Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 155:"

Cập nhật lúc: 27/04/2026 06:35

Lâm Thư mỉm cười: "Anh chỉ ôm một lát thôi đấy nhé, nấn ná nữa quay lại xưởng là trễ giờ làm."

Cố Quân đáp: "Lát nữa anh đạp xe nhanh một chút là được."

Lâm Thư nhắc nhở: "An toàn là trên hết đấy."

Cố Quân nán lại nhà chưa đầy mười phút đã phải hối hả quay về làm.

Lúc tiễn anh ra cửa, Lâm Thư dặn dò thêm: "Anh nhớ khéo léo dò hỏi lãnh đạo xem tình hình của anh bây giờ có được cấp nhà thuê trên thành phố không nhé."

"Sau này em đi học vắng nhà, con bé cả ngày không có hơi ấm ba mẹ bên cạnh, em sợ lớn lên tính nó lại trở nên lầm lỳ, khép kín."

Cố Quân gật đầu: "Lúc trước anh có ngỏ ý rồi, lãnh đạo bảo nếu em đỗ đại học thì sẽ hỏi giúp anh."

Lâm Thư tính toán: "Nếu sau này nhà mình dọn lên thành phố ở, mỗi tháng em về nhà một hai chuyến cũng đỡ phải cập rập, lại có thêm thời gian quây quần bên hai bố con."

Nghĩ đến viễn cảnh sắp phải chịu cảnh vợ chồng ngâu, Cố Quân khẽ thở dài trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cố giấu vẻ ưu tư để vợ khỏi phải bận lòng thêm.

Chiều hôm ấy đi làm, nhân lúc rảnh rỗi gặp tổ trưởng Dương, Cố Quân liền mở lời hỏi han tiến độ việc xin thuê nhà.

Tổ trưởng Dương vỗ trán: "À, tí nữa thì quên hỏi, vợ cậu thi cử sao rồi?"

Cố Quân cười đáp: "Chắc là êm xuôi cả thôi anh ạ."

"Thế quyết định nộp đơn vào trường nào chưa?"

Cố Quân: "Trường ở Dương Thành anh ạ, cho nó gần nhà chút."

"Sắp tới vợ đi học đại học, nhà chỉ còn mỗi người già với đứa trẻ con, tôi không yên tâm nên muốn xin thuê một căn nhà trên này, tiện bề chăm sóc mẹ già con mọn."

Tổ trưởng Dương gật gù nhưng vẫn còn chút lấn cấn: "Nhưng mà, nếu bà cụ nhà cậu cắt hộ khẩu rời khỏi đại đội, liệu có bị cắt luôn khẩu phần lương thực không?"

Cố Quân liền tường tận kể qua về hoàn cảnh của bà nội, cũng như phần trợ cấp lương thực mà công xã đang cấp cho bà.

Nghe xong, tổ trưởng Dương mới giãn cơ mặt: "Thế thì được. Mai cậu cứ viết cái đơn xin thuê nhà nộp lên đây, để tôi xem có căn hộ hai phòng ngủ nào trống không thì thu xếp cho."

Cố Quân mừng rỡ đáp lời, rối rít cảm ơn rồi quay trở lại bếp làm việc.

Tối mịt về đến nhà, Cố Quân bắt đầu đau đầu vắt óc suy nghĩ cách gọt giũa câu chữ cho lá đơn xin thuê nhà.

Lâm Thư thấy chồng c.ắ.n b.út nhăn trán, liền hăng hái giành lấy phần chấp b.út.

Bằng vốn từ phong phú, cô phác họa hoàn cảnh éo le của người già trẻ nhỏ một cách chân thực nhất. Lý lẽ sắc bén, tình cảm dạt dào, câu nào câu nấy đều đ.á.n.h trúng tim đen khiến người đọc phải mủi lòng.

Một lá đơn với nội dung thuyết phục, cộng thêm nét chữ thanh thoát, gọn gàng đã nắm chắc trong tay một nửa phần thắng.

