Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 89:**
Cập nhật lúc: 24/04/2026 04:04
Edit: Thư Sách
Tề Kiệt xua tay: "Chỉ trông nhà thôi, không có gì đáng cảm ơn, nhưng có chuyện này em phải nói với anh."
Nghe cậu ta nói, mấy người đều đổ dồn mắt nhìn sang.
Tề Kiệt nhìn Cố Quân: "Mấy hôm nay hai đứa em của anh cứ lảng vảng trước cổng."
Lâm Thư nhíu mày: "Không khéo chúng định thừa dịp anh không có nhà, trèo tường vào chăng?"
Tề Kiệt gật đầu: "Chuẩn luôn, mới hôm qua bị tôi tóm gọn tại trận lúc đang vắt vẻo trèo tường."
Sắc mặt Cố Quân chùng xuống lạnh ngắt.
Tề Kiệt buồn cười kể tiếp: "Bị em tóm được, bọn chúng còn ngông nghênh bảo là đến để giám sát em, phòng ngừa em tham lam lương thực và thịt của anh hai chúng."
Diêu Phương Bình tò mò: "Thế anh xử lý thế nào?"
Tề Kiệt nhún vai: "Dù sao tôi cũng không phải người của đại đội này."
Diêu Phương Bình: "Khó can thiệp đúng không?"
Tề Kiệt lắc đầu: "Không phải, ý tôi là tôi không phải người đại đội này, chắc chắn sẽ không ở lại đây mãi, nên tôi chẳng sợ đắc tội với cái loại người mà cả đại đội đều bài xích. Tôi chạy liền đến nhà đại đội trưởng mượn cái loa phát thanh, bắc loa hô vang cả đại đội."
"Nói rằng Cố Lão Thất và Trần Hồng không biết dạy con, dung túng cho hai đứa nhỏ trèo tường vào nhà Cố Quân, bé ăn trộm kim, lớn lên ăn trộm vàng."
Mấy người nghe xong đều kinh ngạc một thoáng. Cố Quân hỏi: "Họ không làm khó cậu chứ?"
Tề Kiệt: "Cả nhà họ hò hét đòi tẩn tôi một trận, tôi liền bảo họ dám đụng tôi một ngón tay, tôi lập tức báo công an."
"Bọn họ e dè chuyện tôi báo công an, cũng e ngại ông anh họ làm chủ nhiệm xưởng của tôi, nên cuối cùng chẳng dám động thủ."
Lâm Thư gọi: "Cố Quân."
Cố Quân nghi hoặc nhìn cô.
Lâm Thư lườm: "Anh nhìn em làm gì, sao chẳng có mắt nhìn gì thế, mau gắp thức ăn cho công thần là thanh niên trí thức Tề đi chứ!"
Cố Quân bật cười, gắp một miếng thịt cho Tề Kiệt.
Tề Kiệt vội hai tay bưng bát cơm lên đỡ: "Đừng khách sáo, tôi tự gắp được."
Lâm Thư bảo: "Không nói chuyện khác, đúng là may nhờ đồng chí Tề trông nhà giúp, nếu không đợi chúng tôi về, chẳng biết trong nhà còn sót lại thứ gì."
Đi xa một chuyến để đòi nợ nhà đẻ, ở nhà lại phải nơm nớp đề phòng người nhà chồng tắt mắt trộm cắp. Cô và Cố Quân đúng là "kẻ tám lạng người nửa cân", chẳng ai chê được ai. Đều xui xẻo vớ phải họ hàng cực phẩm.
Tề Kiệt cười rạng rỡ, có vẻ hơi đắc ý, xua tay bảo: "Chỉ là tiện tay thôi, có đáng là bao."
Ăn xong bữa tối. Lâm Thư liếc nhìn đồng hồ, cũng đã qua bảy giờ rưỡi.
Diêu Phương Bình phụ giúp dọn dẹp bát đũa xong xuôi, Tề Kiệt đi vào nhà cuộn chăn nệm của mình lại, chằng lên gác-ba-ga xe đạp, nói: "Chúng tôi về đây, hai người mệt mỏi cả ngày rồi, nghỉ ngơi sớm đi."
Cố Quân dặn: "Đi đường cẩn thận nhé."
Tiễn khách xong, Cố Quân cài then khóa cửa lại cẩn thận.
Anh múc nước bưng vào phòng cho Lâm Thư: "Hôm nay muộn quá rồi, ngoài trời dễ bị cảm lạnh, em cứ lau người qua trong phòng đi, lát nữa anh chuyển giường về lại."
Lâm Thư gật đầu. Cô lau người qua loa rồi chui tọt vào trong chăn ấm.
