Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 94:**

Cập nhật lúc: 24/04/2026 04:05

Edit: Thư Sách

Cố Quân lắc đầu: "Công nhân chính thức không dễ xin đến thế đâu chú."

Anh từng làm công nhân thời vụ ở xưởng dệt, thừa biết muốn giành được một suất biên chế khó đến mức nào. Trừ phi là thợ tay nghề kỹ thuật cao, bằng không thực sự rất khó để chen chân vào. Cứ có suất trống là người nhà người ta đã lập tức trám chỗ ngay rồi. Dù không có người nhà thế chỗ, họ cũng có thể đem bán lấy tiền hoặc đổi tem phiếu.

Đại đội trưởng khuyên nhủ: "Ai mà nói trước được, dù thế nào thì cũng phải có cơ hội đã. Cơ hội của cậu bây giờ chẳng phải đang tới sao, phải biết nắm bắt lấy chứ."

Lâm Thư cũng gật đầu tán thành: "Đại đội trưởng nói có lý đấy ạ."

Cố Quân nói với đại đội trưởng: "Cháu sẽ suy nghĩ kỹ, nếu có quyết định thì sáng mai cháu sẽ lên thành phố luôn."

Đại đội trưởng vỗ vai anh: "Cơ hội hiếm có, cậu tự mình liệu tính đi, chú cũng không nói nhiều nữa."

Đại đội trưởng rời đi, Cố Quân bèn đóng cổng viện lại, tránh để người khác tò mò ngó nghiêng nghe ngóng. Cổng vừa đóng, Lâm Thư liếc nhìn túi táo và bao bột mì Phú Cường để dưới mái hiên. Cô nói: "Lát nữa anh đem một cân bột mì và hai quả táo sang biếu đại đội trưởng nhé."

Vốn dĩ ban nãy cô đã định biếu luôn rồi, nhưng bên ngoài đông người nhòm ngó, đại đội trưởng cũng khó mà xách về.

Cô ngẫm nghĩ một chút rồi dặn thêm: "Tối anh đi thì tiện đường biếu chị Xuân Phân với anh Đại Mãn một cân bột mì và một quả táo luôn." Cố Quân sắp lên thành phố làm việc, dĩ nhiên ở nhà cô không tránh khỏi những lúc phải nhờ vả vợ chồng họ giúp đỡ.

Cố Quân gật đầu đồng ý.

Lâm Thư nhìn vẻ trầm ngâm của anh, lên tiếng: "Anh lo em và con ở nhà không tự chăm sóc được, nên mới chần chừ do dự phải không?" Cô liếc mắt một cái đã nhìn thấu sự lo lắng của anh.

Cố Quân đón lấy con gái từ trong lòng vợ, thở dài: "Con còn nhỏ thế này, em bồng bế con thì làm sao mà ra đồng làm việc được? Trên thành phố chỉ giải quyết khẩu phần lương thực của anh, đâu có giải quyết phần của em."

Lâm Thư nhẩm tính, với chân tay lóng ngóng của mình, mỗi ngày kiếm được năm sáu điểm công quả thực chẳng bõ bèn gì.

"Tuy em kiếm được ít điểm công, nhưng chẳng phải chúng ta còn khẩu phần lương thực cơ bản sao?"

"Dạ dày em nhỏ, đến lúc đó khẩu phần cơ bản cộng thêm chút lương thực đổi từ điểm công cũng đủ ăn rồi. Anh cứ nắm chắc cơ hội này đi, đừng lo chuyện khác."

Cố Quân vẫn còn chút chần chừ.

Lâm Thư tiếp tục cố gắng khuyên nhủ: "Vừa nãy anh không nghe chủ nhiệm Hạ nói sao, đãi ngộ tiền lương ngang với công nhân chính thức đấy. Ngoài tiền lương hàng tháng, chắc chắn còn có trợ cấp khác. Hơn nữa lại là làm ở nhà máy bột mì, nói không chừng trợ cấp chính là bột mì, dăm ba bữa em lại được ăn đồ làm từ bột mì."

"Đợi con bé được năm sáu tháng tuổi cũng có thể ăn dặm đồ bột mì rồi, như thế chẳng tốt sao?"

Cái thứ bột mì tinh này vốn cần tem phiếu mới mua được, nếu không thì phải đem rất nhiều lương thực thô ra đổi, muốn ăn một bữa bột mì trắng đâu có dễ dàng gì.

