người ta chơi xỏ à?"
"Lạ nhỉ, cậu mới vào làm được một tuần, sao đã đắc tội với người ta rồi?"
Cố Quân chỉ lắc đầu. Khi chưa có bằng chứng xác thực, dù có đoán được kẻ tung tin đồn là ai, anh cũng không thể nói ra. Bằng không, không những không chứng minh được sự trong sạch mà còn mang tiếng là vu khống người khác.
Buổi chiều, Cố Quân đến nhà ăn sớm hơn thường lệ, đứng chờ trước cửa văn phòng chủ nhiệm Dương.
Lúc chủ nhiệm Dương tới nơi, thấy anh liền ngạc nhiên hỏi: "Đồng chí Cố Quân, cậu tìm tôi có việc gì à?"
Cố Quân đáp: "Dạ có chút chuyện, chắc phải phiền chủ nhiệm Dương ra mặt đính chính giúp cháu một chút ạ."
Chủ nhiệm Dương nhướng mày: "Cậu vào trong nói đi."
Bước vào văn phòng, Cố Quân đem toàn bộ những lời đồn đại nghe được trong ký túc xá kể lại chi tiết. Nghe xong, chủ nhiệm Dương tức giận đập mạnh tay xuống bàn: "Cái nhà ăn có nhõn vài mạng người, rảnh rỗi sinh nông nổi, ăn no rửng mỡ toàn ngồi lê đôi mách! Chắc bọn họ nhàn hạ quá rồi đây!"
Ông nhìn Cố Quân, gật đầu: "Được rồi, chuyện này tôi đã rõ, cậu cứ về làm việc đi."
Đợi Cố Quân đi khỏi, chủ nhiệm Dương vỗ trán cái đét. Chẳng cần đoán cũng thừa biết mấy lời đồn đại này từ đâu mà ra. Xem ra sáng mai chín giờ, phải triệu tập toàn bộ nhân viên hai ca sáng chiều lại mở một cuộc họp chấn chỉnh mới được.
Tan ca, Cố Quân lại lóc cóc đạp xe trong đêm tối về đại đội sản xuất. Trừ cái hôm đầu tiên nhận việc, ngày nào anh cũng đội đèn lội đêm về nhà.
Đến cửa, anh đẩy cổng vào sân. Sợ con gái đã ngủ nên anh không dám lên tiếng gọi lớn.
Lâm Thư nghe tiếng động, gọi với ra: "Bồng Bồng chưa ngủ đâu anh."
Cố Quân dựng xe gọn gàng, mang theo ý cười trên môi bước vào nhà. Nhưng vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, nụ cười của anh tắt ngấm khi mùi rượu t.h.u.ố.c xộc thẳng vào mũi.
"Mùi rượu xoa bóp ở đâu ra thế?"
Lâm Thư cười gượng: "Mũi anh thính thật đấy."
Cố Quân nhíu mày lo lắng: "Em bị sao vậy?"
Lâm Thư vén ống quần lên, chỉ vào bên mắt cá chân sưng vù: "Trật khớp rồi."
Nghe vậy, Cố Quân vội ngồi thụp xuống, nắm lấy bàn chân cô. Nhìn chỗ mắt cá sưng to như quả ổi, sắc mặt anh lập tức căng thẳng: "Có đau lắm không em?"
Lâm Thư đáp: "Lúc ngồi yên thì không sao, hơi cử động thì nhói một chút. Em qua trạm xá rồi, bác sĩ bảo nghỉ ngơi một ngày là xẹp thôi."
Cố Quân gặng hỏi: "Sao lại bị trật khớp?"
Lâm Thư lấp l.i.ế.m: "Lúc đi làm em mải nhìn đi đâu ấy, không cẩn thận bước hụt ngã xuống ruộng bùn." Cô không dám hé nửa lời chuyện mình ngã xe đạp, sợ anh xót vợ rồi cấm tiệt cô đụng vào xe trong thời gian ngắn tới.
Ngay lúc Lâm Thư tưởng anh sẽ mở máy cằn nhằn tội đi đứng bất cẩn, thì ngoài dự đoán, anh chỉ dịu dàng hỏi han: "Em ăn tối chưa? Tắm rửa gì chưa?"
Lâm Thư sững người một chốc rồi đáp: "Em ăn rồi, nhưng chưa tắm, đang đợi anh về xách nước cho đây."
Bé Bồng Bồng thấy bố về, từ nãy đến giờ cứ vươn hai tay ra vẫy vẫy đòi bế. Thấy bố mải nói chuyện với mẹ chẳng thèm ngó ngàng gì đến mình, cô bé tủi thân xị mặt, mếu máo chực khóc.
Cố Quân xoa đầu con: "Đợi em tắm xong anh sẽ xoa bóp t.h.u.ố.c cho em." Lâm Thư gật đầu.
