Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 84:**

Cập nhật lúc: 24/04/2026 02:01

Edit: Thư Sách

Nằm ngoài dự đoán, mẹ Vương không hề la lối om sòm.

Lý do chính khiến bà ta không làm ầm lên là vì một chai rượu giá ba hào, bốn chai là một đồng hai. Bà ta nhờ vả mua được rượu, không tốn tem phiếu, tính ra còn hời không công tám hào.

Mẹ Vương nhét vội tiền vào túi, lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách: "Cái miếu nhỏ nhà chúng tôi không chứa nổi mấy vị đại Phật các người, từ đâu tới thì lăn về đó đi."

Lấy được tiền, Cố Quân cũng chẳng có ý định dây dưa thêm. Anh đứng dậy, nói: "Tết sang năm, con lại về thăm bố mẹ vợ."

Sắc mặt bố Vương lạnh băng: "Không có chuyện gì thì đừng vác mặt về nữa. Nhà chật không có chỗ ở, ra ngoài mướn phòng lại tốn tiền."

Cố Quân mỉm cười không đáp, đi thẳng ra khỏi cửa trước.

Lâm Thư tiếp tục diễn nốt màn kịch cuối cùng. Cô nhìn bố mẹ Vương với vẻ mặt đầy đau khổ: "Bố mẹ à, từ lúc con bước chân về đến tận bây giờ, hai người chưa từng cất lời hỏi xem con sống ở dưới quê có tốt không. Trong mắt bố mẹ vĩnh viễn chỉ có chị cả và em trai, con chỉ là đứa thừa thãi. Sau này nếu không có chuyện gì, xin bố mẹ cũng đừng gửi thư cho con nữa."

Nói xong, cô đưa mắt nhìn bà nội một cái rồi quay lưng bước theo chồng. Bố mẹ Vương nghe những lời này, trong nháy mắt cũng dâng lên chút áy náy, nhưng cảm giác đó cũng chỉ tồn tại đúng một cái chớp mắt mà thôi.

Lấy lại tinh thần sau chừng mười phút, mẹ Vương bưng rá gạo đi ra, nhìn bà cụ cất giọng: "Đến giờ nấu cơm rồi."

Bà cụ trừng mắt liếc bà ta một cái: "Không nấu."

Ngọn lửa giận trong lòng mẹ Vương lập tức bùng lên: "Mẹ thái độ cái kiểu gì đấy? Mẹ tưởng có con ranh con hai ở đây là có người chống lưng cho mình rồi đúng không?! Nó còn phải nhìn sắc mặt cái thằng hung thần kia để sống, lấy đâu ra rảnh rỗi mà lo cho mẹ. Nửa đời sau của mẹ muốn có cái ăn cái mặc đều phải ngửa tay trông cậy vào tôi đấy!"

"Nếu mẹ không nấu cơm thì mẹ cũng nhịn luôn đi. Có giỏi, có cốt khí thì đừng ở lại cái nhà này nữa, cút đi mà sống với đứa cháu gái yêu quý của mẹ ấy."

Bà cụ hướng mắt về phía đứa con trai ruột của mình, cất tiếng hỏi: "Mẹ không nấu cơm thì không có tư cách ngồi vào bàn ăn đúng không?"

Bố Vương đang bực dọc trong người, thiếu kiên nhẫn gắt lên: "Mẹ à, con đang đủ nhức đầu rồi, mẹ có thể im lặng một lúc được không?!"

Bà cụ không nói gì nữa, lẳng lặng bước ra khỏi nhà.

Bố Vương gọi với theo: "Mẹ, mẹ đi đâu thế?"

Bà cụ không đáp lời. Mẹ Vương hừ lạnh: "Mặc kệ bà ấy, làm gì có chỗ nào mà đi, một lát nữa lại vác mặt về thôi."

Bố Vương nghe vậy cũng chẳng thèm để tâm nữa.

Mẹ Vương mang gạo vào bếp, vừa vo gạo vừa c.h.ử.i rủa ỏm tỏi. Một lúc khá lâu sau, Vương Vân vội vã chạy về, hốt hoảng la lên: "Mẹ ơi, mẹ làm cái gì thế?!"

Mẹ Vương thò đầu ra khỏi bếp, hỏi vặn lại: "Làm cái gì là làm cái gì?"

Vương Vân dậm chân: "Thế sao bà nội lại ăn mặc phong phanh ngồi khóc ở ngay đầu ngõ kia kìa?! Bà còn kể lể với người qua đường là mẹ đuổi bà ra khỏi nhà, không cho bà ăn cơm nữa!"

