Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 110:**

Cập nhật lúc: 25/04/2026 03:14

Edit: Thư Sách

Việc vun đắp cho mối quan hệ giữa hai người họ ngày càng khăng khít, thực chất lại mang đến lợi ích to lớn nhất cho chính Cố Quân. Có "quý nhân" là Tề Kiệt nâng đỡ, dẫn dắt, con đường anh bước đi sau này chắc chắn sẽ bớt chông gai, bớt vòng vèo hơn rất nhiều.

Trời dần ngả về tối, Tề Kiệt xin phép ra về khu tập thể thanh niên trí thức.

Lần lượt thay nhau tắm rửa dọn dẹp xong xuôi thì màn đêm cũng đã buông xuống đen kịt.

Lâm Thư nằm sấp gối đầu lên l.ồ.ng n.g.ự.c Cố Quân. Cảm nhận rõ rệt từng thớ cơ bắp của anh đang căng cứng như dây đàn, cô mỉm cười xoa dịu: "Anh thư giãn đi, làm gì mà căng thẳng thế."

Rõ ràng mới đêm hôm trước anh còn cuồng nhiệt, táo bạo là thế, thoắt cái cách có một ngày lại quay về dáng vẻ rụt rè, căng cứng như cũ.

Cố Quân thầm nghĩ, anh đâu phải căng thẳng vì sợ sệt, anh chỉ đang gắng gượng khống chế cơ thể, sợ mình lại "hăng m.á.u" quá trớn khiến cô hoảng sợ chạy mất mà thôi.

Lâm Thư ngẫm nghĩ một lúc rồi khẽ nói: "Cứ kéo dài tình trạng này mãi cũng không ổn. Em tính thế này, sang thứ Bảy tuần tới, mình gửi con sang ngủ với bà nội một đêm, anh thấy sao?"

Tầm mười giờ đêm đ.á.n.h thức con dậy cho b.ú một cữ no nê, chắc con bé cũng ngủ một mạch đến ba bốn giờ sáng. Đến lúc đó bế con về lại cũng chẳng muộn.

Ngặt nỗi, tìm một lý do chính đáng để nhờ bà nội trông cháu ngủ đêm cũng hơi khó nghĩ. Thôi thì còn cả tuần nữa, từ từ tính cũng được.

Cố Quân đại khái cũng lờ mờ đoán được ngụ ý sâu xa của cô. Nhưng để chắc chắn trăm phần trăm, anh cố nén giọng trầm thấp khàn khàn xuống, hỏi dò: "Tại sao tự dưng lại gửi con sang ngủ với bà nội?"

Lâm Thư chống tay ngồi bật dậy, lườm anh một cái sắc lẹm rồi nằm uỵch xuống phần giường của mình: "Tự anh đi mà nghĩ."

Càng nghĩ càng thấy ấm ức, cô bồi thêm một câu mắng yêu: "Cái đồ đầu gỗ."

Bị mắng là "đồ đầu gỗ", Cố Quân không những không giận mà ngược lại còn chắc nịch mười mươi rằng cô đang ám chỉ chuyện mà anh cũng đang mòn mỏi ngóng trông.

Chẳng hiểu sao, cả tâm trí lẫn cơ thể anh đều bắt đầu nóng ran, một cỗ rạo rực xông lên dữ dội.

Thế nhưng, khi ý thức được hôm nay mới chỉ là Chủ nhật, ngọn lửa tình đang hừng hực cháy trong người bỗng nhiên như bị ai đó hất nguyên một gáo nước lạnh buốt giá. Trái tim rạo rực, cơ thể đang căng tràn nhựa sống bỗng chốc xẹp lép, nguội ngắt.

Lúc chưa hẹn được mốc thời gian cụ thể, anh tự nhủ với bản thân thời gian còn dài, đợi bao lâu nữa anh cũng chịu được, miễn là ngày nào đó cô hoàn toàn mở lòng đón nhận anh.

Thế nhưng một khi đã có cái hẹn "thứ Bảy tuần tới", anh lại chợt thấy bảy ngày sáu đêm đằng đẵng phía trước trôi qua sao mà chậm chạp đến nao lòng.

Con người ta đúng là loài sinh vật lòng tham không đáy.

