Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 95:**

Cập nhật lúc: 24/04/2026 04:06

Edit: Thư Sách

Anh không biết vợ chồng nhà khác chung sống thế nào, nhưng anh cảm thấy chắc chắn không có cô vợ nào hay làm nũng, bám người như vợ nhà mình.

Đêm xuống, con ngủ rồi, hai người lại ngồi trong buồng to nhỏ tâm sự.

Lâm Thư quay sang lục đống quần áo, lấy chiếc quần vừa may cho Cố Quân ra, nói: "Vốn định đợi đến tháng Ba trời ấm lên chút mới đưa cho anh, nhưng bây giờ có việc, mặc là vừa khéo."

Lúc chưa bắt đầu ra đồng làm việc, cả ngày rảnh rỗi nên cô tranh thủ may cho anh chiếc quần. Hết may chăn rồi lại may quần áo, chỗ vải vụn còn lại chỉ đủ cho cô may đúng một bộ quần áo nữa thôi.

Lâm Thư tiếp tục dặn dò: "Còn nữa, sáng mai anh đi phỏng vấn ở nhà máy bột mì, cứ mặc áo bông đi cho ấm, tới nhà máy rồi hẵng cởi ra, mặc cái áo em mới may cho anh ấy. Đi ứng tuyển làm đầu bếp nhà ăn, anh phải chú ý hình tượng cho đàng hoàng sạch sẽ vào."

Cố Quân bật cười đáp ứng: "Anh biết rồi."

Tiếp đó, cô vươn tay kéo tay anh lại, cẩn thận kiểm tra xem kẽ móng tay có sạch sẽ hay không. Lâm Thư lầm bầm: "Ngày nào cũng cắm mặt vào bùn đất mà kẽ móng tay anh sạch sẽ ra phết nhỉ."

Cố Quân bất đắc dĩ: "Anh sống thô kệch chứ không có nghĩa là anh ở dơ."

Tất nhiên, trước khi kết hôn với cô, anh tuyệt đối không ưa sạch sẽ được như bây giờ.

Lâm Thư gật gù hài lòng, sau đó lấy hộp dầu hến ra bôi lên tay cho anh.

"Nếu thực sự trúng tuyển làm ở nhà ăn hơn hai tháng, không phải dầm mưa dãi nắng, anh sẽ trắng ra một chút. Đến lúc đó mặc áo sơ mi trắng vào..." Động tác bôi t.h.u.ố.c chợt khựng lại, cô ngẩng phắt lên nhìn anh, hơi nheo mắt: "Trong nhà máy bột mì chắc có nhiều cô gái trẻ đẹp lắm nhỉ?"

Cố Quân lập tức hiểu ý cô. Anh hỏi ngược lại: "Thế em có ghen không?"

Lâm Thư vỗ một cái lên mu bàn tay anh: "Anh phải thề là 'có đẹp đến mấy cũng không bằng em, anh tuyệt đối sẽ không nhìn họ lấy một cái' mới đúng chứ!"

"Cứ suốt ngày tăm tia muốn em ghen tuông, trong đầu anh nghĩ cái gì thế hả?"

Cố Quân lật tay nắm gọn lấy bàn tay cô, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau. Anh rũ mắt nhìn hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t, trầm giọng thổ lộ: "Ngày nào anh cũng muốn xác nhận xem trong lòng em có anh hay không."

Lâm Thư: "..."

Thôi được rồi, những người thiếu thốn tình thương thường hay như vậy.

Bàn tay còn lại không bị anh nắm lấy bèn áp lên má anh, nâng mặt anh lên: "Nhìn em này."

Cố Quân ngước mắt nhìn cô.

Lâm Thư hỏi: "Thấy mắt em không?"

Cố Quân gật đầu.

"Anh nhìn kỹ xem, trong mắt em có phải đang chứa đầy hình bóng của anh không?"

Lời tỏ tình của cô buột miệng thốt ra vô cùng tự nhiên, lần nào cũng ngọt ngào mà chẳng hề lặp lại. Cố Quân nhìn sâu vào đồng t.ử trong vắt của cô, quả thực nơi đáy mắt ấy có phản chiếu một hình bóng nhỏ bé.

Chính là anh.

Lâm Thư cúi xuống, hôn phớt lên môi anh một cái, đôi mắt cong cong, nụ cười rạng rỡ tỏa nắng: "Em thích anh."

Thích thì bảo là thích, chẳng có gì phải ngại ngùng khó nói cả. Cô cảm nhận được rất rõ tình cảm mãnh liệt anh dành cho mình, thế nên cô cũng chẳng cần phải giấu giếm che đậy làm gì.

Lâm Thư nhìn thấy, sau khi cô thốt ra ba chữ ấy, đôi mắt anh bỗng chốc sáng rực lên.

Khóe môi Cố Quân nhếch cao, anh thì thầm: "Anh cũng thích em, vô cùng thích."

Lâm Thư hất cằm, vẻ mặt đắc ý: "Tất nhiên rồi, người tuyệt vời như em, sao anh có thể không thích cho được."

