Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 109:**
Cập nhật lúc: 25/04/2026 03:14
Edit: Thư Sách
Tiếng động lớn khiến cô nhóc đang say giấc bỗng giật mình ọ ẹ hai tiếng. Hai kẻ đang trùm chung một tấm rèm giật thót, vội vàng nhìn sang con. Thấy con bé chỉ ọ ẹ rồi lại chìm vào giấc ngủ, cả hai đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Khi ánh mắt chạm nhau, cả hai đều nhìn rõ khuôn mặt đối phương đỏ bừng bừng đến mức có thể dùng mắt thường để đong đếm.
Cố Quân lập tức lăn từ trên người cô xuống, nằm vật sang bên cạnh. Lồng n.g.ự.c anh phập phồng dữ dội, hơi thở thô nặng, gấp gáp.
Đuôi mắt Lâm Thư đỏ hoe, hai má nóng hổi như phát sốt. Những nơi vừa bị anh c.ắ.n mút lưu lại cảm giác bỏng rát xen lẫn chút ươn ướt, tựa như vừa bị hơ trên lửa rồi lại dội nước lạnh vào vậy.
Cô run rẩy kéo cổ áo lên, che đi những vết hồng ngân ch.ói mắt.
Đúng là cái đồ trai tân ngây thơ, mới bị trêu chọc một chút đã nôn nóng đến mức mãnh liệt thế này rồi.
Bị tiếng động làm gián đoạn, nhuệ khí của cả hai tiêu tán sạch sành sanh, chẳng ai còn dũng khí để tiếp tục nữa. Thậm chí, họ còn ngượng ngùng đến mức chẳng dám nhìn thẳng vào mắt nhau.
Một lúc lâu sau, bàn tay Lâm Thư đang buông thõng giữa hai người bỗng bị anh nắm lấy. Cô định rụt tay về nhưng anh lại siết c.h.ặ.t hơn, nhất quyết không buông.
Lâm Thư đành phó mặc, để yên cho anh nắm lấy, hy vọng hơi mát từ tay mình có thể giúp anh dập tắt ngọn lửa khô nóng đang bùng lên trong cơ thể.
Trong đầu cô thầm tính toán, ngày mai phải hái ít cây lôi công đằng về sắc nước cho anh uống giải nhiệt mới được.
Chờ tâm trạng bình ổn trở lại, Cố Quân mới úp mở thì thầm: "Lần sau... em đừng từ chối anh nữa nhé."
Lâm Thư đỏ mặt, lúng b.úng đáp: "Em đâu có từ chối anh..."
Rõ ràng là do sự cố bất ngờ rớt cái rèm xuống đấy chứ!
Cố Quân thực sự rất hối hận. Anh hối hận vì lúc treo rèm lên đã không kiểm tra kỹ độ chắc chắn của sợi dây, dẫn đến việc hỏng bét vào phút ch.ót. Nhưng biết trách ai bây giờ, đành tự trách bản thân mình thôi.
Một lúc sau, anh mới chịu buông tay cô ra. Lâm Thư vừa thoát khỏi sự gông cùm, định đưa tay lên gãi chỗ ngứa thì anh đột ngột dịch sát lại gần, luồn một cánh tay qua dưới gáy, ôm trọn cô vào lòng.
Chưa "ăn" được thì ôm một chút không được sao?
Lâm Thư cũng mặc kệ anh, đằng nào thì người bị tê tay cũng đâu phải là cô.
Sáng hôm sau, Cố Quân dậy muộn hơn mọi khi nửa tiếng đồng hồ.
Anh đành nhờ bà cụ lo liệu bữa sáng, còn mình xách đôi thùng đi gánh nước, sau đó lại vội vàng ra vườn tưới rau.
Nhìn dáng vẻ bơ phờ của anh, Lâm Thư thừa biết đêm qua anh phải trằn trọc rất lâu mới ngủ được.
Cô vừa bế Bồng Bồng vừa bàn với bà cụ: "Lát nữa cháu đi nhổ ít cây lôi công đằng về nấu canh ạ."
Bà cụ vội can: "Cháu đang cho con b.ú, sao uống được thứ đó."
Lâm Thư giải thích: "Cháu không uống đâu ạ. Dạo này bố Bồng Bồng người nóng hầm hập..." Ngập ngừng một chút, sợ bà cụ nghĩ ngợi sâu xa, cô lấp l.i.ế.m: "... Quanh mép anh ấy nổi mấy cái mụn nước rồi đấy ạ."
Bà cụ nghe vậy cũng chẳng nghi ngờ gì, gật đầu: "Thế cũng được, tối nay dùng cây lôi công đằng nấu canh trứng gà cho thằng bé uống giải nhiệt."