Cố Quân sợ vợ cảm lạnh, nhưng lại ỷ sức vóc chẳng sợ mình bị ốm, anh vẫn ra ngoài tắm rửa một phen, sau đó khiêng chiếc giường nhỏ từ phòng bên cạnh về lại. Nhưng chẳng thèm hỏi Lâm Thư câu nào, chuyển giường về ráp xong, anh dứt khoát ngả lưng thẳng xuống chiếc giường lớn.
Giường nay đã rộng rãi hẳn ra. Lâm Thư từ đầu chí cuối cứ nhìn chòng chọc vào anh. Anh có lẽ bị chột dạ, kiên quyết từ đầu đến cuối không thèm liếc nhìn cô lấy một cái.
Đợi kéo chăn đắp ngay ngắn xong xuôi, vừa ngẩng đầu lên, anh đã bắt gặp ánh mắt vợ mình đang nheo lại nhìn chằm chằm.
Lâm Thư cười như không cười: "Hình như anh chưa hỏi ý kiến em xem có được ngủ chung hay không thì phải."
Trước kia còn biết đường hỏi một tiếng, giờ thì lờ tịt đi chẳng thèm hỏi han gì nữa.
Cố Quân cởi giày nằm hẳn lên giường, kéo chăn ngang n.g.ự.c, nhắm mắt lại, thủng thẳng đáp: "Anh vừa học được một thành ngữ."
"Tiền trảm hậu tấu."
Lâm Thư nghe vậy, nhịn không được thò chân ra khỏi chăn, đạp anh một cú không nặng không nhẹ.
"Đi ra ngoài một chuyến, học thức tăng lên, mà người cũng trơ tráo, giảo hoạt hơn rồi."
Khóe môi Cố Quân khẽ nhếch lên, cô không đạp anh xuống, nghĩa là cam chịu ngầm đồng ý rồi. Anh đâu có ngốc, chung sống với nhau lâu như vậy, ít nhiều gì anh cũng nắm thóp được tính nết của cô.
Chỉ cần mở miệng hỏi, chắc chắn cô sẽ giả vờ giữ kẽ mà không đồng ý. Thế nên tốt nhất là khỏi hỏi, trực tiếp hành động luôn, đợi khi nào cô phản ứng kịch liệt từ chối thì tính sau.
*** Trong đêm, Lâm Thư và Cố Quân đã bàn bạc xong xuôi, mùng mười sẽ làm năm mâm cỗ tại nhà để ăn mừng đầy tháng một trăm ngày cho Bồng Bồng.
Cố Quân vẫn chưa tới đợt phân công đi làm, mùng tám mùng chín hai hôm nay rảnh rỗi, anh liền xách đồ nghề lên núi đặt vài cái bẫy, đào hang bắt thỏ. Trời đã sang xuân, thú rừng cũng bò ra khỏi hang kiếm ăn, thế nên Cố Quân chẳng phải về tay không. Anh tóm được ba con thỏ béo múp và một con gà rừng.
Chừng đó cũng gọi là hòm hòm rồi, Cố Quân không tham lam vơ vét thêm. Mấy con thỏ này hoàn toàn đủ để làm thức ăn cho năm mâm cỗ, chẳng cần tốn thêm tem phiếu đi đổi thịt lợn nữa. Ra đại đội mua thêm vài con cá là tươm tất. Còn con gà rừng kia thì đặc cách dành riêng để hầm canh tẩm bổ cho Lâm Thư.
Cố Quân làm việc vô cùng cẩn thận tỉ mỉ. Nồi canh hầm xong, anh cẩn thận vớt bỏ lớp váng mỡ béo ngậy nổi lềnh bềnh bên trên, chỉ múc ra cho Lâm Thư một bát canh trong veo, ngọt lịm.
Lâm Thư đang xì xụp húp canh gà, chợt nghe thấy cái giọng the thé của Hổ T.ử líu lo gọi: "Em gái, em gái ơi ~"
Người chưa tới mà âm thanh đã vang vọng đến trước. Hổ T.ử lẽo đẽo chạy ùa tới cửa, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn Lâm Thư: "Cháu chào thím ạ."
Lâm Thư vẫy tay: "Mau vào đây nào."
Hổ T.ử cười toe toét lạch bạch chạy vào, nhoài người bám vào mép giường ngắm em gái Bồng Bồng. Nửa thân trên của cậu nhóc tỳ lên thành giường, hai cái chân ngắn cũn ở dưới cứ lơ lửng đung đưa nhè nhẹ.
Xuân Phân đi theo sau con trai cũng vừa tới nơi. Đứng ngoài cửa nhìn điệu bộ mê mẩn em gái của thằng bé một lúc, cô cười bảo: "Ngày nào mở mắt ra mồm cũng réo gọi em gái, em gái. Mấy hôm hai vợ chồng cô chú không có nhà, ngày nào nó cũng lôi kéo chị đi dạo lượn qua đây một vòng cho bằng được."
