Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 82:**
Cập nhật lúc: 24/04/2026 02:01
Edit: Thư Sách
Bà cụ lạnh lùng liếc nhìn cô con dâu một cái.
Nhảy lầu ư? Con dâu bà còn sợ c.h.ế.t hơn bất cứ ai.
Cố Quân nói với Lâm Thư: "Hôm nay anh đi dò hỏi nhà máy của bố mẹ em, cũng đi một chuyến nhận đường rồi, sáng mai anh sẽ qua đó."
Lâm Thư kinh ngạc: "Cả buổi chiều anh chỉ đi làm chuyện này thôi sao?"
Cố Quân gật đầu.
Mấy ngày nay anh thường xuyên xuất hiện ở khu nhà tập thể, hàng xóm láng giềng đều biết anh là con rể nhà họ Vương. Chỉ cần đưa vài điếu t.h.u.ố.c, thêm chút kẹo dỗ dành khéo léo hỏi thăm từng người, anh đã biết vợ chồng nhà họ Vương làm ở nhà máy nào, giữ chức vụ gì.
Lâm Thư hỏi: "Vậy em có cần đi cùng anh không?"
Cố Quân lắc đầu: "Không cần, ngày mai anh bế con đi cùng là được."
Lâm Thư chớp mắt hỏi: "Sao lại phải bế con đi theo?"
Cố Quân: "Một mình anh đi không có sức thuyết phục. Mang theo trẻ con, người khác thấy kiểu gì cũng sẽ mềm lòng vài phần."
Lâm Thư: "..."
Cô đã nói gì nhỉ, anh đích thị là một viên bánh trôi nhân mè đen — bề ngoài trắng trẻo vô hại, bên trong thì đen tối xảo quyệt.
Lâm Thư: "Thôi bỏ đi, trẻ con khó bế theo lắm, em cứ ở gần đó đợi anh vậy."
Cố Quân gật đầu.
Trời chập choạng tối, hai người đi bộ một mạch về đến nhà khách. Cố Quân cầm ca trà đi lấy nước, tình cờ gặp Tôn Đào ngay chỗ vòi nước.
Tôn Đào thấy anh liền bảo: "Tôi đang đợi cậu đây."
Cố Quân ngạc nhiên hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Tôn Đào nhìn quanh quất rồi nhỏ giọng: "Vừa nãy tôi đứng bên cửa sổ, thấy gia đình cậu nên nhìn thêm vài lần. Cậu đoán xem tôi thấy gì? Tôi thấy có người lén lút bám theo sau các cậu. Lúc hai vợ chồng vào nhà khách, người đó liền trốn sau gốc cây. Các cậu đắc tội với ai à?"
Nghe vậy, Cố Quân lập tức nghĩ ngay đến Vương Bằng.
Tôn Đào nhìn phản ứng của anh, dò hỏi: "Cậu biết là ai đúng không?"
Cố Quân gật đầu.
Tôn Đào: "Vậy có cần báo công an không?"
Cố Quân lắc đầu: "Khó báo lắm, chuyện chưa xảy ra hậu quả gì, cũng chẳng có bằng chứng."
Tôn Đào ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi: "Đồng chí này, cậu có tin tôi không?"
Cố Quân ngờ vực nhìn anh ta.
Tôn Đào hạ giọng: "Ở Cát Lâm tôi làm công an. Tôi chạy qua đồn công an Khai Bình mượn hai người chắc chắn là được, chúng ta chơi trò điệu hổ ly sơn."
Cố Quân kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt. Thảo nào, ban nãy anh ấy lại nhạy bén phát hiện ra có người bám theo bọn họ.
Sau thoáng kinh ngạc, Cố Quân thành thật nói: "Người bám theo chúng tôi không tiện bắt. Nếu thực sự tống nó đi cải tạo, người nhà nó sẽ liều mạng ăn vạ, rắc rối nối đuôi nhau không ngớt."
Tôn Đào tò mò: "Kẻ theo dõi là ai vậy? Người thân à?"
Cố Quân gật đầu: "Em vợ."
