Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 83:**

Cập nhật lúc: 24/04/2026 02:01

Edit: Thư Sách

Thấy anh, Lâm Thư hỏi: "Chuyện giải quyết xong rồi à?"

Cố Quân gật đầu: "Xong rồi, chiều nay lúc họ tan làm sẽ lấy tiền."

Lâm Thư cất sách đi, hỏi tiếp: "Tiếp theo anh muốn đi đâu?"

Cố Quân đáp: "Hôm nay anh đã hẹn với Tôn Đào trưa ăn cơm cùng nhau. Anh đưa em đến nhà họ Vương trước, rồi mới đi gặp anh ấy."

Lâm Thư: "Cũng được, em đến chơi với bà nội nhiều hơn chút."

Cố Quân đưa Lâm Thư đến nhà họ Vương. Vương Vân đã đi làm, Vương Bằng cũng ra ngoài, trong nhà chỉ còn mỗi bà cụ. Cố Quân tiện tay nấu luôn bữa cơm trưa rồi mới đi.

Đợi người đi khuất, bà cụ mới lên tiếng: "Bà nhìn ra rồi, lần này hai đứa về đây chính là để diễn một vở kịch cho bố mẹ cháu xem."

Đúng là gừng càng già càng cay. Lâm Thư chẳng nói chữ nào mà hai vợ chồng đã bị bà cụ nhìn thấu tâm can.

Lâm Thư cúi đầu gảy mấy hạt cơm, nhỏ giọng nói: "Vốn dĩ lần này cháu về chỉ muốn đòi lại một nửa tài sản, không muốn làm ầm ĩ quá khó coi, khiến ông bà khó xử."

"Nhưng nghìn vạn lần họ không nên giấu cháu chuyện ông nội đã mất, lại càng không nên lấy cớ ông ốm đau để ép cháu gửi tiền, gửi lương thực về."

Bà cụ thở dài một tiếng. Nói nhiều quá cũng chỉ thêm nghẹn lòng.

Ăn cơm xong, bà cụ cặm cụi tháo đường chỉ khâu trên chiếc áo bông, từ trong lớp vải lót lấy ra ba cuộn tiền nhỏ.

Bà đưa cho Lâm Thư: "Đây là tiền bà làm đồ thủ công tích cóp được, cả tiền ông nội cháu chắt bóp để lại nữa. Chữa bệnh tốn kém nhiều rồi, giờ chỉ còn chừng này thôi."

Số tiền ấy đã cất giữ rất lâu nên cũ sờn hết cả, toàn là tiền hào, tiền xu lẻ tẻ.

Lâm Thư đẩy tay bà ra: "Bà nội, tiền này bà cứ giữ lấy, đợi khi nào bà muốn đến thăm cháu thì mua một tấm vé tàu, cháu sẽ đợi bà."

Vừa nói, Lâm Thư vừa lấy ra số tem phiếu lương thực đã chuẩn bị sẵn, mười đồng tiền mặt và một tờ giấy.

"Bà nội, chút tiền và phiếu lương thực này là tấm lòng của cháu và cháu rể, bà cứ nhận lấy. Trên tờ giấy này có ghi địa chỉ nhà cháu."

"Khi nào bà muốn đến chỗ cháu, cứ theo địa chỉ này mà bắt tàu hỏa. Đến ga, bà nhờ mấy người mặc đồng phục mua vé giúp, đọc địa chỉ này lên là họ sẽ mua cho."

Bà cụ chỉ nhận tờ giấy, không chịu lấy tiền và tem phiếu: "Bà ở đây tuy không được chào đón nhưng vẫn có miếng cơm ăn, không c.h.ế.t đói được, cũng không cần đến phiếu lương thực làm gì."

Lâm Thư dúi thẳng vào tay bà cụ: "Bà cứ cầm lấy, ăn uống bồi bổ cho khỏe. Lần sau gặp lại, cháu gái hy vọng được thấy bà nội hồng hào, khỏe mạnh, nếu không cháu sống cũng chẳng yên lòng đâu."