Lâm Thư vươn tay xoa xoa cái đầu tròn xoe của Hổ Tử, đáp lời: "Thế chẳng phải vì Bồng Bồng nhà em quá đáng yêu, nên thằng bé mới mong ngóng mãi thế sao."
Nói đoạn, cô đứng dậy đi xuống bếp múc cho Hổ T.ử nửa bát canh gà.
Lúc cô quay lên, Xuân Phân đang tò mò ngắm nghía chiếc đài radio, cảm thán: " Hai người đi chuyến này thu hoạch thực sự lớn quá."
Lâm Thư phẩy tay: "Thôi đi chị ơi, hôm qua qua đây chị cũng lặp lại đúng y câu này rồi đấy."
Xuân Phân cười xòa: "Thì tại chị chưa từng thấy món đồ nào to tát giá trị cỡ này ở quanh đây bao giờ mà."
Lâm Thư đưa bát canh gà cho cô: "Canh gà rừng hầm đấy, chị cho Hổ T.ử uống bồi bổ đi."
Xuân Phân cũng không khách sáo, thoải mái nhận lấy, cười cảm ơn: "Thế thì cảm ơn em nhé."
Cô ngồi xuống ghế đẩu, vừa cẩn thận đút canh cho con trai vừa hỏi chuyện: "Vợ chồng hai người định làm mấy mâm, đã nhờ người phụ giúp chưa?"
Lâm Thư gật đầu đáp: "Mấy cô thanh niên trí thức ở khu tập thể sẽ qua phụ một tay, chị thì chắc chắn là phải tới giúp em rồi. Cố Quân sẽ làm đầu bếp chính, Tề Kiệt và anh nhà chị phụ việc lặt vặt."
Xuân Phân tán thành: "Vậy là cũng đủ người rồi đấy. Hai người dự định mời những nhà nào?"
Lâm Thư nhẩm tính: "Hơn chục người bên khu thanh niên trí thức ngồi chen chúc lại được một mâm. Nhà chị với nhà đại đội trưởng chắc chắn là phải mời. Số còn lại là mấy bậc trưởng bối, lớn tuổi trong đại đội. Mấy người này em không rành lắm nên để Cố Quân tự liệu mà sắp xếp."
Xuân Phân nhìn Lâm Thư bằng ánh mắt hâm mộ: "Cô sống những ngày tháng này đúng là sung sướng bớt lo quá đi."
Lâm Thư tự đắc mỉm cười: "Còn phải nói."
Xuân Phân không biết nghĩ tới điều gì, ánh mắt chợt trở nên đầy mờ ám. Cô nhích m.ô.n.g ngồi sát lại bên cạnh Lâm Thư. Lâm Thư hơi chột dạ, linh cảm lời tiếp theo của bà chị này độ táo bạo không hề nhỏ.
Xuân Phân ghé sát tai, hạ giọng thì thầm: "Sinh xong một thời gian rồi, hai vợ chồng đã... gần gũi lại chưa?"
Lâm Thư: "..." Cô biết ngay mà. Chị em phụ nữ với nhau một khi đã thân thiết thì mấy chủ đề nhạy cảm chốn phòng the kiểu này càng không thể tránh khỏi.
Lâm Thư đỏ mặt lắc đầu.
Xuân Phân sửng sốt, đưa mắt săm soi cô từ trên xuống dưới một lượt: "Vô lý! Cô bây giờ được chăm bẵm béo trắng non nớt đến mức vắt ra nước thế này, đến chị là đàn bà con gái nhìn còn muốn sờ thử một cái, làm sao đàn ông nhà cô lại nhịn được thịt mỡ treo miệng mèo?"
Lâm Thư cũng không định bôi nhọ Cố Quân, đành viện cớ lảng sang chuyện khác: "Em mới đẻ được bao lâu đâu, chắc chắn là chưa có tâm trí nghĩ tới mấy việc đó. Hơn nữa lúc ở cữ, dù anh ấy chăm sóc tỉ mỉ đến mấy, em nhìn bộ dạng luộm thuộm của anh ấy chỗ nào cũng thấy chướng mắt, đâu có hứng."
Xuân Phân gật gù đồng tình: "Công nhận, cái khoản đấy thì đúng. Hồi mới đẻ Hổ T.ử xong, bố thằng bé cứ như con ch.ó nhịn đói mười ngày nửa tháng, chỉ nhăm nhăm muốn húc tới..."
"Khụ khụ khụ." Lâm Thư vội vàng ho khan ngắt lời cô nàng, nhắc nhở: "Chị chú ý từ ngữ một chút đi."