Bố Vương vừa nghe thấy thế liền bật dậy: "Hỏng bét rồi." Chỉ sợ chẳng quá vài ngày, khắp cái khu này sẽ lan truyền lời đồn đại nhà họ khắt khe, ngược đãi người già.

Sắc mặt mẹ Vương cũng lộ vẻ luống cuống. Bà ta vội vàng tháo tạp dề, ném cho cô con gái lớn canh lửa rồi đôn đáo chạy ra ngoài.

Lúc này, Lâm Thư đi chưa được bao xa. Vừa ngoái đầu nhìn lại, cô liền thấy bà cụ đi theo phía sau. Cô còn đang thắc mắc không biết có chuyện gì thì thấy bà cụ hướng về phía mình lắc lắc đầu, dường như đang ra hiệu bảo cô đừng bước tới.

Nhận ra điều gì đó, Lâm Thư vội vàng kéo tay Cố Quân: "Khoan qua đó, mình tìm chỗ nấp đi anh."

Cố Quân khó hiểu nhưng vẫn nghe lời, ngoan ngoãn theo cô trốn ra phía sau bức tường trưng bày. Lâm Thư nhìn thấy bà cụ ngồi thụp xuống bệ đá, đưa tay lau nước mắt. Vài người nhận ra bà cụ nên bước tới hỏi han tình hình. Vì khoảng cách khá xa nên Lâm Thư không nghe rõ bà đang nói gì.

Cố Quân hỏi: "Thật sự không cần qua đó xem sao à?"

Lâm Thư lắc đầu cười: "Không cần đâu, bà nội em khai thông đầu óc rồi đấy."

Cố Quân ngớ người: "Hửm?"

Lâm Thư ngẩng lên mỉm cười với anh, giải thích: "Hôm nọ em đã rỉ tai với bà rồi. Muốn sống cho tốt thì phải cư xử lưu manh hơn bọn họ, mặt dày hơn bọn họ, cực phẩm hơn bọn họ."

"Bọn họ trọng thể diện đúng không? Vậy thì phải làm cho bọn họ mất sạch mặt mũi, dùng áp lực dư luận bên ngoài để ép bọn họ phải làm tròn đạo hiếu."

Cố Quân lo lắng nói: "Chiêu này chỉ hiệu quả trong thời gian ngắn thôi, lâu dài chắc chắn không có tác dụng đâu."

Lâm Thư gật gù: "Điểm này em cũng đã tính đến rồi. Nhưng mục đích thực sự không phải là bắt bọn họ tận hiếu, mà là khiến nhà họ Vương chán ghét đến tột độ, cuối cùng phải đưa bà nội về công xã."

"Đến lúc đó, bà nội sống c.h.ế.t không chịu, chỉ nằng nặc đòi đến ở với em. Không chừng vì muốn tống khứ bà đi cho khuất mắt, bọn họ sẽ chịu ra Ủy ban khu phố xin giấy chứng nhận, chuyển hộ khẩu tạm trú của bà về đại đội sản xuất."

Nếu hai vợ chồng cô mở lời trước, nhà họ Vương với bản tính ích kỷ chắc chắn sẽ không dễ dàng nhả người. Thế nên, cách tốt nhất là dùng kế ép chính bọn họ phải chủ động đẩy người đi.

Cố Quân kinh ngạc: "Bà nội em chịu đi sao?"

Lâm Thư đáp: "Dùng khổ nhục kế một chút. Người già xót cháu nên cũng bằng lòng thôi."

"Em đã tâm sự với bà nội về chuyện rối ren nhà anh, than thở rằng hai vợ chồng không có ai phụ trông trẻ, một mình anh oằn lưng nuôi cả gia đình. Em thì chẳng giúp đỡ được gì, lo sợ ngày sau phải nhìn sắc mặt anh để sống. Em đã cầu xin bà về đại đội sản xuất phụ trông cháu hai năm. Chỉ cần lo được bữa ăn, bà nội nhất định sẽ đi."

Chỉ cần có hộ khẩu tạm trú ở đại đội sản xuất, khẩu phần lương thực cơ bản sẽ được chuyển về công xã quản lý đại đội Hồng Tinh, mỗi tháng đi lĩnh là được. Tất nhiên, khẩu phần này cũng sẽ hao hụt ít nhiều so với ở thành phố.

Hai vợ chồng đứng quan sát một lúc lâu, vừa vặn thấy Vương Vân tan làm về. Thấy bà cụ đang ngồi ăn vạ, cô ta định tới kéo người về nhưng bị đẩy ra, kéo không được đành chạy vào nhà. Chốc lát sau, vợ chồng nhà họ Vương cũng lục đục chạy xuống. Một người khuyên răn, một kẻ lôi kéo, xung quanh đám đông thì nhíu mày chỉ trỏ, bàn tán xôn xao.