Trải qua ngày Chủ nhật đầy rẫy những cung bậc cảm xúc, sáng hôm sau Cố Quân lại tinh tươm lên thành phố đi làm.

Đến xưởng lúc vẫn còn chưa tới giờ vào ca, nhưng vừa đi tới gần nhà ăn, anh đã thấy hai người – một nam một nữ – đeo băng đỏ ở tay áo đang đứng gác trước cửa.

Kỳ lạ là, đám công nhân làm ca sáng sớm khi bước ra khỏi nhà ăn đều bị chặn lại, lục soát từ đầu đến chân rất kỹ càng. Còn những người từ ngoài bước vào thì lại được cho qua tự do.

Cảnh tượng này chứng tỏ họ đang muốn kiểm tra, thu giữ thứ gì đó.

Cố Quân hơi nhíu mày thắc mắc. Bước vào trong bếp, anh lân la hỏi nhỏ một người phụ việc dạo gần đây hay bắt chuyện với mình.

"Có chuyện gì ngoài kia thế anh?"

Người phụ việc nhỏ giọng giải thích: "Nghe đồn nhà ăn mình có kẻ trộm. Cuối tuần vừa rồi lúc kiểm kê lượng dầu mỡ, bột mì, gạo xuất kho trong tháng, chủ nhiệm phát hiện ra số liệu ghi chép trên sổ sách chênh lệch một khoản khổng lồ so với số lượng thực tế sử dụng."

Cố Quân cau mày: "Liệu có khi nào tính toán nhầm không?"

Người phụ việc chắc nịch: "Nhầm làm sao được! Nghe bảo chủ nhiệm Dương tự tay tính đi tính lại mấy bận rồi, số lượng hụt đi lớn lắm chứ không phải dạng vừa đâu."

"Để ngăn chặn kẻ gian tiếp tục thò tay trộm cắp lương thực nhà nước, Đội trưởng đội bảo vệ mới cắt cử người túc trực kiểm tra soát người trước cửa nhà ăn đấy. Cứ tan ca bước ra ngoài là phải chịu soát người."

Nghe anh phụ việc khẳng định chắc nịch, trong đầu Cố Quân lập tức bật ra những lời cảnh báo của Tề Kiệt hôm Chủ nhật vừa rồi.

Cậu ấy bảo anh phải cẩn trọng đề phòng những người xung quanh, cẩn thận lại trở thành con tốt thế mạng cho kẻ khác.

Không ngờ lời cảnh báo vừa dứt chưa được bao lâu, sóng gió đã ập đến thật.

Cố Quân dù không am hiểu tường tận luật pháp, nhưng anh cũng thừa biết hành vi ăn cắp tài sản công là trọng tội, dính vào là đi bóc lịch như chơi.

Trong tình cảnh dầu sôi lửa bỏng thế này, kẻ nào đã trót nhúng chàm ăn cắp lương thực nhà ăn chắc chắn đang cuống cuồng tìm người "đổ vỏ" thay mình.

Nếu như ban quản lý không mở cuộc điều tra sổ sách những tháng trước, mà chỉ chăm chăm vào việc kiểm kê tháng này, thì cái thân phận lính mới "chân ướt chân ráo" – một công nhân thời vụ như anh, hay thậm chí là mấy người phụ việc cấp thấp trong bếp – sẽ nghiễm nhiên trở thành mục tiêu "thế mạng" hoàn hảo nhất.

Lâm Thư nghỉ ngơi tĩnh dưỡng được vài hôm, đến thứ Hai thì cái chân trật khớp cũng đã đỡ được đến bảy tám phần. Tuy nhiên, vì cái nết đi đứng nhón gót mấy hôm rày đã thành thói, nên thỉnh thoảng cô cứ quên béng mà đi khập khiễng vài nhịp.

Bà cụ thấy thế cứ nhắc nhở mãi.

Chân đã tàm tạm, Lâm Thư quyết định vác cuốc ra đồng làm việc lại. Vừa hay lại đúng vào đợt đại đội bắt đầu cấy lúa xuân.