Lúc Cố Quân đi tưới rau về thì Lâm Thư đã ra đồng làm việc.
Bà cụ bế chắt ngoại, chỉ tay về phía bếp: "Cháo bà ủ nóng trong nồi rồi đấy."
Cố Quân vâng dạ, bưng bát cháo húp vội rồi vào buồng hì hục sửa lại cái rèm bị đứt. Lần này anh thắt nút c.h.ế.t c.h.ặ.t đến mức kéo đi kéo lại mấy lần cũng chẳng xi nhê gì.
Hoàn tất công việc, anh mới lóc cóc đạp xe đi làm.
Chủ nhật là ngày Cố Quân được nghỉ.
Sáng sớm, Lâm Thư và bà nội đưa Bồng Bồng lên bệnh viện tái khám, còn Cố Quân vác đồ nghề vào rừng săn thú cải thiện bữa ăn.
Mùa xuân tháng Ba không khí ẩm ướt, dạo này trời lại hay lất phất mưa phùn nên trong rừng nấm mọc tua tủa khắp nơi.
Cố Quân săn được hai con gà rừng, mò thêm được một ổ trứng gà rừng rồi bắt đầu hái nấm. Chẳng mấy chốc anh đã hái được lưng gùi nấm tươi, vui vẻ quay về nhà.
Buổi trưa, anh hầm một nồi súp gà nấu nấm thơm nức mũi. Múc riêng một phần cất đi cho vợ và bà nội, anh mang luôn một phần sang cho Tề Kiệt.
Ăn ké của người ta mãi cũng ngại, có qua có lại mới toại lòng nhau. Đem chút quà mọn sang biếu, sau này anh có mượn xe đạp của cậu ta cũng đỡ áy náy hơn.
Hôm nay ngày nghỉ nên Tề Kiệt ở lỳ trong khu tập thể thanh niên trí thức. Nghe có người bảo Cố Quân đến tìm, cậu ta lật đật chạy ra ngay.
Cố Quân đưa hộp cơm cho Tề Kiệt: "Sáng nay anh đi săn được con gà rừng, hầm chung với nấm tươi ngon lắm, mang sang cho cậu nếm thử."
Tề Kiệt thụ sủng nhược kinh: "Trời đất, sao tự dưng hôm nay Cố ca lại tốt với em thế này?"
Thấy rợn rợn trong lòng sao ấy! Đi làm trên xưởng rồi mà có đồ ngon vẫn nhớ đến cậu ta cơ đấy.
Cố Quân nhếch mép: "Nghĩ đi đâu thế, tại anh mượn xe đạp với đèn pin của cậu suốt, nay nấu chút đồ ngon mang sang trả công thôi."
Nghe vậy, Tề Kiệt mới yên tâm nhận lấy hộp cơm: "Anh cứ nói sớm."
Cậu ta không mang hộp cơm vào trong ăn chung mà đứng ngay đó mở nắp thưởng thức. Nồi súp gà rừng nấu nấm có chút xíu, mang vào khéo mỗi người xúm lại xin một thìa là hết sạch, cậu ta nào nỡ chia sẻ.
Vị ngọt lịm của gà rừng quyện với mùi thơm đặc trưng của nấm tươi khiến Tề Kiệt xuýt xoa, đây quả thực là nồi súp gà ngon nhất từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ cậu ta từng được ăn.
Thấy cậu ta ăn xong, Cố Quân mới ngỏ ý: "Tối nay sang nhà anh ăn cơm nhé, có gà rừng om nấm với nấm trộn chua cay."
Tề Kiệt vừa húp cạn bát súp, nghe đến thực đơn buổi tối, cái bụng lại bắt đầu biểu tình đòi ăn. Đối với thức ăn ngon, Tề Kiệt xưa nay chưa từng có khái niệm từ chối.
"Dạ nhất trí ạ! Tối nay em sẽ xách hai khúc lạp xưởng sang góp mâm." Mấy khúc lạp xưởng này là hôm trước cậu ta lên thăm chú họ, được ông ấy nhét cho mang về.
Cố Quân gật đầu đồng ý. Đợi Tề Kiệt vét sạch hộp cơm, anh xách hộp không về nhà.
Đầu giờ chiều, Lâm Thư và bà nội mới đi bệnh viện về tới nhà. Nồi súp gà Cố Quân ủ kỹ trên bếp vẫn còn ấm nóng.
Ở trên thành phố hai bà cháu chỉ lót dạ bằng mấy cái màn thầu mang theo từ sáng, giờ vừa về được húp ngụm súp gà nóng hổi, cái lạnh lẽo trong người như tan biến hết.
Bà cụ vừa húp thử một thìa súp gà đã phải xuýt xoa khen ngợi. Vị súp quá đỗi thanh ngọt, đậm đà. Phải công nhận tay nghề nấu nướng của đứa cháu rể này thật sự xuất sắc.
