Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 92:**
Cập nhật lúc: 24/04/2026 04:05
Edit:Thư Sách
Xuân Phân đứng bên cạnh huých tay trêu: "Ây da, hai vợ chồng son dính lấy nhau gớm nhỉ?"
Lâm Thư huých chỏ lại, ngại ngùng đáp: "Chị cứ nói linh tinh gì thế."
Cố Quân thấy cô không nhìn sang bên này nữa mới tiếp tục múc thức ăn.
Người đầu bếp trung niên phụ trách nấu nướng bên cạnh anh tò mò hỏi: "Vợ con cậu đấy à?"
Cố Quân gật đầu.
Người đầu bếp trung niên chép miệng tiếc rẻ: "Tôi còn tưởng cậu chưa kết hôn, đang định giới thiệu cô con gái rượu nhà tôi cho cậu cơ đấy."
Ông ấy vừa làm vừa mải mê tính toán, nghĩ bụng nếu thành đôi thì bố vợ con rể cùng đi làm cỗ kiếm tiền cũng hay, tính tới tính lui lại chẳng ngờ người ta đã yên bề gia thất mất rồi.
Cố Quân bật cười: "Chuyện này bác đừng nói lung tung nhé, cháu sợ vợ cháu nghe được lại nổi giận đấy."
Nói rồi, anh lại lén đưa mắt nhìn lên sườn dốc thêm một cái.
Đúng lúc này, có người hô to cô dâu đến rồi. Tiếng pháo nổ giòn giã vang lên, theo sát là âm thanh chiêng trống gõ nhịp xập xèng náo nhiệt.
Lâm Thư nương theo ánh nhìn của đám đông, ngóng về phía con đường mòn đằng xa. Hai bên đường đã chật kín người đứng xem. Đi chính giữa là một thanh niên trẻ tuổi mặc bộ đồ xanh quân đội, đầu đội mũ giải phóng, trước n.g.ự.c cài một bông hoa lụa đỏ ch.ót, nụ cười rạng rỡ ngập tràn đang hớn hở đạp xe đạp. Ngồi vắt chéo một bên trên yên sau là một cô gái đang bẽn lẽn cúi đầu.
Cô gái mặc một chiếc áo khoác màu đỏ tươi, hai b.í.m tóc tết đen nhánh buông thõng, cứ cúi gằm mặt e lệ chẳng dám nhìn ai.
Tuy mọi thứ chỉ được tổ chức đơn sơ giản dị, nhưng bầu không khí lại vô cùng rộn rã, hỉ hả. Cuối cùng thì Lâm Thư cũng hiểu tại sao mọi người lại thích đi xem rước dâu đến thế. Cái không khí vui tươi, phấn khởi nhường này thì ai mà chẳng thích cơ chứ.
Đợi cô dâu bước qua chậu than hồng tiến vào nhà, Lâm Thư và Xuân Phân cũng chuẩn bị quay về.
Lúc sắp đi, Lâm Thư vô tình đưa mắt quét qua đám đông bên dưới một lần nữa, chợt thấy một khuôn mặt trông quen quen nên cô vội ngoảnh lại nhìn kỹ hơn.
Tìm đúng người, cô dán mắt nhìn...
Thật tình cờ, đó chính là người phụ nữ trung niên trong cặp vợ chồng mà họ đụng mặt trên chuyến tàu từ Khai Bình về.
Thực sự là do ấn tượng về sự việc ngày hôm đó quá đỗi sâu sắc, kéo theo ấn tượng về cặp vợ chồng ấy cũng rõ mồn một. Người phụ nữ trung niên kia để kiểu tóc cắt ngắn đặc trưng của thời đại, dáng người tròn trịa phúc hậu, ngũ quan mang vẻ đẹp "quốc thái dân an", đứng giữa đám đông khí chất vô cùng nổi bật, khiến người ta liếc mắt một cái là chú ý ngay.
Thành phố Quảng An này đúng là nhỏ thật, đi xem mặt cô dâu mà cũng đụng được người quen.
Lâm Thư thầm cảm thán trong lòng, thu hồi ánh mắt rồi cùng Xuân Phân đi xuống dốc, tản bộ về đại đội sản xuất.
Hai người vừa bước xuống chân dốc thì một cậu nhóc chừng mười một, mười hai tuổi đột nhiên chặn đường. Cậu bé đảo mắt nhìn lướt qua hai người một vòng, sau đó chìa một nắm kẹo cho Lâm Thư: "Chú Cố làm bếp nhờ em mang cái này cho chị."