Những thửa ruộng ngập sâm sấp nước, bùn nhão nhoẹt dính dớp. Lúc nào bước xuống cũng mang theo cảm giác rờn rợn như thể dưới lớp bùn non kia đang lúc nhúc giun dế, đỉa vắt chực chờ.

Năm ngoái, vì bụng bầu to vượt mặt nên Lâm Thư được đặc cách không phải lội bùn, may mắn né được trót lọt đợt cấy lúa này.

Nhưng năm nay thì hết đường trốn tránh. Mà bản thân cô cũng không muốn trốn, bởi lẽ nếu cứ nhởn nhơ ngồi không mà vẫn lĩnh khẩu phần lương thực cơ bản của đại đội, lương tâm cô thấy c.ắ.n rứt không yên.

Hơn nữa, cô cũng muốn ráng cày cuốc kiếm thêm điểm công, để đến mùa gặt còn được chia thêm chút lúa gạo mang về.

Khẩu phần lương thực trợ cấp hàng tháng của bà nội, cô thừa hiểu nhà họ Vương dẫu có vô tâm đến mấy nhưng vì thể diện, chắc chắn vẫn sẽ gửi đủ.

Ngặt nỗi mười lăm cân gạo một tháng quả thực quá eo hẹp đối với một người lớn. Vì thế, cô càng phải cố gắng làm lụng tích cóp thêm điểm công để bù đắp phần nào.

Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đây là lần đầu tiên Lâm Thư phải xắn quần lội xuống bùn cấy lúa.

Cô đứng trên bờ đê lưỡng lự một hồi lâu, hít sâu thở dài vận công mãi mới dám bấm bụng tháo dép, rón rén bước xuống ruộng.

Cảm giác bùn nhão lành lạnh, lầy lội ôm trọn lấy bàn chân giống như đang dẫm lên một đống chất nhầy nhụa, nghĩ đến thôi đã thấy nổi cả gai ốc, rùng mình ớn lạnh.

Tự nhủ thầm: Mình cứ c.ắ.n răng chịu đựng cho qua hai năm tới. Đợi đến năm bảy bảy, khi nhà nước vừa khôi phục kỳ thi đại học, mình sẽ xách sách vở đi thi ngay, thoát ly khỏi cảnh chân lấm tay bùn này!

Lâm Thư lén liếc sang quan sát thao tác cấy thoăn thoắt của Xuân Phân, rồi cũng vụng về bắt chước cắm từng dảnh mạ xuống bùn.

Nhưng ngặt nỗi là lần đầu cấy lúa, Lâm Thư cắm hàng nào là xiêu vẹo hàng nấy. Xuân Phân vừa cấy vừa nhăn mặt phàn nàn: "Kỳ lạ thật đấy, rõ ràng cô về nông thôn làm thanh niên trí thức từ năm 74, lại còn kết hôn cày cuốc với Cố Quân cả năm trời rồi, cớ sao kỹ năng cấy lúa lại lóng ngóng như đứa trẻ mới tập tành thế này?"

Lâm Thư ngượng ngùng lấp l.i.ế.m: "Thì cũng tại cả năm nay em có động tay vào việc cấy gặt này đâu, bị lụt nghề là chuyện bình thường mà. Đợi một lát em quen tay lại là cấy nhanh như máy ngay."

Xuân Phân cạn lời: "Thế cô liệu mà tìm lại cảm giác cho nhanh đi, cấy cái kiểu rùa bò thế này, khéo hôm nay cô lĩnh không nổi năm điểm công đâu."

Lâm Thư vâng dạ ríu rít, cúi gập người bắt đầu tập trung cao độ hơn.

Cả một buổi sáng còng lưng lội bùn, cắm mạ. Đến lúc nghe tiếng kẻng báo giờ nghỉ trưa, Lâm Thư mới rướn người vươn vai, cái thắt lưng mỏi nhừ như muốn gãy làm đôi, ê ẩm không tả nổi.

Mới ngày đầu tiên ra quân đã tơi tả thế này, chặng đường nửa tháng cấy lúa trước mắt biết phải chống đỡ sao đây.

Lâm Thư vừa lội lên bờ vừa nhăn nhó rầu rĩ.

Trở lại nhà máy bột mì, khi Cố Quân vừa dọn dẹp sạch sẽ mớ dụng cụ xào nấu xong, thì có hai người đàn ông đeo băng đỏ bước thẳng vào bếp sau.