Sống ở cái vùng đồi núi hẻo lánh này, thi thoảng lại được thưởng thức món gà rừng hầm nấm tươi ngọt lịm thế này, thảo nào con bé Lâm Thư ở cữ xong da dẻ hồng hào, tròn trịa ra hẳn. Trên thành phố, kể cả gia đình có cả hai vợ chồng đi làm công nhân nhà nước cũng chưa chắc đã dám mơ đến bữa cơm sang chảnh cỡ này.
Tranh thủ lúc rảnh rỗi, Cố Quân lôi đồ nghề ra sửa lại cái mái nhà tắm, gia cố lại nhà xí và thay lại mấy chỗ ngói dột trên mái nhà chính. Loay hoay một hồi cũng hết vèo một ngày nghỉ.
Hơn bốn giờ chiều, Tề Kiệt xách theo hai khúc lạp xưởng và một hộp hoa quả đóng lon sang chơi. Lạp xưởng cậu ta đưa cho Cố Quân, còn hộp hoa quả thì biếu bà cụ đang ngồi bế cháu ngoài hiên.
"Từ bữa nghe tin bà lên chơi, em cứ bận đi làm miết chẳng có lúc nào sang thăm. Nay tiện ngày nghỉ, em ghé qua vấn an bà một chút."
Chưa cần nhìn tướng mạo thư sinh trắng trẻo của Tề Kiệt, chỉ nghe qua cách ăn nói thưa gửi lễ phép là bà cụ đã đoán ngay cậu thanh niên này xuất thân từ gia đình gia giáo, có ăn học đàng hoàng.
Lâm Thư giới thiệu: "Đây là cậu thanh niên trí thức Tề Kiệt mà cháu hay kể với bà đấy ạ."
Bà cụ à lên một tiếng, nhớ ra ngay đây chính là chủ nhân của chiếc xe đạp mà cháu rể hay mượn đi làm. Bà vội vàng từ chối: "Cháu cứ giữ lấy hộp trái cây này mà ăn, bà già rụng hết răng rồi, không ăn được đồ ngọt đâu."
Tề Kiệt nhanh nhảu thuyết phục: "Nếu bà không ăn được nhiều thì cứ ăn một ít thôi ạ, phần còn lại lát nữa anh Cố với chị dâu ăn phụ bà."
Lâm Thư xen vào giải vây: "Thôi bà cứ nhận đi ạ, tối nay mở hộp ra cả nhà mỗi người nếm thử một miếng cho vui."
Trao quà xong, Tề Kiệt lăng xăng chạy vào bếp phụ Cố Quân nhặt rau, thái thịt.
Nhìn theo bóng Tề Kiệt, bà cụ rỉ tai Lâm Thư: "Bà thấy cậu thanh niên này từ cách ăn mặc đến cử chỉ lời nói đều toát lên vẻ con nhà khá giả, không giống thanh niên nông thôn bình thường chút nào."
Lâm Thư thầm nghĩ, cậu ta xuất thân từ gia đình cán bộ cao cấp, khí chất đương nhiên phải hơn hẳn người thường rồi.
"Chắc điều kiện gia đình cậu ấy cũng khá giả, cháu cũng không rành lắm."
"Đợt trước cậu ấy đi vào rừng bị rắn độc c.ắ.n, may mà gặp anh Cố Quân lấy t.h.u.ố.c đắp cho rồi cõng thẳng xuống núi về đại đội. Kịp thời cứu được cái chân bị c.ắ.n, cậu ấy biết ơn anh Quân lắm nên từ đó thân thiết như anh em ruột thịt luôn."
Bà cụ gật gù tán thành: "Thế thì cháu chọn chồng khéo quá rồi. Mặt mũi sáng sủa là một chuyện, quan trọng nhất là nhân phẩm tốt, lại còn chịu thương chịu khó nữa."
Nhìn thái độ của bà nội, Lâm Thư thừa biết bà đang ngày càng chấm điểm cao cho cậu cháu rể này.
Hơn năm giờ chiều, Cố Quân bưng mâm cơm tối lên nhà. Mùi thơm nức mũi của thức ăn lan tỏa khắp nhà khiến ai nấy đều ứa nước miếng.
Gà rừng hầm nấm tươi, lạp xưởng xào rau tiến vua, nấm chua cay trộn dưa chuột, thêm đĩa rau muống xào tỏi xanh ngắt.