Sáng hôm sau, lúc cầm lá đơn trên tay đọc lướt qua một lượt, tổ trưởng Dương ngẩng lên nhìn Cố Quân, nheo mắt hỏi: "Lá đơn này vợ cậu viết à?"

Cố Quân gật đầu xác nhận.

Tổ trưởng Dương cười lớn: "Đọc câu chữ là biết ngay người có ăn có học."

"Lát nữa tôi sẽ mang đơn này lên trình lãnh đạo. Nếu có căn nào trống phù hợp, trong hai ngày tới tôi sẽ báo lại cho cậu."

Thấy Cố Quân vẫn chôn chân đứng đó, tổ trưởng Dương nhướng mày hỏi: "Còn chuyện gì nữa sao?"

Cố Quân gãi đầu, ngại ngùng nói: "Sắp tới vợ tôi lên đại học, tôi muốn xin nghỉ phép hai ngày để đưa cô ấy đi nhập học."

Nghe đến chuyện xin nghỉ phép, đôi mày tổ trưởng Dương khẽ nhíu lại.

Đặc thù công việc đầu bếp không giống các vị trí khác, vắng người là có người đắp vào ngay được.

Sau một thoáng lưỡng lự, tổ trưởng Dương mới tặc lưỡi: "Thôi được rồi, tôi duyệt cho cậu nghỉ tối đa hai ngày, không được xin thêm đâu đấy."

Duyệt xong, tổ trưởng Dương không quên nói thêm: "Cũng may là cậu chăm chỉ, nhà xa thế mà chưa từng đi muộn một ngày nào. Phải người khác thì tôi còn lâu mới dễ dãi thế này."

Cố Quân cười rạng rỡ cảm tạ: "Đa tạ tổ trưởng nhiều ạ."

* Ngày Chủ nhật được nghỉ làm, Cố Quân ở nhà xắn tay áo vào bếp chuẩn bị cỗ bàn tiệc chia tay cho Tề Kiệt.

Sáng sớm, Tề Kiệt hớt hải lên công xã xách về ba cân thịt, còn Đại Mãn thì tất tả ra đại đội túm được ba con cá trắm cỏ loại bự tổ chảng.

Tề Kiệt vốn nhờ Cố Quân chuẩn bị hai mâm, nay lại xin đổi thành ba mâm cỗ.

Dù sao thì buồn vui mỗi người một khác, mặc dù giấy báo trúng tuyển chưa về tay, nhưng dạo này không khí trầm lắng ủ dột bao trùm, Tề Kiệt thi tốt cũng chẳng dám thể hiện niềm vui ra mặt.

Dù không tiện mời đám thanh niên trí thức sang đây chung vui, cậu ta vẫn có nhã ý nhờ Cố Quân để riêng một mâm cỗ gửi sang khu thanh niên trí thức cho mọi người cùng thưởng thức.

Vừa xách thịt cá về đến nơi, Tề Kiệt và Đại Mãn đã vội vàng giục Lâm Thư và Xuân Phấn đi nghỉ ngơi, để mặc cánh đàn ông bọn họ xắn tay áo làm phụ bếp.

Có lẽ do một vài thanh niên trí thức nào đó buột miệng nói lộ kế hoạch tiệc tùng của Tề Kiệt, nên những người thi không tốt cũng kéo nhau lục tục sang nhà Cố Quân.

Thấy họ xuất hiện, Tề Kiệt không giấu được vẻ ngạc nhiên.

Một nam thanh niên trí thức vỗ vai cậu ta, nói giọng lạc quan: "Cậu không cần phải để tâm đến tâm trạng của tụi này đâu, cùng lắm thì năm sau thi lại thôi mà."

"Với lại, chúng ta may mắn có một đồng chí đạt danh hiệu thủ khoa hỗ trợ ôn luyện, thời gian sắp tới có cậu truyền đạt lại kinh nghiệm, chúng ta nhất định sẽ đạt kết quả tốt hơn. Có đúng không các đồng chí?"