Cố Quân đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài. Thấy con gái nước mắt lưng tròng, anh vẫn chưa bế vội, chỉ vuốt nhẹ đôi tay bé xíu, dỗ dành: "Bồng Bồng ngoan nhé." Nói rồi, anh quay gót ra ngoài sân múc nước nóng.
Lúc quay vào, anh tháo đôi pin từ đèn pin ra lắp vào chiếc đài radio, bật nhạc lên dỗ con. Sau đó, anh cẩn thận xếp gối và chăn thành một vòng tròn bao quanh mép giường để giữ an toàn cho bé. Cô bé nghe tiếng nhạc du dương thì im bặt, miệng toét miệng cười, hai tay hai chân múa may quay cuồng đầy thích thú.
Lâm Thư vừa rục rịch xỏ giày định đứng dậy thì Cố Quân đã cúi người, một tay luồn qua lưng, một tay vòng dưới khoeo chân, nhấc bổng cô lên nhẹ bẫng.
Cô giật mình phản đối: "Chân em chỉ trật khớp thôi, có què đâu."
Cố Quân khăng khăng: "Trật khớp thì phải hạn chế đi lại, cũng không được để dính nước." Lâm Thư nghe vậy đành ngoan ngoãn gật đầu hùa theo.
Anh vốn có sức khỏe bạt ngàn, từng vác cả bao tải lúa hàng tạ đi phăm phăm qua hai dặm đường mà không hề hấn gì. Giờ bế cô đi đoạn đường cỏn con từ nhà ra nhà tắm, thở anh cũng không thèm thở dốc.
Đặt cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ trong nhà tắm, Cố Quân dặn: "Em tắm xong thì gọi anh nhé."
Lâm Thư giục: "Vâng, anh mau vào trông con bé đi." Cố Quân ừ một tiếng rồi khép cửa lại. Khi nghe tiếng gọi của cô, anh mới quay lại bế cô về phòng.
Lúc bôi t.h.u.ố.c rượu cho cô, anh tần ngần lên tiếng: "Hay là anh bỏ luôn công việc trên thành phố, ở nhà chăm sóc mẹ con em cho yên tâm." Mới đi vắng có một tuần mà cô đã tự làm mình ra nông nỗi này, sau này biết tính sao?
Lâm Thư nghe vậy, hoảng hốt cản lại: "Dừng lại ngay, em đâu phải b.úp bê sứ dễ vỡ, cũng chẳng phải dây tơ hồng yếu ớt cần người khác nâng đỡ mới sống nổi đâu."
Cố Quân thở dài: "Nhưng anh không yên tâm."
Lâm Thư c.ắ.n môi, thú nhận sự thật: "Thật ra... lúc sáng em đi xe đạp bị ngã đấy."
Cố Quân ngẩng phắt lên nhìn cô.
Lâm Thư cười gượng gạo: "Thì em sợ anh không cho em đi xe đạp nữa nên mới giấu... Nhưng em hứa từ giờ em sẽ nghiêm túc nghe lời anh dặn, đi đứng cẩn thận nhìn đường, không lơ đễnh nữa."
Cố Quân quả thực không nổi giận, giọng anh vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng: "Anh không trách em, anh chỉ lo cho em thôi. Lần sau có chuyện gì, em đừng giấu giếm anh nữa."
"Với lại, quay lại chuyện lúc nãy. Vợ chồng tuy phải đồng cam cộng khổ, giúp đỡ lẫn nhau, nhưng mỗi người đều có con đường riêng phải đi, có những công việc ngoài gia đình phải gánh vác, đâu thể nào cứ kè kè bên nhau mãi được."
Cố Quân cau mày khó hiểu: "Sống ở đại đội sản xuất, ngoài việc đồng áng ra thì có chuyện gì khác ngoài gia đình nữa đâu? Sao lại không thể ở cạnh nhau mãi được?"
Lâm Thư im bặt. Biết giải thích sao đây? Chẳng lẽ nói tuột ra là sang năm em sẽ thi đại học, chúng ta sẽ phải sống xa nhau mấy năm trời?
"Nhỡ đâu sau này thời thế thay đổi, nhà nước mở cửa kinh tế như lời Tề Kiệt dự đoán, việc đi lại tự do giữa các vùng miền trở nên dễ dàng hơn. Đến lúc đó, chúng ta đâu thể cứ rúc mãi trong cái làng quê nhỏ bé này được."
"Chúng ta phải nỗ lực tạo dựng một môi trường sống tốt hơn cho con, và tất nhiên, em cũng muốn có cuộc sống tốt hơn."
Cố Quân nghe vậy, trầm giọng đáp: "Đó là chuyện của tương lai, còn bây giờ, con vẫn còn ẵm ngửa, anh thật sự không đành lòng để hai mẹ con xoay xở một mình."