Ban đầu Lâm Thư còn ngẩn ra chưa kịp hiểu "chú Cố làm bếp" là chú nào. Lúc phản ứng lại, cô không giấu nổi sự kinh ngạc, vội đưa tay nhận lấy nắm kẹo.
Đưa kẹo xong, cậu bé liền co giò chạy mất hút.
Xuân Phân đứng cạnh bĩu môi chọc: "Ôi chua c.h.ế.t tôi rồi, chồng em bên đó đang bận tối tăm mặt mũi, làm việc quần quật như chong ch.óng mà vẫn còn tâm trí nhờ người mang kẹo hỉ cho em cơ đấy."
Lâm Thư cố mím môi để kìm lại nụ cười đang chực chờ bung nở, nhưng rốt cuộc vẫn không giấu nổi niềm vui sướng ánh lên trong ánh mắt. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Thư thầm nghĩ, tình yêu quả thực đâu phải yêu ai cũng giống nhau.
Nắm kẹo có chừng bảy tám viên kẹo trái cây, cô san cho Xuân Phân vài viên: "Thôi đừng chua nữa, chị cũng ăn chút đồ ngọt đi này."
Xuân Phân nhận lấy kẹo, đưa tay vỗ vỗ lên n.g.ự.c, cảm thán: "Miệng thì ngọt đấy, nhưng lòng chị vẫn chua loét đây này."
Mắt Hổ T.ử cứ dán c.h.ặ.t vào những viên kẹo, cái miệng nhỏ không ngừng lẩm nhẩm: "Kẹo, kẹo, kẹo." Xuân Phân đành bóc một viên nhét vào miệng cho con trai.
Bé Bồng Bồng cũng chớp chớp mắt nhìn anh Hổ T.ử ăn kẹo. Lâm Thư lấy tay che mắt con gái lại, dỗ dành: "Bồng Bồng còn nhỏ, chưa ăn được đâu con."
Cô bé chưa hiểu chuyện, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, chớp chớp đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn mẹ. Lâm Thư bị ánh mắt ấy làm cho mềm xèo cả tim, cúi xuống hôn lên trán con một cái. Bé con thơm tho mềm mại thế này sao lại có thể đáng yêu đến vậy chứ!
Bên này, tiệc cưới chuẩn bị dọn cỗ. Hạ Ngọc Cần đang đứng tán gẫu với mấy đồng nghiệp, ánh mắt lơ đãng lướt một vòng, khi chạm phải người đầu bếp đang xào nấu đằng kia, bà chợt sững người lại.
Người đồng nghiệp đứng cạnh lay gọi: "Chủ nhiệm Hạ, chị sao thế?"
Hạ Ngọc Cần sực tỉnh, chột dạ lắc đầu: "Không có gì."
Chuyện trên tàu hỏa hôm nọ thực sự quá mất mặt. Cũng may là đôi vợ chồng trẻ kia là những người hiểu lý lẽ, nếu không chuyện xấu này mà đồn đến tận cơ quan thì ông bà chẳng biết giấu mặt vào đâu.
Ban đầu bà định chờ lúc xuống tàu, tìm chỗ vắng người sẽ tới nhận lỗi đàng hoàng, bồi thường cho họ ít phiếu lương thực. Nào ngờ vừa xuống tàu người ta đã đi thẳng một mạch không quay đầu lại. Nếu đổi lại là kẻ khác, chắc chắn đã há mồm vòi vĩnh đòi bồi thường, nhưng đôi vợ chồng này lại chẳng thèm đoái hoài, rõ ràng là những người chính trực, quang minh lỗi lạc.
Về nhà, bà càng nghĩ càng thấy giận, nhìn thấy mặt chồng lại càng thêm bực bội, thẳng thừng đuổi ông ấy sang phòng sách ngủ phạt hai ngày.
Sự việc trôi qua đã hơn một tuần, bà cũng dần quên đi, ai dè hôm nay vô tình chạm mặt ân nhân, nỗi hổ thẹn ngày đó lại cuồn cuộn trào dâng.
Bà tự nhủ phải đi hỏi thăm địa chỉ của cậu thanh niên kia, tìm cơ hội đến tận nhà xin lỗi một tiếng mới được. Nhưng hỏi trực tiếp chưa chắc cậu ta đã chịu nói, chỉ có thể đi dò la tin tức từ phía gia đình chủ nhà tổ chức đám cưới này thôi.