Đám thanh niên trí thức đồng thanh hô vang: "Đúng!"

Những khuôn mặt ủ rũ ảm đạm suốt mấy ngày qua bỗng chốc bừng sáng, khí thế hừng hực trở lại.

Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, không vực dậy tinh thần thì biết làm sao bây giờ.

Cố Quân đứng chính nấu nướng, một đám đông lâu la bao quanh phụ giúp nhặt rau, thái thịt.

Cánh thanh niên nam trí thức tranh nhau ôm hết việc nặng, xua đám nữ trí thức vào nhà nghỉ ngơi thư giãn.

Trong phòng, mấy cô nàng xúm lại trêu đùa bé Bồng Bồng.

Lâm Thư bước vào phòng, lôi từ trong tủ ra mấy chiếc dây buộc tóc bằng vải nhún và băng đô cài tóc do chính tay cô may, tặng cho mỗi người một bộ làm quà.

Đám thanh niên nữ trí thức cầm món quà xinh xắn trên tay, ai nấy đều xuýt xoa thích thú.

Lâm Thư mỉm cười chia sẻ: "Đường đời phía trước chưa biết sẽ ra sao, tôi chỉ muốn tự tay làm chút quà nhỏ bé này gửi tặng mọi người, coi như làm chút kỷ niệm."

Diêu Phương Bình vuốt ve chiếc băng đô, trầm trồ: "Thư ơi, cậu khéo tay thật đấy, làm mấy đồ nhỏ nhỏ này xinh quá đi mất."

Lâm Thư khiêm tốn: "Có gì đâu, đợt lên thành phố thấy người ta dùng, tôi mới mày mò tự mày mò làm theo đấy chứ."

Cả nhóm hào hứng ướm thử phụ kiện lên tóc. Lâm Thư lấy gương ra cho mọi người soi.

Nghe những tràng cười đùa rôm rả rộn rã cất lên từ trong nhà chính, Tề Kiệt không khỏi xúc động cảm thán: "Đúng là cuộc sống ở quê có phần vất vả, thiếu thốn thật, nhưng bù lại, tình làng nghĩa xóm, những kỷ niệm ấm áp này sẽ mãi khắc ghi trong ký ức."

Ngày trước lúc nào cũng đinh ninh mong mỏi ngày được trở về thành phố, nay cơ hội đã đến tận tay rồi, tự dưng lại thấy nao lòng, lưu luyến khôn tả.

Chẳng mấy chốc, mâm cỗ thịnh soạn đã được dọn lên thơm lừng nức mũi.

Tề Kiệt bế bé Bồng Bồng sang nhà đại đội trưởng mời các bậc trưởng bối lão làng, tính tình xởi lởi, dễ gần đến chung vui.

Khoảng sân nhỏ và nhà chính nhà Cố Quân chật kín người ngồi.

Tề Kiệt nâng ca nước chè lên, trịnh trọng nói: "Nay tôi xin phép mượn chén trà này thay rượu kính mọi người. Sắp tới mỗi người một ngả, đường xa dặm thẳm, chẳng biết có còn cơ hội gặp lại nhau không. Tôi chỉ mong mọi người ở lại bình an, sau này ai nấy đều gặp nhiều may mắn, thành công."

Nhấp một ngụm trà, cậu ta lại nở nụ cười rạng rỡ: "Thôi nay là ngày vui, chúng ta không nói chuyện chia ly nữa. Chúc mọi người ăn ngon miệng, say sưa chén chú chén anh!"

Bữa tiệc bắt đầu từ lúc năm rưỡi chiều, kéo dài lê thê cho đến khi trăng đã lên cao tít, mọi người vẫn rôm rả nói cười không dứt.

Nói cười một hồi, chợt có vài người lén đưa tay lên quệt khóe mắt đỏ hoe rơm rớm.