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Tôn Đào, Cố Quân giải thích: "Tôi và vợ về đây không phải thăm người thân, mà là đi đòi nợ." Thấy đối phương là công an, biết đâu lại có thể giúp đỡ, Cố Quân liền kể tóm tắt lại chuyện của nhà họ Vương.
Tôn Đào c.h.ử.i thề một tiếng: "Làm cái trò khốn nạn này, ở chỗ chúng tôi là bị người ta khinh bỉ cho không ngóc đầu lên nổi rồi."
Cố Quân suy tính một lát rồi hỏi: "Liệu có cách nào không bắt người vào tù mà chỉ dụ nó ra, dọa cho một trận được không? Đỡ để cậu em vợ này của tôi sau này thực sự trở thành cặn bã xã hội."
Tôn Đào nghĩ ngợi: "Tội tụ tập gây rối, nhẹ nhất cũng bị giam vài ngày, chừng đó đủ dọa chúng sợ rồi. Tôi sẽ nhờ người giúp cậu một tay, nhưng nhờ vả thì không thể thiếu chuyện ăn uống đãi đằng đâu đấy."
Cố Quân đáp: "Chuyện này không thành vấn đề."
Hôm nay nhà họ Vương muốn chuốc say anh nên chuẩn bị mấy chai rượu trắng, lấy ra thiết đãi người ta cũng tiện. Hơn nữa, tem phiếu lương thực của anh mang theo cũng đủ, chỉ cần mua thêm vài món nhắm mang về là xong.
Tôn Đào chốt lại ngày mai sẽ tìm người, còn Cố Quân thì bưng nước quay về phòng.
Thấy cửa mở và Cố Quân bước vào, Lâm Thư thắc mắc: "Anh đi lấy nước sao lâu thế?"
Cố Quân kể: "Vừa gặp đồng chí người Đông Bắc, đứng nói chuyện một lát."
Lâm Thư tò mò: "Hai người sao lại hợp cạ thế, mà nói chuyện không bị bất đồng ngôn ngữ à?"
Cố Quân đáp: "Anh ấy nói tiếng phổ thông nên nghe hiểu được."
Lâm Thư tắc lưỡi kỳ lạ, cái thế giới tiểu thuyết này cũng thần kỳ thật, người các vùng miền giao tiếp với nhau chẳng có trở ngại gì, cứ như ai cũng biết nói tiếng phổ thông vậy.
"Thế hai người nói chuyện gì?"
Cố Quân không giấu giếm: "Anh ấy nói thấy có người bám đuôi chúng ta tới tận nhà khách."
Lâm Thư giật mình ngồi bật dậy: "Vương Bằng tìm người đến thật à?"
Cố Quân: "Bây giờ mới chỉ là suy đoán thôi."
Anh kể sơ qua cho Lâm Thư nghe về thân phận của Tôn Đào cùng với kế hoạch hai người vừa bàn bạc.
Lâm Thư nghe xong liền vỗ tay: "Cách này hay đấy!"
Cố Quân ngạc nhiên: "Em thực sự không bận tâm chuyện Vương Bằng bị bắt giam vài ngày sao?"
Lâm Thư hừ lạnh: "Bắt thì cứ bắt, nó đang thiếu một bài học nhớ đời mà. Đến lúc đó nhà mẹ đẻ cầu xin chúng ta viết giấy bãi nại, em sẽ hố bọn họ, phải hố một vố thật đau!"
Hai mắt cô sáng rực lên, chẳng thấy chút lo lắng cho an nguy của bản thân đâu, chỉ sợ Vương Bằng không gây chuyện để cô có cớ ra tay.
Cố Quân: "..."
Không khí gia đình họ Vương lúc này đang cực kỳ u ám. Chút dư âm Tết nhất bị mài mòn đến mức khiến cả nhà mệt mỏi rã rời cả thể xác lẫn tinh thần.
Sáng sớm dắt nhau ra cửa đi làm, hai vợ chồng nhìn nhau, không nhịn được cùng thở dài thườn thượt.
Ra khỏi cửa, mẹ Vương hỏi: "Ông định đi ứng trước tiền lương thật à?"
