Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 91:**

Cập nhật lúc: 24/04/2026 04:05

Edit: Thư Sách

Lâm Thư ngẩn người. Tư thế hôn này, cứ thấy có chút... mờ ám thế nào ấy.

Bị hôn một cái, vẫn còn đang ngơ ngác, Cố Quân lại thừa thắng xông lên, hôn chầm lấy cô thật sâu.

Lâm Thư bị hôn đến mức đầu óc hơi choáng váng. Đợi đến lúc cô định thần lại thì người đã bị bế ngồi lên chiếc bàn trống trơn, eo lưng bị anh ôm c.h.ặ.t, gáy cũng bị bàn tay anh đỡ lấy.

Cố Quân vừa hôn vừa như tìm được bí quyết, nhân lúc Lâm Thư hé mở môi, anh lập tức tiến vào càn quét. Hơi thở đôi bên quấn quýt lấy nhau.

Rất lâu sau, khi hai kẻ không biết cách đổi hơi suýt chút nữa thì ngạt thở, Cố Quân mới buông cô ra. Anh tỳ trán lên trán cô, nhịp thở nặng nhọc, giọng khàn khàn trầm đục: "Được không em?"

"Hả?"

Được không? Được cái gì cơ? Đầu óc Lâm Thư lúc này mụ mị y như bị dán hồ.

Cho đến khi bàn tay thô ráp của anh nhẹ nhàng mơn trớn bên hông, Lâm Thư mới giật mình kinh hãi hiểu ra chữ "được" của anh là có ý gì. Đây là một câu hỏi mang tính ám chỉ sâu xa! Chỉ một lát thôi mà suýt chút nữa đã "cướp cò" rồi!

Đầu óc cô lập tức tỉnh táo lại, đột ngột đẩy anh ra: "Không được, không được, tuyệt đối không được." Cô hoảng hốt lặp đi lặp lại liên tục mấy tiếng liền.

Trên mặt Cố Quân xẹt qua nét thất vọng, ánh mắt cũng tối sầm lại.

Lâm Thư xấu hổ, hờn dỗi nói: "Trong đầu anh đang nghĩ cái gì thế hả, em chỉ muốn thân mật với anh một chút thôi, thế mà anh đã nghĩ tót ngay lên giường rồi."

Cố Quân ngớ người, lập tức đỏ bừng cả mặt, quay đi chỗ khác không dám nhìn cô.

Lâm Thư tiếp tục xả: "Em mới sinh được một đứa, đã bảo là không sinh nữa rồi mà. Bây giờ chẳng có biện pháp phòng tránh nào sất, anh lại còn hỏi 'được không', được cái đầu anh ấy. Có phải anh chỉ rặt nghĩ đến chuyện đó thôi không? Anh không thèm nghĩ xem làm thế nhỡ mới ba tháng lại chửa đứa thứ hai thì sao hả?"

Cố Quân nghe lọt tai lời cô nói, ngọn lửa khô nóng trong người và trong lòng dần tắt, lý trí cũng quay về. Anh nhìn cô, nhẹ nhàng vén lọn tóc vương trên má ra sau tai, thành khẩn xin lỗi: "Anh xin lỗi, anh quên béng mất chuyện này."

Lâm Thư tức tối lườm: "Biết sai mà sửa là được, em tha thứ cho anh." Nói đoạn, cô dang hai tay ra: "Bế em về giường."

Cố Quân vươn tay bế bổng cô lên. Lâm Thư cũng không tức giận thật, chỉ muốn dập tắt ngọn lửa đang hừng hực trong lòng anh thôi. Lửa tắt rồi là được.

Bị bế lên giường, cô không nỡ buông tay, khẽ nói: "Thoải mái quá." Lồng n.g.ự.c Cố Quân rắn chắc, ấm áp, được anh ôm vào lòng cảm thấy rất yên tâm, rất dễ chịu.

Cố Quân sững người, khóe miệng khẽ nhếch lên, trong mắt ánh lên ý cười nhàn nhạt: "Vậy thì cứ ôm thôi." Anh đứng đó ôm cô, vững chãi như ngọn núi, chẳng có vẻ gì là quá sức cả.