Bà cụ còn định từ chối, Lâm Thư liền dọa: "Bà nội mà không nhận, lúc đi cháu sẽ giấu vào trong chăn của bà. Lỡ mà bị bố mẹ cháu phát hiện ra thì lại hời cho họ mất."

Nghe vậy, bà cụ không muốn hời cho đứa con trai và cô con dâu vô ơn bạc nghĩa kia nên đành nhận lấy tiền và phiếu: "Vậy bà cứ giữ tạm, cháu cũng yên tâm rồi chứ."

Lâm Thư mỉm cười gật đầu.

Cô nán lại trò chuyện cùng bà cụ thêm một lúc, đến hơn một giờ chiều mới quay lại nhà khách.

Về đến nhà khách, Cố Quân không có ở đó nhưng đã gửi chìa khóa ở quầy lễ tân. Cô lấy chìa khóa về phòng. Vừa vào đến nơi thì cô con gái nhỏ cũng thức giấc, miệng ê a kêu lên mấy tiếng. Lâm Thư đặt con xuống giường, tháo tã lót ra rồi đắp chăn mỏng lên người cô bé, bắt đầu trêu đùa cùng con.

Một lát sau, có tiếng gõ cửa. Cửa vừa mở, Lâm Thư đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Ngẩng đầu lên liền thấy khuôn mặt đỏ bừng của Cố Quân. Anh uống rượu bị đỏ mặt, đúng là không hề nói dối.

Cố Quân toét miệng cười hì hì, gọi: "Vợ ơi."

Lâm Thư: "..."

Trông ngốc nghếch y hệt một kẻ say xỉn.

Cô kéo anh vào, nhìn thấy Tôn Đào đứng phía sau thì gật đầu chào một cái. Sau đó, cô lôi người vào hẳn trong phòng, đóng cửa lại.

Cố Quân vừa vào phòng liền đi thẳng đến bên giường, cúi người cười híp mắt nhìn con gái: "Đây là con gái tôi, lớn lên xinh đẹp quá."

Nói rồi, anh cúi đầu định hôn con một cái. Lâm Thư vội vàng bước tới, dùng lòng bàn tay cản lại. Môi anh chạm vào lòng bàn tay cô, anh ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt như muốn hỏi tại sao lại không được hôn.

Lâm Thư cằn nhằn: "Trẻ con da thịt non nớt, anh uống rượu rồi thì đừng phả hơi rượu vào con."

Cố Quân "ồ" lên một tiếng, ngoan ngoãn ngồi xuống ghế.

Lâm Thư hỏi anh: "Rốt cuộc anh đã uống bao nhiêu rượu thế?"

Cố Quân giơ một ngón tay lên: "Một chai nguyên."

Lâm Thư lắc đầu ngao ngán. May mà tối qua anh không đụng đến giọt rượu nào, nếu không chắc chắn đã bị nhà họ Vương dắt mũi rồi.

"Để em đi pha chút nước đường đỏ cho anh giải rượu, đợi một lát."

Lâm Thư cầm ca trà đi ra ngoài. Sau khi lấy nước nóng xong liền quay lại. Vừa mở cửa ra đã thấy Cố Quân đang kinh ngạc trố mắt nhìn con gái trên giường. Cô sửng sốt một chút, nhìn theo ánh mắt anh thì thấy cô bé đang nằm sấp trên giường.

Cô "A" lên một tiếng ngạc nhiên: "Bồng Bồng biết lật rồi sao?!"

Nhẩm tính lại ngày tháng, con bé cũng sắp tròn một trăm ngày rồi.

Cô bé lật người xong, khoái chí được một lúc thì muốn lật ngửa lại nhưng làm thế nào cũng không lật được. Cái miệng nhỏ nhắn mếu máo sắp khóc, Cố Quân vội vàng lật con lại. Cô bé lập tức nín khóc, đưa tay vươn về phía Cố Quân, cái miệng nhỏ cười toe toét. Cố Quân cũng cười theo con bé, chìa ngón tay ra cho con bé nắm lấy. Lâm Thư đang mừng rỡ, lại thấy được cảnh tượng ấm áp này, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.