Lâm Thư đang lúi húi làm việc ngoài đồng, Bồng Bồng thì đang say giấc nồng trong gùi tre sau lưng. Cô đang mải làm, chợt thấy có bóng râm đổ xuống trước mặt. Ngẩng đầu lên, thấy Cố Quân đã đứng đó, cô mừng rỡ: "Sao anh về sớm thế? Đã tới bốn giờ đâu?"
Cố Quân đón lấy cái cuốc từ tay cô, đáp: "Nấu xong hai lượt cỗ thì tan việc, đương nhiên là về rồi."
"Anh có mang ít thức ăn về, em về nhà ăn lót dạ đi, việc ở đây cứ để anh làm."
Lâm Thư lắc đầu: "Em không đói, trưa nay em ăn no ở nhà chị Xuân Phân rồi, thức ăn đó cứ để tối hẵng ăn."
Cố Quân: "Cũng được, thế để tối ăn."
"Còn cái này nữa." Anh dừng tay, moi từ trong túi ra một chiếc phong bao đỏ ch.ót đưa cho cô: "Tiền lì xì."
Lâm Thư tươi cười nhận lấy, mở ra xem, bên trong là hai tờ tiền mệnh giá một đồng. Cô nhét phong bao vào túi mình, rồi lại moi ra một viên kẹo, bóc lớp giấy bọc, đưa tới sát miệng anh: "Anh ăn đi."
Cô biết tỏng là lúc nhận kẹo hỉ anh chẳng nỡ ăn mà mang hết về phần cô.
Cố Quân hé miệng ngậm lấy viên kẹo vợ đút. Lâm Thư cũng tự bóc một viên bỏ vào miệng, vị ngọt ngào tan ra nơi đầu lưỡi.
"À đúng rồi, anh biết hôm nay đi xem đám cưới em nhìn thấy ai không?" Cô hỏi.
Cố Quân khó hiểu nhìn cô: "Ai thế?" Nhìn phản ứng của anh là biết anh chẳng chú ý đến ai rồi.
"Chính là bà vợ trong cặp vợ chồng trung niên tụi mình gặp trên tàu hỏa ấy."
Cố Quân ngẫm nghĩ một chốc rồi lắc đầu: "Anh chẳng để ý."
Lâm Thư cười: "Anh bận tối tăm mặt mũi, chân chẳng chạm đất, làm sao rảnh rang mà để ý người khác được." Nói tới đây, cô lại tủm tỉm: "Em không ngờ anh vừa ngẩng lên đã nhìn thấy em ngay đấy, lúc đó em cũng mới tới."
"Sao tự dưng lúc ấy anh lại ngẩng lên, mà lại còn nhìn đúng về phía tụi em vậy?"
Cố Quân nhớ lại, thành thật đáp: "Đột nhiên muốn ngẩng đầu lên nhìn thôi, chẳng có lý do gì đặc biệt cả."
Lâm Thư lầm bầm: "Lẽ nào đây chính là 'tâm linh tương thông' trong truyền thuyết?"
Cố Quân tuy không rành ý nghĩa sâu xa của cái thành ngữ này, nhưng nghe vợ nói thế anh vẫn thấy rất bùi tai.
Đang rủ rỉ chuyện trò thì nhóc con Bồng Bồng đã thức giấc, bắt đầu ê a kêu gọi. Lâm Thư ra sau gùi bế con lên, chỉ tay về phía Cố Quân, nựng giọng điệu đà: "Xem ai về đây này, là bố của con về rồi đây."
Cố Quân bật cười hạnh phúc.
Lúc đầu anh vẫn thấy để con gọi "bố" nghe cứ ngường ngượng, vì trẻ con ở đại đội toàn gọi "cha mẹ" hoặc "thầy u", nhưng ngày nào Lâm Thư cũng kiên trì dạy con như vậy, nghe riết rồi anh cũng thành quen.
Chơi đùa với con gái một lát, Cố Quân lại cúi xuống hì hục cuốc đất. Chưa tới giờ tan làm, anh đã giải quyết xong gọn gàng phần việc của vợ, tiện thể cuốc luôn cả phần đất trống bên cạnh.
Lúc thư ký ghi điểm công đi kiểm tra, nhìn thấy Cố Quân, lại nhìn sang khoảng đất đã được lật tung tơi xốp, liền phóng b.út ghi thẳng một con số "8" thật to sau tên của cô.