Lâm Thư vùi đầu vào vai anh, hỏi nhỏ: "Anh không mỏi à?"

Cố Quân cọ cọ cằm lên đỉnh đầu cô, đáp trầm ấm: "Không mỏi chút nào, thậm chí anh còn muốn cứ ôm em thế này mãi." Chẳng cần làm gì cả, cứ ôm nhau như vậy thôi cũng đủ khiến trái tim anh đong đầy sự ấm áp, viên mãn.

Lâm Thư sợ anh mỏi người, một lát sau mới bảo anh đặt mình xuống. Nằm trên giường, cô chui vào trong chăn của anh, rúc vào lòng anh, nhỏ giọng bàn bạc: "Cũng không phải là hoàn toàn không được, chỉ là chúng ta phải chuẩn bị cho đầy đủ. Với lại, sinh xong mấy tháng nay cơ thể em vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, anh chịu khó nhịn thêm chút nữa đi."

Cố Quân khẽ vuốt ve mái tóc cô, đáp: "Tối nay là do anh kích động quá, mấy chuyện chưa chuẩn bị kỹ càng thế này sẽ không có lần sau đâu."

Lâm Thư ừm một tiếng nho nhỏ.

Đôi vợ chồng trẻ rúc vào nhau, chiếm trọn một góc, khiến đứa con nhỏ nằm một mình nửa cái giường bên kia, đắp chiếc chăn bông to sụ trông thật lẻ loi, có phần hơi thê lương.

*** Qua mùng mười là coi như mọi người đi làm lại bình thường. Hoa màu ngoài đồng trong dịp Tết vẫn có người luân phiên chăm sóc, nên dù mới ra Giêng, khối lượng công việc cũng chưa có nhiều, mọi người làm lụng cũng khá nhàn hạ.

Việc nhàn lại nhẹ, đương nhiên Lâm Thư không thể bỏ lỡ cơ hội kiếm điểm công, thế nên cô cũng cõng con ra đồng. Con ngủ thì cô đặt vào trong gùi tre, đắp chăn nhỏ cẩn thận. Còn cô thì cùng mọi người đi cuốc đất.

Đất đai tơi xốp, cuốc đất cũng coi là việc tương đối nhẹ nhàng. Lâm Thư đã hỏi kỹ rồi, cuốc xong khoảng đất được giao, cô sẽ nhận được sáu điểm công. Mảnh đất phân cho cô không lớn lắm, dẫu có lề mề làm cả ngày thì cũng xong. Ít nhất là Lâm Thư tính toán như vậy.

Thế nhưng gần đến giờ nghỉ trưa, Cố Quân đã làm xong phần việc của mình, chạy tót sang khu vực cô phụ trách để cuốc đất giúp.

Lâm Thư ngồi nghỉ trên hòn đá bên bờ ruộng, hớp ngụm nước, cằn nhằn: "Anh chạy sang đây làm thay em, thà để em ở nhà nằm ườn cho xong."

Cố Quân đáp: "Anh có làm nhiều hơn nữa thì cũng chỉ được tối đa mười điểm công thôi."

Lâm Thư ngẫm nghĩ một chút: "Hình như cũng đúng, anh làm giúp em, việc xong sớm mà điểm công nhà mình lại được nhận nhiều hơn."

Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, Cố Quân đã nhanh nhẹn cuốc xong một phần ba mảnh đất giúp cô. Cộng với phần cô tự làm từ sáng, giờ chỉ còn chưa tới một phần ba khối lượng công việc, chiều nay cô cơ bản có thể vừa làm vừa chơi rồi.

Trên đường về nhà, Cố Quân lưng cõng chiếc gùi tre, tay ẵm con gái nhỏ, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên môi.

Mấy ngày sau đó công việc cũng chẳng bận rộn gì, việc của Lâm Thư, Cố Quân đều có thể xắn tay phụ giúp. Hết rằm tháng Giêng, chiều nọ tan tầm, gia đình ba người lục tục kéo nhau về nhà.