Có Cố Quân ở nhà, bữa cơm lúc nào cũng tươm tất, ngon miệng. Không riêng gì Tề Kiệt mong ngóng ngày Chủ nhật, mà ngay cả Lâm Thư cũng ngóng chờ không kém. Chẳng phải vì cô nấu ăn tệ hơn anh, mà bởi hễ anh vắng nhà, nguyên liệu xịn nhất cô có trong tay cũng chỉ là mấy quả trứng gà. Nấm mọc đầy rừng cô chẳng dám vào hái, gà rừng lượn lờ trước mắt cô cũng đành chịu c.h.ế.t không bắt nổi.
Cơm nước no nê, bà cụ lật đật thu dọn bát đũa thì Tề Kiệt đã nhanh tay giành lấy: "Bà cứ để cháu rửa cho. Cháu mang thân đến ăn chực thế này, không rửa bát cháu thấy ngại lắm ạ."
Bà cụ vội cản: "Khách khứa đến chơi nhà, sao lại bắt khách rửa bát được, thế không phải đạo."
Cố Quân lên tiếng nói đỡ: "Bà cứ để cậu ấy rửa đi ạ. Bình thường cậu ấy qua đây ăn ké cũng toàn tự giác rửa bát thế này mà."
Bà cụ nghe vậy đành chần chừ buông tay.
Tề Kiệt gom gọn bát đĩa vào mâm: "Đúng thế ạ, việc này cứ để cháu lo." Nói rồi, cậu ta bưng mâm bát đi thẳng ra giếng nước.
Nhìn bóng dáng Tề Kiệt, bà cụ thầm cảm thán. Đứa trẻ này rõ ràng sinh ra trong nhung lụa nhưng lại chẳng có chút dáng vẻ kiêu ngạo, hách dịch nào. So với cậu cháu rể hụt trên thành phố của con trai bà thì đúng là một trời một vực.
Cái cậu kia cậy bố làm cán bộ quản lý xưởng, hễ vác mặt đến nhà bà chơi là y như rằng vác cái bộ mặt hếch lên tận trời. Quà cáp mang đến thì cứ thao thao bất tuyệt khoe khoang là hàng nhập khẩu, phải tốn bao nhiêu phiếu ngoại tệ mới mua được. Nó bước chân vào nhà là cả nhà phải cung phụng chiều chuộng như vong, lỡ làm nó phật ý là nó lại giở thói khó chịu. Cái ngữ con rể như thế, sau này con trai con dâu bà tha hồ mà chịu đựng.
Đúng là ác giả ác báo, vỏ quýt dày có móng tay nhọn!
Rửa bát xong xuôi, Tề Kiệt ra sân ngồi uống nước, nhân tiện hỏi thăm tình hình công việc của Cố Quân trên xưởng bột mì.
"Công việc trên nhà ăn thế nào rồi anh?"
Cố Quân nhấp ngụm nước: "Cũng tàm tạm, tuần đầu tiên hơi bị cô lập chút đỉnh, giờ thì ổn thỏa rồi."
Tề Kiệt trầm ngâm một lát rồi khuyên nhủ: "Tuy giờ anh đã hòa nhập được với mọi người, nhưng vẫn nên giữ thái độ đề phòng. Môi trường đông người phức tạp lắm, toàn là những kẻ lòng dạ khó lường."
"Hôm nay có thể thân thiết gọi nhau là anh em xương m.á.u, ngày mai sẵn sàng đ.â.m sau lưng anh ngay."
Cố Quân ngạc nhiên nhìn cậu ta: "Đó chỉ là cái nhà ăn nhỏ bé thôi mà, làm gì đến mức ấy?"
"Đến mức đấy đấy anh ạ." Nét mặt Tề Kiệt trở nên nghiêm túc dị thường.
"Gia đình em từng nếm mùi cay đắng vì mấy chuyện này rồi, nên em đ.â.m ra cảnh giác cao độ với những môi trường tập thể kiểu này."
"Nếu chẳng may xảy ra sự cố gì, anh mang thân phận nhân viên thời vụ, chắc chắn sẽ là bia đỡ đạn đầu tiên cho bọn họ. Thế nên, anh đừng bao giờ nhẹ dạ cả tin vào ai, cũng đừng tỏ ra quá tốt bụng nhiệt tình trong cái môi trường đầy rẫy sự ganh đua đố kỵ ấy."
Cố Quân ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu ghi nhận: "Lời cậu nhắc nhở, anh sẽ ghi nhớ kỹ."
Dù sao Tề Kiệt cũng là người từng trải sự đời ở thành phố lớn, so với một kẻ sống quanh quẩn sau lũy tre làng như anh, kinh nghiệm xương m.á.u của cậu ấy quả thực rất đáng để tâm học hỏi.
Lâm Thư ngồi nói chuyện với bà cụ dưới mái hiên, nghe được cuộc đối thoại của hai người đàn ông, trong bụng cũng thầm tán thành với những lời cảnh báo của Tề Kiệt.