Mọi người trong bếp đang tay làm miệng nói bỗng chốc im bặt, ánh mắt mang theo vẻ nghi hoặc, sợ sệt đổ dồn về phía hai người vừa tới.

Dù không làm chuyện khuất tất gì, nhưng cứ thấy bóng dáng đội viên an ninh là ai nấy đều vô cớ thấy hoang mang, chột dạ.

Một anh an ninh dõng dạc gọi tên: "Ai là Cố Quân? Ai là Trần Minh Lượng?"

Lập tức, mọi ánh mắt đều chuyển hướng tập trung vào hai người.

Một người là tay đầu bếp thời vụ mới được tuyển, người còn lại là anh phụ việc dạo gần đây rất hay xum xoe làm chân sai vặt cho Cố Quân.

Cố Quân bình tĩnh lên tiếng: "Tôi là Cố Quân."

So với vẻ điềm tĩnh của Cố Quân, anh phụ việc Trần Minh Lượng lại tái nhợt mặt mày, lắp bắp: "Có... có chuyện gì thế ạ?"

"Hai người đi theo chúng tôi một chuyến, cần hỏi vài câu theo thủ tục."

Cố Quân thầm thở dài một tiếng, tháo chiếc tạp dề và cởi mũ bếp ra, rồi lẳng lặng bước theo hai đội viên an ninh ra khỏi nhà ăn.

Tới tòa nhà hành chính, hai người họ bị tách ra hai phòng riêng biệt để thẩm vấn.

Có hai người phụ trách hỏi cung Cố Quân.

Người thẩm vấn nét mặt lạnh tanh, đanh thép hỏi: "Chúng tôi gọi cậu lên đây vì có người viết thư tố cáo cậu thường xuyên lén lút ăn cắp lương thực của nhà nước về nhà. Việc này có đúng sự thật không?"

Cố Quân điềm nhiên đáp trả: "Hoàn toàn bịa đặt."

"Tôi mới vào làm ở xưởng chưa đầy một tháng, thậm chí còn chưa được chạm tay vào kho lương thực, thì lấy đâu ra cơ hội mà ăn cắp?"

Người thẩm vấn cắm cúi ghi chép vào cuốn sổ tay, chẳng buồn ngẩng đầu lên: "Đúng hay sai chúng tôi tự có nghiệp vụ để đ.á.n.h giá, cậu cứ việc trả lời, không cần phân trần nhiều."

Giọng điệu lạnh lùng, cứng rắn, chẳng có chút gì nương nhẹ.

"Theo lời của các nhân viên nhà ăn khác, cậu không ở ký túc xá mà tối nào cũng về nhà, có đúng vậy không?"

Cố Quân đáp gọn lỏn: "Đúng."

"Thế lúc cậu tan ca rời khỏi nhà ăn, thì trong nhà ăn còn ai nán lại không?"

"Còn."

Người thẩm vấn thấy cách anh trả lời cụt lủn, bèn ngước lên liếc nhìn anh một cái, nhướng mày hỏi tiếp: "Thường thì có những ai?"

Cố Quân: "Tôi phải vội vàng đạp xe về đại đội cho kịp giờ, lúc tôi đi hầu hết mọi người vẫn còn đang dọn dẹp ở đó."

Người thẩm vấn hỏi dồn: "Vậy cậu có biết có bao nhiêu người đứng tên tố cáo cậu không?"

Cố Quân lắc đầu: "Không rõ."

Nhưng cách họ hỏi cung kiểu này, chứng tỏ số người "góp gió thành bão" tố cáo anh không chỉ một hai người, thậm chí có đếm trên đầu ngón tay cũng chẳng xuể.

"Không chỉ mình cậu đâu, người phụ bếp Trần Minh Lượng hay làm việc cùng cậu cũng bị tố cáo."

"Cậu đ.á.n.h giá Trần Minh Lượng là người như thế nào?"

Cố Quân nhận xét khách quan: "Tính tình hơi giảo hoạt khôn lỏi, nhưng làm việc khá chăm chỉ."

"Thế cậu nghĩ cậu ta có khả năng ăn trộm dầu mỡ, lương thực của nhà ăn không?"