Phải đến khi tận mắt thấy bà cụ chịu theo bọn họ trở về nhà, Lâm Thư và Cố Quân mới yên tâm rời đi.

Trở về nhà khách, Cố Quân lấy toàn bộ số tiền giao lại cho Lâm Thư.

Cầm xấp tiền trong tay, Lâm Thư lăn lộn mấy vòng trên giường, phấn khích vô cùng: "Nhà chúng ta bây giờ cũng được coi là hộ gia đình có tài sản trăm đồng rồi đấy nhé."

Phấn khích xong xuôi, cô lại lấy lại bình tĩnh: "Mà cũng không đúng, số tiền này vốn dĩ là của nhà mình, chẳng qua là lấy lại đồ của mình thôi."

Cô nâng niu xấp tiền, đôi mắt cười cong cong thành hình trăng khuyết: "Nhà chúng ta bây giờ có gia tài hơn một trăm bảy mươi đồng rồi, cũng được coi là gia đình khá giả đấy chứ."

Cố Quân cầm ca trà lên, đáp: "Chi bằng cứ nghĩ xem ngày mai đi mua gì thì hơn."

Anh xách ca đi ra ngoài lấy nước. Lúc trở về, Lâm Thư đã ngồi ngay ngắn trên giường, cầm b.út hí hoáy viết vẽ gì đó lên sổ, miệng không ngừng lẩm nhẩm: "Nếu khăn voan mà không cần tem phiếu thì mua mấy chiếc mang về, sắm thêm chút đồ dưỡng da, hay là mấy cái kẹp tóc nhỏ xinh."

Cố Quân rót nước ra cốc, không muốn quấy rầy dòng suy nghĩ của cô. Anh xách hộp cơm ra nhà ăn mua đồ ăn tối.

Lúc anh mang cơm về, trời đã nhá nhem. Ăn uống xong xuôi, bên ngoài trời đã đen đặc như mực.

Hai vợ chồng kề vai nhau ngồi tựa vào đầu giường, kéo chăn đắp ngang chân, mỗi người một cuốn sách tĩnh lặng đọc. Bầu không khí bình yên đến lạ. Khoảng hơn tám giờ tối, nhân viên lễ tân bỗng gõ cửa phòng gọi: "Hai đồng chí ơi, có người nhà tới tìm này."

Nghe vậy, hai người nhìn nhau.

Tới rồi. Vương Bằng rốt cuộc cũng tự vác cái xác rắc rối tới cửa rồi!

Lâm Thư lập tức trở nên căng thẳng, vội hỏi: "Anh đã chuẩn bị kỹ càng chưa đấy? Liệu có xảy ra sự cố ngoài ý muốn nào không?"

Cố Quân đứng dậy khoác áo ngoài vào, điềm tĩnh đáp: "Yên tâm đi, người ta đang ở phòng ngay vách tường bên cạnh rồi. Lát nữa lúc ra ngoài, anh sẽ gõ cửa phòng bọn họ, nghe thấy tiếng đáp lại anh mới ra ngoài."

Lúc này, anh bạn Tôn Đào với tính tình quảng giao, xởi lởi đang ngồi trong phòng bên cạnh c.h.é.m gió phần phật với hai đồng chí công an khác. Sau khi nghe Tôn Đào kể lại đầu đuôi mớ rắc rối của nhà họ Vương, hai vị công an kia cũng phẫn nộ không kém, bầu m.á.u nóng chính nghĩa dâng trào không cho phép họ khoanh tay đứng nhìn.

Cố Quân đẩy cửa bước ra, gõ nhẹ lên cánh cửa phòng bên cạnh. Cánh cửa vừa hé mở, anh đã chạm phải ánh mắt sáng rực của Tôn Đào, như thể đang háo hức dò hỏi: *Thằng cháu đích tôn đó mò tới thật rồi à?*

Cố Quân khẽ gật đầu xác nhận rồi sải bước ra ngoài.

Ra đến quầy lễ tân, quả nhiên anh thấy Vương Bằng đang đứng đó. Thấy Cố Quân, Vương Bằng lớn tiếng gọi: "Anh rể."

Đã bao nhiêu ngày trôi qua, đây mới là lần đầu tiên Cố Quân nghe thằng oắt này mở miệng gọi hai tiếng "anh rể". Sự tình phản thường, ắt có âm mưu đằng sau.

Cố Quân giữ vẻ mặt lạnh tanh: "Chuyện gì?"