Cô quay sang pha nước đường đỏ cho Cố Quân, đưa cho anh: "Uống đi cho tỉnh rượu, rồi đi đ.á.n.h răng rửa mặt đi."

Cố Quân vẫn còn chìm đắm trong niềm vui sướng khi thấy con lật người, mãi một lúc sau mới định thần lại nhận lấy ca trà, cười ngây ngô với Lâm Thư: "Bồng Bồng nhà mình biết lật rồi kìa."

Lâm Thư buồn cười: "Em biết rồi."

Chỉ tiếc là cô không được tận mắt nhìn thấy.

Cố Quân uống cạn bát nước đường đỏ ngọt lịm, cảm giác say đã giảm đi một chút. Đi đ.á.n.h răng rửa mặt xong quay lại, men say chỉ còn đọng lại vài phần.

Lâm Thư đang ngồi bên mép giường dỗ dành con gái lật người, Cố Quân liền sán lại gần, vòng tay ôm chầm lấy cô từ phía sau.

Lâm Thư bị anh ôm bất ngờ không kịp phòng bị. Đúng là mượn rượu làm càn, ban ngày ban mặt mà cũng dám giở trò tay chân rồi.

"Làm gì thế?"

Cố Quân tỳ cằm lên vai cô, giọng trầm thấp: "Muốn ôm em."

Hôm nọ chỉ mới hôn anh một cái, vậy mà bây giờ anh chẳng thèm che giấu gì nữa, thích ôm là ôm luôn. Lâm Thư đẩy anh một cái nhưng không nhúc nhích.

"Đừng có mượn rượu giở trò lưu manh."

Cố Quân vòng tay ôm c.h.ặ.t eo cô, ngang bướng cãi: "Ôm vợ mình sao gọi là lưu manh được."

Lâm Thư bật cười, khẽ đẩy anh ra: "Con đang nhìn kìa, mau buông ra đi."

Cô con gái nhỏ đang mở to đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm vào hai người, làm Lâm Thư cảm thấy có chút tội lỗi. Mặc dù hai người chẳng làm gì mờ ám cả. Nhắc đến con gái, Cố Quân mới chịu buông tay ra.

Lâm Thư quay sang liếc anh một cái: "Trước kia anh đâu có tự nhiên ôm người ta như thế, học thói hư rồi phải không?"

Cố Quân ngại ngùng sờ sờ mũi, quay mặt đi chỗ khác lảng tránh: "Hôm qua anh nói rồi mà, ngày trước sợ em ghét."

Nhìn bộ dạng ngượng ngùng của anh lúc này, vẫn là Cố Quân chân chất của trước đây. Nhưng cái vẻ ngây thơ mộc mạc này, chắc không bao lâu nữa sẽ chẳng còn được thấy đâu.

Đúng lúc này con gái lại lật người thêm lần nữa. Lâm Thư mừng rỡ reo lên, ném sạch chuyện ngây thơ hay không ngây thơ ra sau đầu, vỗ tay khen lấy khen để: "Bồng Bồng ngoan quá, biết lật rồi kìa!"

Cô bé đâu hiểu mẹ đang nói gì, nhưng có lẽ do sự vui vẻ trong giọng nói của mẹ truyền sang, cô bé cũng cười "khanh khách", lật người càng hăng hái hơn. Một lúc sau, thấm mệt nên cô bé không chịu lật nữa, ngoan ngoãn nằm im nghịch tay.

Lâm Thư nói với Cố Quân: "Lấy lại được tiền suôn sẻ thì hai vợ chồng mình đi Hợp tác xã mua sắm chút đồ nhé. Về nhà đổi thêm mấy tờ phiếu thịt, làm lễ đầy tháng một trăm ngày cho con đàng hoàng."

Cố Quân gật đầu đồng ý: "Được, hôm nay lấy được tiền, ngày mai còn cả một ngày rảnh rỗi, chúng ta có thể đi Hợp tác xã một chuyến."