Cố Quân: "Tôi với cậu ta giao tiếp chưa sâu, không nắm rõ."

Người thẩm vấn hí hoáy ghi thêm vài dòng vào sổ, rồi dõng dạc kết luận: "Trong thời gian sự việc chưa được điều tra làm rõ, cậu tuyệt đối không được rời khỏi nhà máy, cũng không được về nhà. Từ nay phải tạm trú ở ký túc xá cho đến khi có kết luận chính thức."

Cố Quân điềm tĩnh đáp: "Tôi hiểu."

"Được rồi, cậu ra ngoài đi."

Cố Quân đứng dậy, khẽ cau mày.

Cách thức thẩm vấn này có vẻ như họ không thực sự nhắm vào anh để điều tra.

Nếu thực sự họ nhắm vào anh như nghi phạm chính, thì cuộc thẩm vấn đã chẳng thể kết thúc ch.óng vánh chỉ bằng vài câu hỏi qua loa như vậy.

Đợi Cố Quân ra khỏi phòng, người thẩm vấn mới gọi Trần Minh Lượng vào tiếp tục quy trình.

Cuối cùng, câu hỏi mấu chốt được đưa ra.

"Cậu thấy đồng chí Cố Quân là người như thế nào?"

Trần Minh Lượng khựng lại, ngập ngừng một thoáng rồi thành thật đáp: "Anh ấy là người rất chính trực. Ít ra từ ngày làm chung đến giờ, tôi chưa từng thấy anh ấy trốn việc hay lười biếng phút nào."

"Hồi trước có tin đồn anh ấy đi cửa sau chiếm suất làm việc của người khác, mọi người trong bếp hùa nhau cô lập tẩy chay, anh ấy cũng chẳng thèm giận dỗi để bụng."

"Thấy anh ấy hiền lành nhẫn nhịn, tôi mới chủ động xin làm phụ bếp cho anh ấy. Chứ sang phụ cho mấy sư phụ bếp trưởng khác, làm không vừa ý là bị c.h.ử.i vuốt mặt không kịp, có khi còn chẳng được tích sự gì."

Mấy sư phụ bếp chính hễ nóng nảy lên là mắng c.h.ử.i cay nghiệt lắm. Trần Minh Lượng thân đàn ông mấy chục tuổi đầu mà cứ phải cam chịu những lời miệt thị ch.ói tai. Anh ta tức nhưng không dám cãi vì sợ đắc tội với sư phụ bếp, đành nhẫn nhịn cho qua chuyện.

Trần Minh Lượng âm thầm quan sát, thấy cậu thanh niên Cố Quân này tính nết điềm đạm, chưa từng lớn tiếng mắng mỏ ai, lại thêm vụ hiểu lầm "đi cửa sau" cũng đã được làm sáng tỏ, nên anh ta mới nhanh chân giành lấy vị trí phụ việc cho Cố Quân, đỡ phải c.ắ.n răng chịu trận xin làm cho những người khác.

Hai người thẩm vấn ghi chép cẩn thận lời khai của Trần Minh Lượng vào sổ, đoạn lên giọng đanh thép: "Có người đứng đơn tố cáo cậu thường xuyên ăn cắp đồ ăn, lương thực của nhà ăn, cậu có thừa nhận không?"

Trần Minh Lượng trợn tròn mắt, cuống quýt thanh minh: "Tôi thừa nhận thỉnh thoảng có ăn vụng vài miếng, đôi lúc có gói ghém một chút thức ăn thừa mang về. Nhưng đó toàn là đồ ăn còn dư lại của công nhân viên thôi, tôi sợ đổ đi lãng phí nên mới xin mang về nhà ăn."

"Chứ cho tôi thêm mười lá gan, tôi cũng chẳng dám to gan lớn mật ăn cắp gạo thịt, dầu mỡ của nhà nước đâu ạ."

Nghe anh ta tự nhiên "vạch áo cho người xem lưng" khai ra vụ ăn vụng và lấy đồ ăn thừa, hai cán bộ thẩm vấn đều không giấu nổi vẻ bất ngờ.

Đúng là... tự thú trước bình minh, chẳng cần ai ép uổng!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.