Cố Quân nhìn sâu vào mắt cô: "Em thật sự muốn anh đi sao?"

Lâm Thư gật đầu cái rụp: "Tất nhiên rồi, còn giả được chắc." Tiền tiết kiệm đương nhiên càng nhiều càng tốt, đi làm trên thành phố hai tháng tương đương với làm lụng cật lực cả năm ở đại đội sản xuất, không đi thì đúng là đồ ngốc!

Cố Quân hạ quyết tâm: "Vậy thì anh đi." Anh ngẫm nghĩ một chút rồi bàn: "Hay là lúc anh đi, em bảo thanh niên trí thức Diêu chuyển qua ở cùng cho có người làm bạn, tiện bề giúp đỡ, anh cũng yên tâm hơn."

Lâm Thư hờn dỗi lườm anh: "Chuyển gì mà chuyển, đồng chí Diêu đang ở yên ổn bên khu tập thể, anh bảo người ta chuyển qua đây ở lâu như thế, rồi xa cách với mấy cô thanh niên trí thức khác thì sao?"

"Anh cứ yên tâm đi, vì có anh ở nhà nên em mới hay lười biếng, chứ không có anh em vẫn tự lo liệu được hết."

Có người để ỷ lại, tự nhiên sẽ nảy sinh thói ỷ y. Chứ không có chỗ dựa dẫm, thì không làm cũng phải làm.

Lâm Thư quay sang nhìn bao bột mì to đùng và túi táo tây, đôi mắt cong cong vui vẻ: "Tối nay nhà mình gói sủi cảo thịt xông khói ăn đi."

Cô bước tới xách túi lưới lên đếm thử, có tám quả táo, quả nào quả nấy vừa đỏ vừa to. Cô mở túi lấy một quả đem đi rửa, cũng chẳng cần dùng d.a.o gọt mà vô cùng tin tưởng đưa thẳng cho Cố Quân, xúi: "Bẻ làm đôi đi anh."

Cô ẵm lấy con, đôi mắt sáng rực nhìn anh chằm chằm, hối thúc: "Nhanh lên, cho em xem thử sức mạnh cánh tay của anh nào."

Cố Quân: "..." Vợ anh cứ như chẳng biết buồn bã chia ly là gì, lúc nào cũng thấy vô tâm vô tư quá đỗi.

Cố Quân bất đắc dĩ, cầm quả táo, hai cánh tay nổi cơ gồng lên, hai bàn tay dùng sức bẻ một cái, "Rắc" một tiếng giòn tan, quả táo tách làm đôi gọn gàng.

Lâm Thư cực kỳ nể mặt, hùa theo khen ngợi với con gái: "Oa, Bồng Bồng nhìn kìa, nhìn xem, bố con giỏi chưa, bẻ táo bằng tay không luôn đấy!"

Cố Quân bất giác ngồi thẳng lưng lên. Trước kia anh chỉ nghĩ sức lực lớn thì làm được nhiều việc nặng, kiếm được nhiều điểm công, chứ cũng chẳng thấy tự hào gì mấy. Nhưng ngay khoảnh khắc này, sự tự hào của Cố Quân đã đạt đến đỉnh điểm.

Cố Quân đưa táo cho cô, Lâm Thư dặn: "Anh cứ cầm lấy đã, không thể để con bé thấy em ăn được, nó chỉ được nhìn chứ không được ăn, em thấy tội lắm."

Đứa trẻ sắp được bốn tháng tuổi, cứ mở to đôi mắt tròn xoe, thèm thuồng nhìn chằm chằm người lớn ăn uống, quả thật không ai nỡ lòng nào ăn đồ ngon trước mặt nó.

Nói đoạn, cô bế con vào buồng đặt lên giường, thảy cho con một con thú nhồi bông bằng vải vụn mới khâu dạo gần đây để nó chơi. Sau đó cô mở hé cửa sổ, thò tay ra ngoài, ngửa lòng bàn tay lên.

Cố Quân bật cười, đặt nửa quả táo vào lòng bàn tay cô.

Cô bé con dường như có linh cảm, quay phắt đầu lại nhìn mẹ. Lâm Thư giật mình lập tức giấu quả táo ra sau lưng, mỉm cười dịu dàng vô tội với con. Đợi con gái quay đi nghịch thú nhồi bông, cô mới c.ắ.n vội một miếng táo. Tiếng "rộp" vang lên vẫn thu hút sự chú ý của nhóc tỳ, nó lại ngoảnh lại nhìn mẹ, nghiêng nghiêng cái đầu thắc mắc.