Bố Vương đáp: "Sao có thể chứ, tận hơn một trăm đồng, bằng ba tháng lương lận. Tôi đang tính toán thế này, trước mắt đưa cho nó hai chục đồng để lừa lấy lại bức thư tôi đã viết. Chỗ còn lại thì cứ kêu hết tiền, bớt được đồng nào hay đồng nấy, ít nhất phải giữ được cái bát cơm của tôi trước đã."
Mẹ Vương nhíu mày: "Vậy còn hai bức thư tôi viết thì sao?"
Bố Vương đáp: "Chỉ cần không có bức thư của tôi, thì cứ khăng khăng nói là Tiểu Bằng không hiểu chuyện, tự ý bắt chước chữ viết của bà và con cả. Đợi qua sang năm, mọi người quên béng chuyện này đi rồi, lúc đó lo việc làm cho Tiểu Bằng cũng dễ."
Hai vợ chồng đi tới nhà máy. Mới làm việc được một tiếng, chợt nghe thấy tiếng loa phát thanh vang lên: *"Tổ trưởng phân xưởng hai Vương Hải Quốc, nhân viên bộ phận hậu cần Cao Tiểu Cầm, mời hai đồng chí tới phòng bảo vệ một chuyến."*
Cả hai đều kinh ngạc khó hiểu nhưng vẫn bỏ dở công việc trong tay, ba chân bốn cẳng chạy đến phòng bảo vệ. Nhưng khi nhìn thấy Cố Quân đang thong thả bế con, nhâm nhi tách trà nóng trong phòng, sắc mặt của hai vợ chồng lập tức trắng bệch.
Cố Quân quay đầu lại, nhìn hai người họ, nhếch mép cười: "Bố vợ, mẹ vợ, con sợ hai người bận rộn quên mất chuyện tiền nong nên cất công tới tận đây đợi. Có cần con đi cùng hai người tới gặp lãnh đạo luôn không?"
Mẹ Vương: "..."
Bố Vương: "..."
Bố Vương lập tức cảm thấy tâm can nguội lạnh như tro tàn, bao nhiêu mưu tính đối mặt với vị ôn thần này đều trở nên vô dụng. Ông ta đành chấp nhận số phận vậy! Tiền, ông ta trả hết! Chỉ cần ôn thần này mau ch.óng rời đi! Rời đi ngay lập tức! Đi khuất mắt!
Bố Vương cũng hết cách, đành kéo Cố Quân ra ngoài dặn dò: "Tiền tôi sẽ gom đủ, chiều tan làm tôi lập tức mang qua cho cậu!"
Cố Quân vỗ về đứa nhỏ trong lòng, hỏi: "Lãnh đạo không cho ứng lương sao?"
Bố Vương lén hít một ngơi thật sâu, viện cớ: "Lãnh đạo bảo ngày đầu năm không cho ứng trước tiền lương. Hôm nay dù phải vay mượn khắp nơi, tôi cũng sẽ trả đủ cho cậu."
Ai mà ngờ người này lại ngang ngược đến mức trực tiếp tới xưởng tìm phiền phức. Nghĩ ra bao nhiêu cách đối phó mà anh chẳng hề sập bẫy. Nếu chỉ vì hơn một trăm đồng mà mất đi công ăn việc làm thì đúng là được không bù mất.
Bố Vương chỉ đành tự an ủi bản thân, dẫu sao hơn một trăm đồng kia vốn dĩ là tiền của anh con rể này, trả lại cũng chẳng thiệt thòi gì. Chỉ tiếc là số tiền dành dụm mua việc làm cho Tiểu Bằng lại hụt đi một khoản lớn.
Cố Quân cười nhạt: "Dù sao ông cũng là bố vợ, con sẽ châm chước cho ông thêm nửa ngày. Tối nay nếu chưa nhận được tiền, sáng sớm mai con sẽ tới đây nói chuyện gì với lãnh đạo của ông, chính con cũng không dám chắc đâu."
Vừa nói, anh vừa liếc nhìn cổ tay bố Vương, buông một câu đầy thâm ý: "Đồng hồ đẹp đấy."
Bố Vương giật mình, vội vàng kéo ống tay áo che khuất chiếc đồng hồ, nói: "Tối đưa tiền, cậu mang toàn bộ số thư đó tới đây!"
