Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 90:**

Cập nhật lúc: 24/04/2026 04:05

Edit: Thư Sách

"Ba con thỏ này làm năm mâm cỗ, thế là đã thịnh soạn lắm rồi có được không."

Lâm Thư: "Đều do một tay Cố Quân sắp xếp cả đấy."

Xuân Phân đặt tờ thực đơn xuống, đưa tay nựng gò má mịn màng như lụa của cô bé con, cười bảo: "Xem ra, cô con gái này đúng là cục vàng cục bạc của anh Quân rồi."

Lúc này, Cố Quân cùng Đại Mãn, Tề Kiệt và thanh niên trí thức Vương đã hái rau xanh mang về. Rau ngoài vườn nhà không đủ, họ liền sang nhà mấy người hàng xóm dễ tính hái thêm một ít, sau đó gửi lại một phong bao lì xì đỏ, coi như là quà cáp chứ không phải mua bán.

Lâm Thư bế con ra ngoài xem thử, thấy hai sọt rau đầy ắp. Nào rau xanh, củ cải, khoai tây. Đồ mặn đã ít thì đồ chay phải chuẩn bị nhiều thêm.

Rau đã hái xong, mọi người cũng giải tán ai về nhà nấy.

Cố Quân rửa sạch tay rồi mới tới bế con. Lâm Thư rót cho anh một cốc nước ấm, hỏi: "Ngày mai mấy giờ bắt đầu chuẩn bị vậy anh?"

Cố Quân một tay ẵm con, một tay nhận lấy cốc nước, uống một ngụm rồi mới đáp: "Có năm mâm thôi, khoảng mười hai giờ trưa ăn cơm thì tầm sáu giờ sáng bắt đầu chuẩn bị là kịp."

Hơn năm giờ sáng hôm sau, Cố Quân đã thức dậy, mọi người bên khu tập thể thanh niên trí thức cũng đã lục tục kéo sang từ sớm. Ai nấy đều mang theo phong bao lì xì đỏ đến mừng. Một lát sau, cả nhà Xuân Phân cũng sang phụ giúp. Trời còn chưa sáng hẳn mà trong sân đã rộn rã tiếng nói cười nhộn nhịp.

Lâm Thư cũng ra ngoài chung vui, tiện tay làm vài việc lặt vặt. Bé Bồng Bồng lúc này vẫn đang ngủ say trong nhà, sợ con lăn xuống đất, cô còn cẩn thận lấy chăn quấn thành một vòng rào chắn xung quanh.

Lại nói về phía Cố Quân, anh thoăn thoắt lóc xương thỏ ra, sau đó nhóm lửa trên cái bếp xếp bằng đá ngoài sân để ninh nước hầm. Các thanh niên trí thức khác thì phụ trách rửa rau, gọt củ cải và làm các công đoạn chuẩn bị. Chỉ có năm mâm cỗ mà một đám đông xúm vào làm, chưa tới chín giờ sáng mọi thứ đã tinh tươm đâu vào đấy, phần còn lại chỉ chờ Cố Quân trổ tài đầu bếp nữa thôi.

Lúc rảnh rỗi, mọi người tản ra các nhà xung quanh mượn bàn ghế, bát đũa khiêng về. Ở quê nhà nào có cỗ bàn cũng đều đi mượn đồ đạc của hàng xóm láng giềng như vậy cả.

Tầm mười giờ, khách khứa bắt đầu nối đuôi nhau kéo đến. Bồng Bồng vừa hay tỉnh giấc, Lâm Thư bế con ra phòng khách. Cô bé chẳng hề lạ lẫm ai, mọi người chuyền tay nhau bế một lúc, con bé cứ cười khanh khách, vô cùng đáng yêu. Hơn nửa tiếng đồng hồ, Lâm Thư còn chẳng chen chân vào chạm được góc áo của con gái mình.

Xuân Phân bận bịu xong việc bên ngoài, huých nhẹ khuỷu tay vào người Lâm Thư, nhỏ giọng hỏi: "Cô thử đoán xem đám người ngày thường ngồi đầu làng buôn chuyện lê la từ đầu thôn đến cuối xóm, hôm nay tại sao lại an phận nết na thế không?"

Lâm Thư thắc mắc: "Tại sao vậy chị?"