Cô chẳng cần nghe anh nói thẳng ra, cô cũng có thể cảm nhận được. Tình yêu anh dành cho cô đã bộc lộ rõ ràng qua từng ánh mắt, từng cử chỉ, đến mức tràn cả ra ngoài rồi.

Nụ cười trên môi Cố Quân càng thêm sâu. Anh thích mọi thứ thuộc về cô, đặc biệt thích cái sự tự tin, rạng rỡ như ánh mặt trời toát ra từ con người cô – thứ mà anh luôn thiếu vắng.

Hơn bốn giờ sáng, trong nhà ăn của nhà máy bột mì mọi người đã bắt đầu lục đục chuẩn bị bữa sáng.

Bác gái phụ trách làm bánh bao lân la bắt chuyện với chủ nhiệm nhà ăn: "Chủ nhiệm ơi, ông Dương đầu bếp bị ngã gãy tay, nghe nói phải nghỉ dưỡng thương hai ba tháng. Nhà máy mình đang tuyển người làm tạm thời, ưu tiên người nhà công nhân viên hoặc có lãnh đạo giới thiệu phải không ạ?"

Chủ nhiệm liếc bác gái một cái: "Sao thế, nhà bà có người nấu được cỗ lớn à?"

Bác gái đon đả: "Có chứ ạ, em trai tôi hay đi làm cỗ thuê lắm, nấu ăn cho nhà ăn tập thể chắc chắn không thành vấn đề."

Chủ nhiệm gật đầu: "Vậy được, gọi cậu ta qua đây làm thử xem sao."

Bác gái mừng rỡ: "Dạ vâng, trưa nay tôi bảo nó qua thử luôn!"

Chủ nhiệm dội gáo nước lạnh: "Nhưng bà cũng đừng mừng vội, cấp trên cũng có người giới thiệu xuống đấy."

Bác gái sững người: "Chỉ là một chân làm thời vụ thôi mà lãnh đạo cấp trên cũng nhúng tay vào giới thiệu người ạ?"

Chủ nhiệm đáp: "Việc thời vụ bây giờ cũng thiếu gì người tranh nhau làm." Huống hồ làm ở nhà ăn lại là một công việc béo bở.

Bác gái ngập ngừng một chốc rồi rào đón: "Chủ nhiệm này, ông không thể vì người ta là do lãnh đạo giới thiệu mà thiên vị đâu nhé?!"

Chủ nhiệm lườm bà ta một cái: "Ở chỗ tôi, tay nghề phải qua ải mới được nhận, bằng không thì ai giới thiệu cũng vô dụng."

Quá tám giờ sáng, nhà ăn đã vãn người, các nhân viên bắt đầu dọn dẹp lau chùi.

Cố Quân bước vào nhà ăn, tìm đến một bác gái đang quét dọn, hỏi han: "Cô ơi cho cháu hỏi, chủ nhiệm Dương Thụ có ở đây không ạ?"

Bác gái lập tức cảnh giác, ánh mắt soi mói đ.á.n.h giá anh từ trên xuống dưới một lượt, vặn lại: "Cậu tìm chủ nhiệm Dương làm gì?"

Từ nhỏ Cố Quân đã quen nhìn sắc mặt người khác mà sống, nên anh lập tức nhìn thấu sự cảnh giác và đề phòng của bà ta. Anh điềm tĩnh đáp: "Cháu đến ứng tuyển công nhân thời vụ ạ."

Nghe vậy, bác gái tức thì nghĩ ngay đến người do lãnh đạo giới thiệu mà chủ nhiệm nhắc tới lúc sáng. Cái cậu thanh niên này cao to lực lưỡng, nhìn qua là biết dân quen làm nông phơi nắng dầm mưa, làm sao mà cầm muôi cầm xẻng xào nấu cho ngon được?

Nhưng ngặt nỗi người ta lại là do lãnh đạo cài cắm. Đầu óc bác gái đảo quanh một vòng, chép miệng lừa gạt: "Vị trí làm thời vụ đó đã chốt người xong xuôi rồi, cậu đến muộn mất rồi."

Cố Quân khẽ nhíu mày: "Đã chốt người rồi sao?"

Bác gái chột dạ, nhưng vẫn cố làm ra vẻ bình thản: "Đúng thế, chốt xong cả rồi."

Cố Quân đưa mắt nhìn quanh nhà ăn một lượt, nói: "Vậy cũng được, để cháu tìm chủ nhiệm Dương báo một tiếng, coi như cháu đã tới đây báo danh rồi."

Bác gái vội vàng cản lại: "Còn báo cái gì nữa, người ta đã chốt xong người rồi, cậu cứ thế đi về luôn cho rảnh nợ."

Cố Quân không tranh cãi thêm, quay người bước thẳng ra khỏi nhà ăn. Sau khi đi loanh quanh quan sát một vòng bên ngoài, anh tìm được cửa sau của khu bếp.