Bầu không khí bùi ngùi chia ly lây sang cả Lâm Thư. Phút chốc, cô chợt trào dâng nỗi nhớ da diết về một mái ấm xa xăm mà có lẽ cả đời này cô chẳng bao giờ có cơ hội trở về nữa.

Sâu thẳm trong tim, cô vẫn luôn ấp ủ một ước mơ nhỏ nhoi.

Cô ước giá như mình cũng giống như những nhân vật trong tiểu thuyết xuyên không kia, sau khi sống trọn vẹn, nhắm mắt xuôi tay ở thời đại này, linh hồn cô có thể bay v.út trở về thời đại của mình, ngó nghiêng ngôi nhà thân thuộc ấy một lần.

Bữa cỗ tàn lúc hơn mười giờ đêm.

Mọi người xắn tay áo dọn dẹp sạch sẽ rồi mới lục tục ra về.

Lâm Thư tắm rửa xong, chui vào chăn nằm thẩn thơ nghĩ ngợi.

Cố Quân tắm xong lững thững bước vào, thấy vợ đang thẫn thờ, anh leo lên giường ôm chầm lấy cô, cằm tựa lên đỉnh đầu vợ hỏi: "Sao thế em?"

Lâm Thư áp má vào vòm n.g.ự.c săn chắc của chồng, giọng trầm buồn: "Tự dưng em thấy hơi man mác buồn."

Một phần là vì nỗi nhớ nhà da diết.

Phần khác là do ba năm gắn bó với đại đội sản xuất này, tuy sợ cái cảnh bán mặt cho đất bán lưng cho trời, nhưng nghĩ đến viễn cảnh chia tay nơi này, chia tay những người bạn thanh niên trí thức có lẽ cả đời này chẳng còn dịp gặp lại, lớp bụi thời gian rồi cũng làm nhòa đi ký ức về nhau, cô lại thấy chạnh lòng chua xót.

Cố Quân cũng buông tiếng thở dài thườn thượt: "Đúng là vậy đấy. Hai năm nay anh quen cái thói ngày nào cũng cãi cọ chí ch.óe với Đại Mãn với Tề Kiệt rồi. Giờ chúng nó sắp sửa xách vali đi, nghĩ thôi anh đã thấy trống vắng lắm rồi."

Nhưng có lẽ điều khiến anh hụt hẫng nhất là viễn cảnh sắp tới, đêm đêm không còn được ôm cô vợ nhỏ mềm mại vào lòng nữa.

Tuy trống vắng, hụt hẫng, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, anh phải tập làm quen với điều đó thôi.

* Giấy báo trúng tuyển đại học lần lượt gửi về tới tấp.

Tề Kiệt và Lâm Thư do đăng ký cùng trường nên nhận giấy báo gần như cùng một lúc.

Tính cả Lâm Thư và những thanh niên trí thức đã yên bề gia thất, toàn bộ đại đội sản xuất có tất cả mười bốn người đi thi, nhưng chỉ có vỏn vẹn bảy người xuất sắc giành được tấm vé vào đại học. Trong đó, có cả Diêu Phương Bình.

Những thanh niên trí thức đỗ đại học lục tục cuốn gói hành lý, chia tay đại đội sản xuất trong những ngày tiếp theo.

Tề Kiệt nán lại đến phút cuối cùng, cậu ta là người cuối cùng rời đi.

Cố Quân đích thân tiễn Tề Kiệt ra tận ga tàu.

Giây phút chia tay, Tề Kiệt cũng không giấu được sự lưu luyến.

Cậu ta nói: "Cũng may tôi học cùng trường với chị dâu, kiểu gì anh em mình cũng còn gặp lại nhau dài dài."

Vừa nói, Tề Kiệt vừa móc từ trong túi áo ra một tờ giấy nhỏ dúi vào tay Cố Quân: "Anh Quân, đây là địa chỉ nhà tôi trên đó. Lần tới anh đưa chị dâu lên nhập học, nhất định phải ghé qua nhà tôi chơi nhé, tôi sẽ đón tiếp anh chị đàng hoàng."