Xuân Phân lấy tay che miệng, thủ thỉ: "Chị nghe thím Năm kể lại, lúc anh Quân đi mời khách, có rào trước mấy câu. Anh ấy bảo bản thân cực kỳ cưng chiều đứa con gái này, hai vợ chồng không thích nghe ai bàn tán lung tung về con bé, nhờ khách khứa tới dự thì để ý giúp, lỡ có ai lỡ miệng nói lời khó nghe thì ngăn lại giùm. Nhà nào anh ấy cũng dặn đi dặn lại như thế, rõ ràng là đang gõ đầu cảnh cáo mọi người rồi còn gì."

Lâm Thư thầm nghĩ, thảo nào. Thảo nào không khí lại hòa thuận êm ấm đến vậy. Cố Quân đúng là biết cách bóp c.h.ế.t mọi rắc rối từ trong trứng nước. Bởi vì chẳng cần đoán cũng thừa biết, trong tiệc đầy tháng của một bé gái, kiểu gì cũng có người buông lời chua ngoa xỉa xói kiểu *'Chỉ là một đứa con gái, làm cỗ linh đình thế này thật phí phạm'*. Cố Quân đã lường trước được điều đó, anh không đợi đến lúc trên bàn tiệc xảy ra chuyện không vui mới ra mặt, mà đã dẹp yên mọi rắc rối từ trước.

Nghĩ tới đây, cô khẽ mỉm cười. Rất tốt, không hề để cô phải uất ức chịu đựng. Tối nay nhất định phải thưởng nóng cho anh một trận ra trò.

Thịt thỏ om khoai tây đã chín, mùi thơm ngào ngạt lan tỏa khắp nơi khiến ai nấy đều vươn dài cổ ra hít hà.

Có người xuýt xoa tán thưởng: "Nghe đại đội trưởng khen Cố Quân nấu ăn ngon, tôi còn thầm nghĩ đàn ông con trai thì ngon được đến mức nào. Giờ chưa cần nếm thử, chỉ ngửi mùi thôi đã thấy tay nghề cậu ấy đỉnh rồi."

Thất thúc công đang ngồi hút t.h.u.ố.c lào dưới mái hiên cửa hắng giọng tự hào: "Là do ông già này truyền nghề đấy, có thể không ngon được sao?"

Có người trêu đùa: "Thất thúc công, sao ông không truyền nghề cho bọn cháu với?"

Thất thúc công thủng thẳng đáp: "Được thôi, đứa nào cứ dăm bữa nửa tháng mang đồ ngon đến biếu ta như thằng Cố Quân, ta lập tức dạy cho."

Câu này vừa dứt, mọi người đồng loạt im bặt. Cái thời buổi này, nhà ai nấy lo ăn no cái bụng mình là may lắm rồi, lấy đâu ra lương thực dư thừa mà đem biếu người khác. Cho dù có học được tay nghề đầu bếp siêu đẳng thì cũng làm gì có chỗ nào để xin việc. Hơn nữa, thức ăn nấu ngon miệng thì lại hao cơm tốn gạo, thà nấu dở một tí để cả nhà ăn ít đi cho tiết kiệm còn hơn.

Cố Quân múc hết thịt trong nồi ra, cho vào l.ồ.ng hấp giữ nóng. Tiếp theo là món đậu nành rang mặn. Đậu nành đã được ngâm qua nước nóng nên không cần chế biến cầu kỳ, chỉ việc cho vào chảo khô đảo đều tay liên tục. Đợi đến khi cạn hết nước, rắc thêm một nắm muối là có thể trút ra đĩa. Lúc rang, Cố Quân nghe theo lời Thất thúc công, bỏ thêm vài loại hương liệu hái trên núi vào đảo cùng, thành ra món đậu nành rang có mùi thơm phức cực kỳ hấp dẫn.

Chưa tới mười một giờ, các bàn tiệc đã chật kín người. Nhẩm tính quân số, năm mâm không đủ, đành phải kê thêm thành sáu mâm. Cũng may phần thức ăn đã được chuẩn bị dư dả thêm một mâm nên vẫn xoay xở ổn thỏa.

Bắt đầu nhập tiệc, Lâm Thư và Cố Quân ngồi chung mâm với gia đình đại đội trưởng. Khách khứa ăn với tốc độ gió cuốn mây tan. Mấy tiếng đồng hồ vất vả chuẩn bị, chỉ vỏn vẹn mười phút đã bị dọn sạch bách. Nhìn mâm cỗ trống trơn chỉ còn chừa lại đĩa rau luộc, Lâm Thư chưa kịp nhấm nháp chút đỉnh hương vị mặn mòi nào, thầm hối hận vì ban nãy mình đã ăn uống quá từ tốn, giữ kẽ.