Nếu không phải vì bây giờ con bé đã biết lật, lúc nào cũng phải có người để mắt trông chừng, thì cô đã chạy tót ra ngoài sân ăn cho rảnh nợ rồi.

Lâm Thư cứng đờ người không dám nhai, ngậm miếng táo trong miệng đợi tiểu bảo bối quay đầu đi chỗ khác mới dám nhai nuốt từ từ. Ngọt quá! Táo tây mà trước đây ở nhà vứt lăn lóc đến hỏng mới nhớ ra ăn, bây giờ lại được cô thưởng thức với thái độ vô cùng trân trọng.

Ăn táo xong, Lâm Thư định nhắm mắt chợp mắt một lát thì sực nhớ ra đồ kế hoạch hóa gia đình vẫn còn nằm trong túi áo.

Cô ngó qua cửa sổ nhìn ra ngoài sân, thấy Cố Quân đang cầm chổi quét dọn. Cô vội vàng buông rèm xuống, tiện tay đóng kín cửa phòng, gài c.h.ặ.t cả then chốt lại. Lỡ đang giấu đồ nhạy cảm mà anh đột ngột bước vào, hai mắt nhìn nhau trân trân thì ngượng chín mặt mất.

Cố Quân vốn không có thói quen lục lọi đồ đạc của cô, nên cứ giấu thẳng vào trong chiếc hộp đựng tiền là an toàn. Nhưng nhỡ ngày nào đó anh cần dùng tiền gấp tự mở ra thì sao?

Nghĩ vậy, Lâm Thư liền lôi mấy món đồ kia ra khỏi hộp, tìm một miếng vải vụn bọc thật kỹ lại, ngụy trang cẩn thận rồi mới nhét trả vào hộp sắt.

Ở bên ngoài, Cố Quân quét sân xong, liếc nhìn phòng chính một cái rồi đi thẳng vào buồng chứa lương thực. Anh đinh ninh món đồ kia tuyệt đối không thể để cô nhìn thấy, thế là quyết định giấu tịt vào cái hốc tường kín đáo mà trước đây anh từng dùng để giấu tiền và tem phiếu.

Buổi chiều ngủ dậy, cô đun nước tắm rửa cho con cái sạch sẽ, sau đó bế con ra mảnh đất phần trăm để dọn dẹp vườn rau.

Thím Năm đang làm cỏ ở luống bên cạnh, thấy họ liền chạy sang trêu Bồng Bồng một lúc rồi tò mò hỏi: "Hôm nay hai nhân vật lớn kia sao đột nhiên lại tới tìm nhà cháu thế?"

Lâm Thư mỉm cười bịa chuyện: "Cố Quân nhà cháu làm việc tốt, người ta cất công đến tận nơi cảm ơn, tiện thể dặn hai vợ chồng cháu phải giữ bí mật ạ."

Cố Quân đứng cạnh liếc nhìn cô một cái, thầm nghĩ sao cô có thể bịa chuyện trơn tru như thật thế nhỉ? Không lẽ bình thường cô cũng hay lừa gạt anh như vậy?

Thím Năm gật gù tin sái cổ: "Thím đã bảo mà, chắc chắn là hai đứa làm việc tốt gì rồi. Thằng Cố Quân nhà cháu tuy ít nói nhưng từ bé đã có tấm lòng nhiệt tình, hay gánh nước giúp mấy ông bà già neo đơn trong đại đội lắm."

Lâm Thư cười tủm tỉm nhìn Cố Quân: "Cháu biết mà, anh ấy là một người cực kỳ tốt."

Bắt gặp nụ cười rạng rỡ của cô, Cố Quân tặc lưỡi tự nhủ, lừa thì lừa vậy. Ít ra cô còn bằng lòng cất công lừa anh, chứ đổi lại là người khác, có khi người ta còn chẳng buồn lừa.

Đứng chuyện trò thêm một lúc, Cố Quân xách thùng ra con suối gần đó gánh nước, còn Lâm Thư thì múc nước tưới rau. Làm xong việc, Lâm Thư tiện tay cắt một nắm hẹ và rau tề mang về để tối gói sủi cảo.