Lúc cô đang xào nấu trong bếp thì Thất thúc công tới gọi Cố Quân. Lâm Thư đón lấy muôi xào từ tay chồng, Cố Quân bước ra ngoài. Cô loáng thoáng nghe lọt tai vài từ "tiệc tùng cỗ bàn" gì đó nhưng không rõ ràng. Vài phút sau Cố Quân quay lại, cô liền hỏi: "Có chuyện gì thế anh?"

Cố Quân cầm lại cái muôi từ tay vợ, đáp: "Mấy hôm nữa đại đội có đám cưới, người ta mời Thất thúc công làm bếp chính nhưng cổ tay ông đang đau không đi được. Ông bèn tiến cử anh với người ta, bảo anh đi làm thử xem sao."

Lâm Thư chớp mắt hỏi: "Thế có tiền thù lao không?"

Cố Quân gật đầu: "Nghe Thất thúc công bảo, người đứng bếp chính thường sẽ được gửi phong bao lì xì hai đồng."

Lâm Thư vội nói: "Vậy anh có đi không?"

Cố Quân đáp ngay: "Đi chứ, tiện thể mang chút thức ăn ngon về cho em luôn." Có tiền kiếm, lại được ăn một bữa ngon nghẻ, anh đương nhiên là nhận lời ngay tắp lự.

Lâm Thư lại hỏi: "Có phải các đại đội quanh đây hễ có cỗ bàn là đều gọi Thất thúc công đi nấu không?"

Cố Quân gật đầu xác nhận: "Thất thúc công tay nghề cao nên ai cũng thích gọi ông, chỉ là bây giờ có tuổi rồi ông ít nhận lời hơn."

Lâm Thư suy nghĩ một chốc rồi hào hứng bảo: "Đám cỗ lần này anh mà làm tốt, không chừng sau này mọi người sẽ quay sang tìm anh hết đấy. Nên anh phải trổ tài cho đàng hoàng vào, phấn đấu trở thành siêu đầu bếp nổi tiếng khắp mười phân vẹn mười nhé." Vừa danh chính ngôn thuận, lại hợp tình hợp lý kiếm thêm được tiền bên ngoài.

Nghe vợ nói vậy, Cố Quân mỉm cười: "Được, anh sẽ cố gắng."

chức tiệc cưới, làm tròn hai mươi mâm. Dù món ăn dân dã đơn giản cũng phải chuẩn bị mất rất nhiều thời gian. Sơ chế thức ăn là một khối lượng công việc khổng lồ, phận làm đầu bếp phải có mặt từ tận năm giờ sáng để chuẩn bị.

Hơn bốn giờ sáng Cố Quân đã trở dậy. Lâm Thư trong cơn ngái ngủ vẫn không quên căn dặn: "Trời vẫn còn tối đen đấy, anh đi đứng cẩn thận nhìn đường, đừng có ngã nhào đấy nhé."

Cố Quân ừ một tiếng, tiện tay dém lại mép chăn cho cô. Thấy dáng vẻ mơ màng, mắt nhắm mắt mở của vợ, anh không kìm được cúi xuống hôn chụt lên trán cô một cái.

Lâm Thư tức thì mở choàng mắt, lườm anh một cái rồi kéo chăn trùm kín mít lên đỉnh đầu.

Trong mắt Cố Quân chứa chan ý cười, anh nhắc nhở: "Tối qua anh đã nhào bột nặn xong bánh bột ngô rồi, sáng ra em nhóm lửa hấp nóng lại là ăn được."

Lâm Thư "ừ ừ" lấy lệ hai tiếng. Cô thầm càu nhàu sao anh mãi còn chưa đi, đừng có làm ảnh hưởng đến giấc ngủ nướng của cô chứ.

Cố Quân lấy hộp sáp nẻ bôi một lớp mỏng lên mặt rồi nói: "Anh đi đây." Từ ngày lấy vợ, cuộc sống của anh cũng trở nên tinh tế hẳn ra. Nguyên do chính là vì cô ngày nào cũng lải nhải dặn dò bên tai, khiến một người thô kệch như Cố Quân cũng phải hình thành thói quen bôi kem dưỡng da vào mỗi buổi sáng.

Cố Quân vừa bước chân ra khỏi cửa, Lâm Thư liền chìm vào giấc ngủ lại. Sáng dậy ăn sáng xong, cô cõng con đi làm.