Xuân Phân cười ha hả: "Úi dào, mấy cô thanh niên thành phố đúng là da mặt mỏng thật."
"Nói chung là mấy tháng đó, chị cứ thấy mặt ổng là muốn vác rựa đuổi chạy đi đường vòng." Nói tới cuối, Xuân Phân lắc đầu, dường như nhớ lại cái chuyện khủng khiếp hồi đó, trên mặt tràn đầy vẻ ghét bỏ.
Lâm Thư suy nghĩ một chút rồi tò mò hỏi nhỏ: "Hổ T.ử cũng đã hai tuổi rồi, hai người chắc chắn không thể cứ trốn tránh nhau mãi được. Nhưng em thấy hiện tại chị vẫn chưa mang thai, vậy hai người dùng cách tránh t.h.a.i nào thế?"
Tuy bây giờ cô và Cố Quân mới chỉ dừng lại ở mức ôm ấp chạm môi, nhưng dẫu sao cũng đã có bước đột phá rồi. Ai mà biết được ngày nào đó tình cảm lại phát triển như vũ bão không phanh. Nhưng nếu không có biện pháp an toàn, nửa chừng nước đến chân mới nhảy thì quả thật không ổn.
Xuân Phân ném cho cô một nụ cười ranh mãnh: "Mang tiếng là gái thành phố về làng, thế mà không biết ra trạm xá hay bệnh viện mua đồ kế hoạch hóa gia đình à? Mấy cái thứ áo mưa đó rẻ bèo ấy mà."
Lâm Thư: "..." Cô cứ tưởng ở cái thời đại này có bí kíp tránh t.h.a.i dân gian thần sầu nào cơ, hóa ra vẫn chung quy lại là dùng b.a.o c.a.o s.u.
Nhưng nếu cô lại chủ động dặn dò Cố Quân ra bệnh viện hay trạm xá mua cái thứ đồ đó, chẳng phải là thay lời muốn nói, biến tướng cho phép anh ta sinh hoạt vợ chồng sao? Tuyệt đối không được, bây giờ cô vẫn còn muốn trì hoãn, có thể dây dưa được ngày nào hay ngày nấy. Có lẽ phải tìm cơ hội tự mình lén mua mấy cái cất giấu mang về, phòng bệnh hơn chữa bệnh.
Hai bà mẹ xì xầm bàn tán chuyện người lớn một lúc, trên giường, hai đứa nhỏ đang chơi đùa vô cùng vui vẻ. Hổ T.ử cúi xuống thơm cái "chụt" vào má Bồng Bồng, bé gái liền khanh khách cười rạng rỡ, đôi tay bé xíu vui sướng khua khoắng lung tung đập xuống giường.
Xuân Phân nhìn theo hai đứa nhỏ rồi cũng bật cười, sau đó lên tiếng dặn dò Lâm Thư: "Ở đại đội mình từ trước đến nay rất ít người tổ chức tiệc đầy tháng trăm ngày hoành tráng cho bé gái. Đến lúc đó có thể sẽ có những kẻ lắm mồm nói lời chọc ngoáy khó nghe. Cô cũng đừng để bụng làm gì cho bực mình nhé."
Lâm Thư âu yếm vuốt ve con gái, kiên định đáp: "Chị yên tâm, em chẳng thèm để những lời rác rưởi đó trong bụng đâu. Nếu có ai dám mồm mép nói những lời như thế, thì xin lỗi, nhà em không chào đón, tiễn khách luôn."
Xuân Phân cười an ủi: "Cô suy nghĩ thoáng và dứt khoát được như vậy là tốt nhất."
Cô nàng khựng lại một chút, tò mò hỏi tiếp: "Thế thực đơn hôm đó có những món gì ngon?"
Lâm Thư lấy tờ giấy chép thực đơn đưa cho cô xem. Thực đơn đã được chốt lại bao gồm: Thịt thỏ om khoai tây, cá nấu dưa chua, rau xanh xào tỏi, củ cải xắt lát muối chua, trứng tráng lá hẹ, đậu nành rang mặn, canh củ cải hầm thịt thỏ, và khoai tây bào sợi xào chua cay.
Xuân Phân vừa xem vừa tròn mắt kinh ngạc: "Trời đất, thịnh soạn dữ vậy?!"
Lâm Thư mỉm cười: "Thì cũng nhờ may mắn săn được mấy con thỏ rừng nên tiện thể làm linh đình một chút thôi chị."
"Thế là quá hoành tráng rồi còn gì! Chứ nhà người ta tổ chức đám cưới tiệc hỷ, mâm cỗ dọn lên cũng chỉ le te có mấy con cá suối nhỏ xíu, đĩa trứng gà, rồi mỗi bàn sang lắm thì cho được thêm một đĩa thịt xào lèo tèo mỏng dính."