Cố Quân gật đầu đồng ý: "Tất nhiên rồi, tiền trao cháo múc."
Giao kèo xong xuôi, Cố Quân vẫy tay chào người trong phòng bảo vệ phía sau lưng bố Vương. Thấy anh ôm theo trẻ nhỏ, người của phòng bảo vệ cũng không làm khó dễ gì, chỉ yêu cầu đăng ký tên tuổi rồi cho vào trong ngồi nghỉ từ trước.
Nhìn bóng lưng Cố Quân rời đi, bố Vương thở hắt ra một hơi não nề.
Mẹ Vương hớt hải chạy tới hỏi dò: "Sao rồi?"
Bố Vương nhìn vợ, bất lực nói: "Bà đừng bày trò nữa. Tối nay về nhanh ch.óng trả tiền cho nó để nó đi cho khuất mắt."
Mẹ Vương trợn trừng mắt: "Thế sao được! Trước kia không nói làm gì, nhưng số tiền này bây giờ là khoản tiền cốt lõi. Nếu không gom đủ tiền, Tiểu Bằng phải xuống nông thôn mất."
Bố Vương bực dọc quát lên: "Không đưa tiền? Đừng nói là công việc của Tiểu Bằng, ngay cả cái bát cơm của hai thân già này có giữ được hay không còn chưa biết đâu."
Những bức thư đó dù chưa được giám định chữ viết, nhưng một khi chuyện này ầm ĩ lên, lời ra tiếng vào lan truyền khắp nơi, kiểu gì công việc cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Mẹ Vương lộ rõ vẻ mặt không cam lòng.
"Không cam lòng cũng phải đưa, mau tiễn nó đi. Bà xem mấy hôm nay bọn chúng đục khoét của nhà mình bao nhiêu lương thực rồi? Chẳng những như chuột sa hũ nếp, còn báo hại cả nhà mất ăn mất ngủ."
"Chuyện tiền nong cứ từ từ nghĩ cách sau. Nếu thật sự không lo được việc làm cho nó, cứ để nó học thêm hai năm cấp ba. Đến lúc đó, với tấm bằng cấp ba, biết đâu lại chẳng cần bỏ tiền ra mua việc nữa. Mà dẫu có phải mua, hai năm tới chúng ta thắt lưng buộc bụng chắp vá dần cũng đủ."
Bố Vương ủ rũ kết luận: "Tối nay xuất ra một trăm mười bốn đồng đưa cho chúng nó, sau này đoạn tuyệt quan hệ, không qua lại gì nữa."
Mẹ Vương chép miệng: "Còn bà cụ thì sao? Bà ấy tuồn cho con hai bao nhiêu là đồ đạc, lại còn b.a.o n.u.ô.i nó ăn học hết cấp ba. Chúng ta khỏi phải phụng dưỡng nữa đúng không?"
Bố Vương nhíu mày đáp: "Chuyện này không thể ăn nói bừa bãi. Đồn ra ngoài, người ta sẽ chỉ nói là mẹ giúp chúng ta nuôi con. Đến lúc bị mắng là đồ vô ơn bạc nghĩa, bà mới hả dạ à? Hơn nữa, nói gì thì nói bà ấy vẫn là mẹ ruột của tôi. Chúng ta không phụng dưỡng bà ấy thì ai phụng dưỡng."
Mẹ Vương làu bàu: "Nhưng ông xem, hai ngày nay mẹ ông có chịu đụng tay đụng chân vào việc gì đâu. Sáng bảnh mắt ra là lượn lờ c.h.é.m gió dưới lầu, đến bữa thì vác mặt về ăn."
Bố Vương gạt đi: "Mẹ tôi cũng chỉ đang bực tức trong lòng thôi. Đợi gia đình con hai dọn đi, vài bữa nữa bà ấy nguôi ngoai là lại đâu vào đấy ấy mà."
Cùng lúc đó, Lâm Thư ở trong tiệm sách gần đó đọc sách được hơn nửa tiếng thì Cố Quân đã xong việc và quay lại tìm cô.