Cố Quân cầm lấy tờ giấy cất cẩn thận, cười rạng rỡ: "Nhất trí, lúc đó tôi nhất định sẽ tìm cậu."

Tiễn Tề Kiệt lên tàu xong xuôi, Cố Quân lại lóc cóc quay về xưởng làm việc.

Buổi tối tan ca về nhà, Lâm Thư lôi ra hai phong bao lì xì đỏ ch.ót đưa cho anh xem.

Cố Quân ngạc nhiên nhướng mày: "Bao lì xì ở đâu ra thế này?"

Lâm Thư đáp: "Em moi được trong túi áo con bé Bồng Bồng đấy, bên trên còn có chữ của Tề Kiệt ghi rõ là tặng bà nội và Bồng Bồng."

"Em kiểm tra rồi, bên trong mỗi phong bì có mười đồng lận."

"Nghe nói bé Hổ nhà Đại Mãn cũng được một phong bì như thế."

Cố Quân dở khóc dở cười: "Chắc chắn là cậu ta biết thừa đưa tận tay tụi mình không đời nào nhận nên mới giở cái trò lén lút nhét vào túi con nít đây mà."

Lâm Thư mỉm cười: "Sau này cậu ta mà lấy vợ, nhà mình đi mừng cưới cũng phải đi một khoản cho ra trò đấy nhé."

Cố Quân gật gù: "Với cái tính tưng t.ửng của cậu ta, chẳng biết đến năm tháng nào anh em mình mới được uống rượu hỷ đây."

Lâm Thư thầm nghĩ, không lâu nữa đâu, loanh quanh một hai năm nữa là cậu ta rước nàng về dinh thôi.

Nghĩ đến đây, Lâm Thư bất giác thở phào nhẹ nhõm. Nhớ lại cái ngày đầu tiên chân ướt chân ráo xuyên vào cơ thể này, ngày nào cô cũng nơm nớp lo âu không biết tương lai của mình và Cố Quân sẽ trôi dạt về đâu.

Bây giờ thì con đường phía trước đã rộng mở thênh thang, hai vợ chồng còn được nằm thủ thỉ tâm sự bên nhau thế này, thời gian trôi qua thật nhanh, mà cuộc sống cũng ngày một tươi đẹp rạng rỡ hơn.

"Cố Quân."

"Ơi anh nghe."

"Sau này, hai vợ chồng mình cứ mãi sống bình yên, hạnh phúc như thế này nhé, được không anh?"

Cố Quân siết nhẹ cô vào lòng, đáp lại bằng giọng trầm ấm vững chãi: "Được."

* Ngày tựu trường của Lâm Thư rơi vào đúng mùng 1 tháng 3, tính ra cũng chẳng còn mấy ngày nữa là phải xách vali đi rồi.

Giữa lúc giấy báo nhập học vừa bay về đến tay, Cố Quân cũng nhận được cái gật đầu phê duyệt cho cái đơn xin thuê nhà của tổ chức.

Hai vợ chồng lật đật rủ nhau đi xem nhà trọ.

Căn nhà nằm ở tầng hai của một khu nhà tập thể cũ kỹ, xập xệ.

Dọc hành lang, các hộ gia đình bày la liệt bếp than tổ ong để nấu nướng, khói bay mù mịt. Thậm chí có nhà còn "cơi nới" thêm hẳn cái chạn bát đĩa để ngoài lối đi chung.

Lách qua lối đi chung bừa bộn, hai vợ chồng cũng tìm được căn nhà được phân. Vừa đẩy cửa bước vào, đập vào mắt là một sự thật phũ phàng: Cái gọi là "nhà hai phòng ngủ" thực chất chỉ là một căn phòng trọ rộng lớn duy nhất được chủ cũ chắp vá, ngăn đôi lại mà thành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.