Thư ký ghi điểm công trêu chọc: "Cậu không đi làm, vợ cậu đi làm mà cậu cũng phải tranh ra làm đỡ để vợ cậu lãnh trọn điểm tối đa. Ngày nào không giành được điểm tối đa là người cậu bứt rứt không yên phải không?"
Cố Quân cười tủm tỉm: "Đúng là bứt rứt thật. Hai vợ chồng tôi, kiểu gì cũng phải có một người lấy được điểm công tuyệt đối mới chịu."
Thư ký ghi điểm gật gù: "Chăm chỉ tháo vát như vợ chồng cậu, sau này kiểu gì cũng khấm khá."
Lâm Thư tiếp lời: "Mọi người ở đây ai cũng chăm chỉ làm lụng, rồi nhà nào cũng sẽ có cuộc sống khấm khá thôi ạ." Vài năm nữa vật đổi sao dời, được ăn no mặc ấm sẽ chẳng còn là chuyện khó khăn nữa.
Thư ký ghi điểm cảm thán: "Thời buổi bây giờ, với lớp người già như chúng tôi mà nói, đã là tháng ngày thái bình no ấm lắm rồi, so với chục năm trước thì sướng như tiên."
Hàn huyên vài câu, thư ký ghi điểm lại lật đật đi chấm công cho người khác.
Lâm Thư vác cuốc, Cố Quân bế con tạt qua kho trả nông cụ rồi mới thong dong về nhà.
Về tới nhà, Lâm Thư mở bát thức ăn Cố Quân mang về ra xem, có cả đồ mặn lẫn đồ chay, được hẳn nửa tô to. Giờ chỉ việc cắm nồi cơm, nấu bát canh trứng hoa, xào thêm đĩa rau xanh là tươm tất một bữa tối ngon lành.
Ăn uống no nê, tắm rửa dọn dẹp xong xuôi, chớp mắt một cái một ngày lại sắp trôi qua. Lâm Thư cầm b.út gạch một dấu chéo (X) to đùng lên tờ lịch mua từ hiệu sách mang về.
Còn đúng hai mươi hai tháng nữa là tới kỳ thi đại học (Cao khảo).
Cô đã cẩn thận dặn dò bà nội, nếu có dịp về quê, nhớ soạn hết sách vở cấp ba cũ gửi bưu điện lên cho cô. Đợi đến lúc nhà nước chính thức có thông báo khôi phục kỳ thi đại học, cô sẽ giống như bao sĩ t.ử khác bắt tay vào ôn luyện.
Nhưng chí hướng của cô không phải là ra trường đi làm công ăn lương còng lưng chịu trận, cô chỉ muốn mượn tấm bằng đại học để thoát khỏi cảnh làm nông bán mặt cho đất bán lưng cho trời mấy năm tới, sau này ra kinh doanh riêng. Thế nên cô cũng chẳng đặt nặng mục tiêu phải đỗ vào những trường đại học top đầu làm gì. Dành khoảng thời gian ôn tập như nhau, đi thi công bằng, đỗ trường nào thì học trường đó.
Nghĩ đến sách vở, cô lại nhớ đến bà nội. Cũng chẳng biết dạo này bà cụ sống ra sao rồi. Cô đã để lại địa chỉ, dặn bà có chuyện gì cứ gửi thư lên. Sợ bà không có tiền, hai vợ chồng còn ra tận bưu điện mua sẵn một xấp tem thư để lại cho bà dùng dần.
Trong lúc Lâm Thư còn đang thẩn thơ cầm tờ lịch, Cố Quân vừa bước vào phòng, thấy cô gạch dấu X lên đó liền tò mò hỏi: "Em làm dấu thế này có ý nghĩa gì à?"
Lâm Thư đáp: "Để tính ngày thôi anh, qua ngày nào gạch ngày đó." Nói rồi, cô ngước mắt lên nhìn anh: "Anh có nhớ anh sinh tháng nào ngày nào không?"
Cố Quân ngập ngừng: "Anh sinh tháng Năm, còn ngày nào thì..." Anh nhíu mày vắt óc suy nghĩ.
Chắc có lẽ đã quá lâu rồi anh chưa từng được ai nấu cho một quả trứng gà luộc nhuộm đỏ trong ngày sinh nhật, nên anh cũng chẳng nhớ nổi chính xác mình chui ra từ bụng mẹ vào ngày nào nữa.
"Hình như là hăm lăm, lại cũng có vẻ như là hăm sáu."