Cố Quân thấy Lâm Thư chưa ăn được mấy miếng mà đồ mặn trên bàn đã nhẵn thín, bèn ghé sát tai cô thì thầm: "Anh có phần lại một ít thức ăn, tối nay hai vợ chồng mình hâm lại ăn nhé."

Tâm trạng Lâm Thư lập tức vui vẻ trở lại. Đúng là chỉ có Cố Quân là đáng tin cậy nhất.

Cơm nước no nê, đồ ăn trên bàn cũng cạn sạch. Vài người xin phép ra về, những người khác nán lại trò chuyện rôm rả, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi tài nấu nướng của Cố Quân.

"Bao giờ nhà tôi có hỷ sự tiệc tùng gì, Cố Quân cậu nhất định phải sang làm bếp chính cho tôi đấy nhé."

Cố Quân mỉm cười gật đầu: "Nhất định rồi ạ."

Đám tiệc kéo dài đến tận hai giờ chiều mới tàn hẳn. Mọi người xúm tay vào phụ dọn dẹp, chẳng mấy chốc khoảnh sân đã được quét tước sạch sẽ bóng loáng. Bàn ghế, bát đũa mượn tạm cũng được mang trả lại cho từng nhà.

Khách khứa về hết, Lâm Thư dỗ dành con gái ngủ say rồi cùng Cố Quân trốn trong buồng tân hôn bắt đầu tiết mục hấp dẫn nhất: Bóc phong bao lì xì. Bất kể bên trong chứa bao nhiêu tiền, cái cảm giác được xé lớp vỏ đỏ ch.ói lọi vẫn luôn mang lại sự sung sướng khó tả. Cố Quân cầm một cuốn sổ nhỏ và cây b.út, cẩn thận ghi chép lại các khoản tiền mừng để tiện việc đáp lễ sau này.

Tổng cộng có hai mươi mốt phong bao, chủ yếu là do các thanh niên trí thức mỗi người mừng một cái nên số lượng mới nhiều như vậy. Lâm Thư bóc nhóm lì xì của hội thanh niên trí thức trước. Có vẻ như họ đã bàn bạc thống nhất từ trước nên ruột bao nào cũng chẵn tròn hai đồng. Hai đồng này tương đương với cả chục ngày công lao động mồ hôi nước mắt của họ, mừng như vậy đã là vô cùng hào phóng rồi.

Lâm Thư cứ đinh ninh rằng ăn cỗ thời này giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết cô từng đọc, tiền mừng chỉ loe ngoe vài hào lẻ. Cô tò mò hỏi Cố Quân: "Ở quê mọi người đi ăn cỗ đều mừng nhiều thế này à?"

Cố Quân liếc nhìn xấp tiền, lắc đầu đáp: "Không phải đâu, tiền mừng thì tùy tâm người ta có nhiều có ít, nhưng chỉ có những ai thân thiết lắm mới mừng nhiều như vậy thôi."

Lâm Thư bóc tới chiếc lì xì của Diêu Phương Bình, liền báo: "Thanh niên trí thức Diêu mừng hai đồng rưỡi này."

Cố Quân ghi lại con số vào sổ, nhẩm tính: "Còn thiếu của Tề Kiệt."

Lâm Thư cầm bao lì xì của Tề Kiệt lên xé nhẹ. Cô sững người thốt lên kinh ngạc: "Năm đồng luôn cơ à?!"

Cố Quân cũng ngẩng phắt đầu lên, ngạc nhiên nhìn phong bao: "Nhiều thế cơ à?"

Lâm Thư gật đầu cái rụp. Cô nhẩm tính, trong số tất cả những người tới dự tiệc hôm nay, chắc chắn phong bao của Tề Kiệt là dày nhất rồi. Lâm Thư không khỏi cảm thán: "Anh bạn Tề Kiệt này đối xử với anh tốt thật đấy, khéo còn tốt hơn cả em đối với anh nữa."

Cố Quân đang cặm cụi ghi chép, khẽ nâng tầm mắt từ trang giấy lên nhìn cô, hỏi móc: "Em ghen à?"

Lâm Thư bật cười khanh khách: "Em ghen cái nỗi gì chứ? Trừ phi anh đối xử với Tề Kiệt tốt hơn với em thì may ra."

Cố Quân thủng thẳng đáp: "Nhưng dạo trước lúc ở Khai Bình, nhìn thấy người đàn ông lạ mặt kia đứng nói chuyện với em trong tiệm sách, anh lại ghen đấy."

Lâm Thư lườm anh một cái cháy má: "Chuyện đó lật sang trang lâu rồi, đừng có lôi ra nhai lại nữa. Với cả, Tề Kiệt đâu phải con gái, em việc gì phải ăn giấm chua linh tinh chứ?"