Buổi trưa lúc chuẩn bị về nhà, Xuân Phân í ới gọi cô: "Chị em mình sang đại đội xem mặt cô dâu đi, tiện thể qua ngó anh chồng nhà em luôn."

Lâm Thư từ chối: "Cô dâu thì có gì đáng xem đâu, em phải về nấu cơm trưa, nghỉ ngơi một chút chiều còn đi làm nữa."

Xuân Phân khoác lấy tay cô, nài nỉ: "Đi đi, đi mà. Lâu lắm rồi chẳng có đám rước dâu nào để mà xem. Chị bảo anh Đại Mãn nấu thêm cơm rồi, em chỉ việc cầm phần gạo của nhà sang ăn ké thôi. Chiều chị làm giúp em thêm ít việc nữa."

Xuân Phân vốn dĩ tay chân nhanh nhẹn, dù phải vừa đi làm vừa trông con nhưng lúc nào cô cũng kiếm được điểm công tối đa, lại còn dư dả thời gian rảnh rỗi buôn dưa lê với người khác.

Lâm Thư tỏ vẻ khó xử: "Thế thì có phiền chị quá không?"

Xuân Phân liếc xéo cô nàng một cái: "Chị còn lạ gì tính cô nữa, tóm lại là có đi hay không?"

Lâm Thư ra vẻ vặn vẹo một chút: "Nếu chị đã nói thế rồi thì... em về thay tã, cho con b.ú xong rồi chị em mình đi."

Xuân Phân hừ mũi tỏ vẻ khinh bỉ. "Thế một lát nữa chị qua gọi em nhé."

Lâm Thư gật đầu. Về nhà thu xếp cho con cái xong xuôi thì Xuân Phân cũng vừa vặn đi tới. Ra khỏi nhà, trên đường họ bắt gặp kha khá người cũng rủ nhau đi sang đại đội, hầu như ai cũng với mục đích đi xem cô dâu. Thời buổi này thiếu vắng các trò giải trí, người ta chỉ còn cách đi xem náo nhiệt cho đỡ buồn.

Khi đến đại đội, họ chẳng biết nhà nào có hỷ sự, nhưng cứ đi theo dòng người thì kiểu gì cũng đúng. Một loáng sau họ đã tìm được gia đình đang tổ chức đám cưới. Vì phải lựa theo giờ giấc đi làm của mọi người nên lúc này cỗ mới rục rịch dọn lên, trong sân nhà trai đã đông nghẹt người qua lại.

Lâm Thư kiễng chân cố tìm kiếm bóng dáng Cố Quân giữa biển người nhốn nháo. Cũng chẳng cần tìm đâu xa xôi, hai chị em đứng trên con dốc cao cạnh sân nhà, chỉ cần nhìn về hướng khói bếp đang bốc lên nghi ngút là lập tức nhận ra Cố Quân với thân hình cao ráo nổi bần bật giữa đám đông lùn tịt.

Lâm Thư vỗ nhẹ vào con gái đang được địu trước n.g.ự.c, chỉ tay về phía Cố Quân, bảo: "Bồng Bồng nhìn kìa, là bố con đấy." Cô bé con cũng chẳng biết có nhìn rõ hay không, lại càng không biết có hiểu lời mẹ nói hay không, nhưng vẫn ngoan ngoãn tò mò nương theo hướng tay mẹ chỉ mà nhìn tới.

Cố Quân đang xới thức ăn dường như có linh cảm, anh ngẩng đầu lên nhìn đúng về phía hai mẹ con. Thấy Cố Quân ngẩng lên, Lâm Thư cũng phấn khích vẫy vẫy tay chào anh, lại còn cầm tay con gái nhỏ vẫy vẫy theo.

Gương mặt Cố Quân bừng sáng nụ cười rạng rỡ, anh cũng đưa tay lên vẫy lại phía hai mẹ con. Động tác này của anh lập tức thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, nhất tề đồng loạt quay đầu nhìn theo hướng đó. Lâm Thư thấy bao nhiêu ánh mắt đang đổ dồn vào mình, vội vàng rụt tay lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 91: Chương 91:** | MonkeyD