Thành phố Khai Bình này lớn hơn thành phố Quảng An rất nhiều, hàng hóa phong phú đa dạng hơn. Những món đồ không cần tem phiếu cũng có nhiều lựa chọn. Tuy không thể mua đi bán lại kiếm lời, nhưng mang về trao đổi đồ đạc thì rất tiện.

Lâm Thư vừa trêu đùa con vừa hỏi anh: "Anh với người ta bày binh bố trận rầm rộ như thế, nhỡ Vương Bằng không gây chuyện thì sao?"

Cố Quân đáp: "Thì cứ coi như là kết giao thêm một người bạn."

Lâm Thư mỉm cười. Cách xử lý công việc của anh dường như ngày càng trưởng thành, chín chắn hơn. Trước kia anh ít nói, cũng hiếm khi giao du với ai, bây giờ đã biết suy tính đến chuyện xây dựng các mối quan hệ xã hội rồi. Quả nhiên, mở rộng tầm nhìn, tích lũy thêm kiến thức, con người ta sẽ không còn bó hẹp cái nhìn ở một mẫu ba phân đất nữa.

Buổi chiều, gia đình ba người ngủ một giấc say sưa đến tận hơn ba giờ mới dậy. Cố Quân tỉnh dậy liền đi ra ngoài một chuyến, non nửa tiếng sau mới quay về.

Lâm Thư hỏi anh: "Anh vừa đi đâu thế?"

Cố Quân: "Anh đi dạo loanh quanh một vòng, xem có ai bám theo mình không."

Lâm Thư: "Có không anh?"

Cố Quân lắc đầu: "Không có."

Lâm Thư phân tích: "Rất có thể hôm qua nó bám theo anh chỉ để xác nhận xem anh có thực sự ở nhà khách này không, tiện đường giăng bẫy."

Cố Quân gật đầu: "Cũng có khả năng này."

Lâm Thư quấn kỹ tã lót cho con rồi bế đến nhà họ Vương.

Phải đến năm rưỡi chiều, vợ chồng nhà họ Vương mới về. Nhìn thấy gia đình ba người ngồi chình ình trong nhà, trên mặt họ chẳng nặn nổi một nụ cười.

Mẹ Vương hậm hực vào phòng đếm tiền, bố Vương đứng bên ngoài giương mắt nhìn Cố Quân, hất hàm hỏi: "Thư đâu?"

Cố Quân rút xấp thư từ trong chiếc túi đựng tã lót của con ra, nói: "Tổng cộng có chín bức thư."

Anh mở từng bức một cho bố Vương kiểm tra kỹ càng. Lâm Thư ngồi một bên quan sát, thầm nghĩ sao cảnh tượng này giống mấy vụ giao dịch mờ ám thế không biết?

Một lúc lâu sau, mẹ Vương mới miễn cưỡng cầm tiền ra. Tiền và thư cùng được đập xuống mặt bàn.

Cố Quân nhận lấy xấp tiền, tay đè trên những bức thư cũng từ từ nới lỏng. Bố Vương lập tức giật phắt xấp thư lại, thấy đồ đã nằm gọn trong tay mới thở phào nhẹ nhõm.

Cố Quân cẩn thận đếm lại tiền một lượt, xác nhận đủ số lượng, liền rút ra hai đồng đặt trả lại lên bàn.

Bố Vương nhíu mày khó hiểu nhìn anh.

Cố Quân thản nhiên nói: "Tôi không phải hạng người hám lợi. Mấy chai rượu của ông bà tôi lấy rồi, đây là tiền trả cho mấy chai rượu, tiện thể bù luôn cả tiền tem phiếu rượu đấy."

Mẹ Vương nghe vậy, cuống cuồng chạy vào bếp kiểm tra, quả nhiên mấy chai rượu đã bốc hơi mất tăm. Bà ta vội vàng lao ra phòng khách, vơ nhanh hai đồng tiền trên bàn cất đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.