Nhìn thái độ là biết ngay Tề Kiệt coi Cố Quân như anh em ruột thịt sống c.h.ế.t có nhau, đã vậy còn mang ơn cứu mạng tày đình, cô mà thèm ghen tuông mấy cái chuyện vớ vẩn này à.

Cố Quân cúi đầu, giọng lí nhí: "Chắc lòng dạ anh hẹp hòi, hôm nọ thấy thằng bé Hổ T.ử thơm em, anh cũng thấy ghen trong lòng."

"Thôi thôi dừng lại, dẹp chuyện ghen tuông sang một bên đi, mau ghi chép tiền mừng cho xong." Người đâu mà vô lý, đến cả con nít ranh mà cũng đòi ghen cho bằng được.

Cố Quân cười xòa: "Được được được, không nói chuyện này nữa."

Tiếp đó, họ chuyển sang kiểm tra tiền mừng của bà con trong đại đội. Gia đình đại đội trưởng và Đại Mãn mừng hai đồng, còn lại đa số đều ở mức khoảng một đồng. Tính tổng cộng tiền mừng của bữa tiệc hôm nay, họ thu về được ba mươi bảy đồng tám hào.

Cố Quân chốt lại con số cuối cùng, nói: "Anh nghe người ta bảo, ở quê làm cỗ mà bày biện nhiều đồ ăn ngon thì cầm chắc lỗ vốn."

Lâm Thư bật cười rạng rỡ: "Nhưng nhà mình thì lãi to rồi." Mâm cỗ linh đình thế này mà tổng chi phí bỏ ra còn chưa tới mười đồng, tiền thu về gấp mấy lần, làm cô cầm tiền cũng thấy hơi ngại ngùng.

Lâm Thư vuốt ve những tờ tiền cho phẳng phiu rồi cất kỹ, sau đó ngả lưng xuống giường ôm lấy con gái. Một lát sau, hai mẹ con đã say giấc nồng. Buổi tối, Cố Quân hâm lại phần thức ăn ngon đã cất riêng từ trưa cho hai vợ chồng thưởng thức. Ăn uống no nê, anh đi tắm rửa sạch sẽ.

Tắm gội xong xuôi bước vào phòng, Cố Quân chợt thấy Lâm Thư đang tủm tỉm cười, giọng điệu mềm mỏng gọi một tiếng: "Cố Quân."

Cố Quân dời mắt nhìn cô, dò xét hỏi: "Có chuyện gì vậy em?"

Lâm Thư vẫy vẫy tay: "Anh lại đây."

Cố Quân vừa bước đến mép giường, Lâm Thư liền đứng phắt dậy, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh, hai chân cũng nhanh nhẹn quắp c.h.ặ.t ngang eo chồng. Cố Quân sững sờ trong giây lát, phản xạ vội vàng vươn tay đỡ lấy m.ô.n.g cô. Lâm Thư cúi đầu hôn chụt một cái rõ kêu lên má anh: "Phần thưởng cho anh đấy."

Dưới ánh đèn lờ mờ, Lâm Thư tinh mắt nhìn thấy hai vành tai Cố Quân nháy mắt đỏ ửng lên. Cô dán mắt vào mặt anh, phát hiện gò má anh cũng đang ửng hồng. Từ sau tiết thu đông, nắng nhạt dần, làn da Cố Quân cũng nhả nắng trắng ra ít nhiều, không còn đen sạm như trước nữa, thế nên bộ dạng mặt đỏ tai hồng của anh lúc này hiện lên vô cùng rõ nét.

"Anh mắc cỡ cái nỗi gì chứ, đâu phải chưa từng hôn đâu."

Cố Quân không nhịn được đằng hắng ho khẽ hai tiếng. Đúng là từng hôn, nhưng chưa từng thử cái tư thế thân mật bám dính lấy người như thế này bao giờ. Cả cơ thể cô đang quấn c.h.ặ.t lấy người anh.

Lâm Thư dường như cũng ý thức được vấn đề nằm ở tư thế táo bạo này, ngượng ngùng nói: "Anh thả em xuống đi."

Cố Quân khẽ lắc đầu, không những không buông tay mà còn siết c.h.ặ.t cô hơn. Những ngón tay rắn rỏi miết nhẹ vào phần thịt đùi sau mềm mại của cô. Nhân lúc Lâm Thư chưa kịp phản ứng, anh ngửa đầu, đặt một nụ hôn lên đôi môi cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.