Vương Bằng lên tiếng: "Bố tôi gom đủ tiền rồi, bảo tôi qua đây gọi anh tới lấy."

Cố Quân khẽ nhướng mày. Chắc hẳn Vương Bằng vẫn chưa vác mặt về nhà nên hoàn toàn không biết chuyện tiền nong đã được giải quyết êm xuôi từ hồi chiều.

"Cậu chắc chắn chứ?"

Vương Bằng gật đầu, diễn xuất gượng gạo vô cùng: "Nếu không phải bố tôi bắt tôi tới gọi, thì tôi cũng chả thèm qua đây làm gì. Anh không muốn lấy tiền thì thôi, đừng tới nữa."

Nói đoạn, hắn quay gót đi thẳng ra ngoài.

Cố Quân ngoái đầu nhìn lại, vừa vặn thấy Tôn Đào bước ra quầy lễ tân, khẽ trao đổi ánh mắt. Anh thu hồi tầm nhìn, chậm rãi đi theo sau Vương Bằng.

Vương Bằng xách một chiếc đèn dầu leo lắt đi phía trước, cố tình chọn toàn đường hẹp ngoằn ngoèo. Vào trong ngõ nhỏ, khi sắp ra đến ngã rẽ, Vương Bằng đột ngột dừng bước, quay phắt người lại nhìn chằm chằm Cố Quân.

Cố Quân biết tỏng nhưng giả vờ hỏi: "Sao không đi nữa?"

Vương Bằng nhe răng cười nhạt, nét mặt lộ rõ vẻ hung tàn: "Rốt cuộc mày cũng sa vào tay tao. Để xem hôm nay mày còn dám ngông nghênh nữa không, tao sẽ đ.á.n.h cho mày phải bò lết ra khỏi cái ngõ này!"

Lời vừa dứt, từ ngoài ngã rẽ có hai bóng người bước tới. Trông lớn hơn Vương Bằng vài tuổi, một người trong số đó ném cho hắn một cây gậy gỗ. Cố Quân quay đầu lại, phía sau lưng ở trong hẻm cũng lù lù xuất hiện thêm hai kẻ nữa.

Vương Bằng định dùng chiêu đ.á.n.h hội đồng. Thế nhưng, Cố Quân đã kịp quan sát một lượt. Mấy kẻ này đều gầy gò ốm yếu như mấy cây tre miễu, dẫu người đông nhưng sức chiến đấu chẳng đáng là bao.

Cố Quân bật cười hỏi: "Không sợ tôi báo công an, khai hết các cậu ra à?"

Vương Bằng cầm cây gậy gõ nhịp nhịp vào lòng bàn tay, từng bước áp sát: "Mày giỏi thì báo đi! Ông đây quen biết người trong đồn công an đấy. Có xảy ra chuyện gì thật, bố mẹ ông cũng dẹp yên cho ông thôi."

Cố Quân thản nhiên gật đầu: "Vậy sao... nhưng có lẽ, sẽ không chiều theo ý cậu được rồi."

Giữa lúc Vương Bằng còn đang nhíu mày khó hiểu, Cố Quân chậm rãi thả từng chữ: "Lúc đến đây, tôi đã tiện tay báo công an rồi."

Mấy kẻ đi cùng nghe vậy liền sững sờ. Vương Bằng cũng giật thót mình, nhưng ngay sau đó liền gân cổ lên cãi: "Nói láo! Tao tận mắt thấy mày từ trong phòng bước ra, báo công an cái khỉ gì chứ?!"

Cố Quân nhún vai, điềm tĩnh đáp: "Không tin thì các cậu thử ngoái đầu lại nhìn xem."

Bữa cơm trưa nay, Cố Quân nghe mấy đồng chí công an bản địa trò chuyện mới biết: Nếu chỉ tụ tập mà chưa kịp động thủ thì cùng lắm bị nhốt cảnh cáo vài hôm. Nhưng một khi đã đ.á.n.h người rồi, thì mức độ nghiêm trọng không chỉ dừng lại ở vài ngày giam giữ. Cũng may Vương Bằng thích giở thói ra oai phô trương thanh thế, chứ không lao vào đ.á.n.h phủ đầu ngay từ đầu. Cố Quân cũng chẳng dại gì mà muốn ăn một gậy bất thình lình đâu.

Vương Bằng và đám côn đồ quay phắt đầu lại, liền nhìn thấy từ hai đầu con hẻm xuất hiện những bóng người. Một đầu là hai người, đầu kia là một bóng dáng cao lớn, vạm vỡ đang từng bước tiến lại gần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 84: Chương 84:** | MonkeyD