Về đến nhà, Lâm Thư bắt tay nhào bột, ủ bột để cán vỏ sủi cảo. Cố Quân trước nay chưa từng làm món này nên lăng xăng bên cạnh phụ giúp rửa rau, trộn nhân.

Thịt xông khói chỉ còn lại vài lạng, chắc chắn là không đủ, thế nên cô lấy thêm bốn quả trứng gà trộn chung với hẹ để làm nhân nấm.

Cố Quân đứng nhìn Lâm Thư gói một lúc là học được ngay, anh làm việc gì cũng vô cùng sáng dạ. Cuối cùng hai người gói được khoảng hơn bốn chục chiếc sủi cảo, dẫu sao cũng còn anh bạn Tề Kiệt sang ăn cùng, nên chỗ này chỉ đủ xơi gọn trong một bữa. Cô cũng cẩn thận nấu thêm một nồi cháo, bày đĩa dưa muối ra để mọi người ăn cho chắc bụng.

Tề Kiệt vừa đến cổng viện đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi, liền lên tiếng: "Tôi cứ nghĩ sang sớm một chút để giúp một tay, sao mọi người đã làm xong nhanh thế?"

Lâm Thư đáp: "Tối nay nhà làm sủi cảo."

Tề Kiệt tròn mắt ngạc nhiên: "Làm sủi cảo á?"

Cậu lò dò bước tới cửa bếp, thấy Cố Quân đang vớt sủi cảo nóng hổi từ trong nồi ra. Cậu quay sang bảo Lâm Thư: "Chị dâu cứ ra ngoài nghỉ ngơi đi, để tôi phụ anh Cố cho."

Lâm Thư: "..." Trước đây gọi là "thanh niên trí thức Vương", giờ nhận Cố Quân làm anh ruột, thế là cô nghiễm nhiên thăng cấp thành "chị dâu" của cậu ta luôn rồi.

Lâm Thư đứng lên, lau tay vào tạp dề bảo: "Thế hai anh em cứ làm đi nhé, tôi vào buồng ngó con bé một lát."

Cô vừa định bước ra, Tề Kiệt bỗng gọi lại: "À phải rồi, đây là tem phiếu người nhà vừa gửi cho tôi. Dù sao tôi cũng hay ăn chực ở đây, cứ đưa cả cho anh chị giữ." Nói rồi cậu dúi đống đồ vào tay Lâm Thư: "Chị dâu cầm lấy đi."

Lâm Thư nhận lấy, mở ra xem thì thấy ba tấm phiếu thịt loại năm lạng, kèm theo một bưu kiện. Tề Kiệt giải thích thêm: "Trong đó có hai hộp thịt hộp với chút mì sợi đấy."

Lâm Thư ngước nhìn Cố Quân, thấy anh gật đầu cô mới yên tâm cầm đồ vào buồng. Nếu sắp tới Cố Quân lên thành phố làm việc, thời gian không khớp nhau thì cũng chẳng thể cho Tề Kiệt tiếp tục ăn chung được nữa, đến lúc đó đem trả lại đống đồ này cũng chưa muộn.

Sủi cảo được dọn lên mâm, đợi thêm một lát nồi cháo cũng chín tới. Ai nấy đều háo hức cầm đũa muốn nếm thử hương vị. Sủi cảo nhân thịt xông khói trộn rau tề mang vị mặn mà thơm lừng, còn loại nhân trứng hẹ ăn cũng ngon miệng không kém.

Ăn uống no nê thỏa thuê, Tề Kiệt xung phong đảm nhận khoản dọn dẹp rửa bát. Làm xong việc, cậu ta mới xoa bụng tâm mãn ý túc quay về khu tập thể thanh niên trí thức. Lâm Thư no kềnh bụng, nằm ườn ra chiếc ghế dựa ngoài sân chẳng thiết nhúc nhích.

Mới chớm bước sang tháng Hai, tiết trời cũng dần ấm áp hơn. Lúc này mới hơn năm giờ chiều, mặt trời chưa tắt nắng, khí trời vẫn mát mẻ chứ chưa se lạnh.

Cố Quân kéo một chiếc ghế đẩu tới, bế con gái từ trong lòng vợ sang, ngồi xuống ngay sát bên cô. Lâm Thư tiện đà nghiêng đầu, tựa hẳn lên cánh tay rắn chắc của anh. Trong lòng Cố Quân mềm nhũn, tâm trạng ngập tràn sự vui vẻ, bình yên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.