Một người đang dọn dẹp ở bếp sau nhìn thấy anh liền lên tiếng nhắc nhở: "Đây là khu vực bếp núc, người không có phận sự miễn vào."

Cố Quân lịch sự đáp: "Tôi tìm chủ nhiệm Dương của nhà ăn."

Người nọ trả lời: "Chủ nhiệm Dương vẫn đang ở văn phòng đằng kia, lát nữa ông ấy sẽ qua, tầm chín rưỡi mới tới đây."

Cố Quân gật đầu, nói một tiếng "Cảm ơn". Anh vòng ra đứng đợi trước cổng nhà ăn.

Quan sát dòng người đi ra đi vào, anh chợt thấy một người đàn ông trung niên dáng người hơi béo, bước đi nhanh nhẹn như gió, phong thái toát lên vẻ khác biệt so với những công nhân bình thường. Anh sải bước đuổi theo, cất tiếng gọi: "Chủ nhiệm Dương."

Người đàn ông trung niên nghe gọi liền quay đầu lại, thấy một chàng trai trẻ tuổi với tinh thần sung mãn, liền hỏi: "Cậu gọi tôi à?"

Cố Quân gật đầu xác nhận: "Vâng, cháu gọi chú ạ."

Chủ nhiệm Dương thắc mắc: "Cậu tìm tôi có việc gì?"

Cố Quân giải thích: "Dạ thưa chú, cháu là người do chủ nhiệm Hạ giới thiệu tới ứng tuyển vị trí công nhân thời vụ. Nhưng vừa nãy cháu nghe nói nhà ăn đã chốt được người rồi, nên cháu muốn tới gặp chú chào một tiếng, nhờ chú báo lại giúp với chủ nhiệm Hạ ạ."

Chủ nhiệm Dương ngớ người: "Ai nói với cậu là đã chốt được người rồi?"

Cố Quân quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy bác gái lúc nãy đang từ trong nhà ăn bước ra, anh chỉ tay: "Dạ, chính là bác gái kia nói ạ."

Chủ nhiệm Dương nhìn theo hướng tay anh, sắc mặt lập tức tối sầm lại, cao giọng gọi: "Lý Thúy, bà ra đây."

Bác gái bị điểm danh giật thót mình, quay đầu lại nhìn thấy cảnh tượng đó thì mặt mũi tức thì trắng bệch. Ánh mắt chạm phải cậu thanh niên kia, vẻ chột dạ hiện rõ mồn một.

"Lại đây!" Giọng chủ nhiệm Dương càng thêm nghiêm khắc.

Lý Thúy rề rà lê bước đi tới.

Chủ nhiệm Dương gằn giọng: "Ai cho bà cái quyền tự ý quyết định nhân sự thời vụ hả? Sao, bà chốt em trai bà rồi chứ gì?"

Lý Thúy cúi gằm mặt, lúng b.úng cãi lý: "Người do lãnh đạo giới thiệu rành rành ra đấy, làm gì còn tới lượt em trai tôi nữa."

Chủ nhiệm Dương tức đến bật cười: "Ý bà nói là tôi thiên vị, làm việc bất công?"

Lý Thúy lầm bầm: "Tôi đâu có nói thế."

Chủ nhiệm Dương phẩy tay: "Bà cảm thấy em trai bà có tài năng lắm đúng không? Vậy được, ngoài đồng chí này ra thì còn một ứng viên nữa. Hai giờ chiều nay bà gọi cậu ta tới đây, mỗi người làm một món, tôi sẽ để cho mọi người trong xưởng tự ăn thử rồi bỏ phiếu công bằng."

Lý Thúy nghe vậy trong lòng khấp khởi mừng thầm, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang khi chủ nhiệm Dương buông tiếp một câu: "Thế nhưng, hành vi bịa đặt tung tin đồn nhảm của bà gây ảnh hưởng rất xấu. Tất cả các danh hiệu thi đua bình bầu tháng này, bà bị cắt toàn bộ."

Lý Thúy trợn tròn mắt định gân cổ lên cãi, nhưng vừa ngẩng lên chạm phải vẻ mặt đen xì như đ.í.t nồi của chủ nhiệm Dương, bà ta đành nuốt ngược những lời định nói vào trong bụng.

Cố Quân chọn đúng thời điểm lên tiếng, hỏi xác nhận: "Ý chú là cháu vẫn còn cơ hội ạ?"

Lý Thúy đứng cạnh lén trừng mắt lườm anh một cái cháy máy.

Chủ nhiệm Dương gật đầu, xin lỗi: "Rất xin lỗi cậu, hành vi của đồng chí Lý Thúy vừa rồi là sai trái, tôi đã phê bình và đưa ra hình phạt với bà ấy rồi, mong cậu thông cảm."

Cố Quân lắc đầu: "Dạ không sao ạ."

Nói rồi, anh rút tờ giấy giới thiệu từ trong n.g.ự.c áo ra đưa bằng hai tay: "Dạ thưa, đây là thư giới thiệu của cháu ạ."

Chủ nhiệm Dương nhận lấy lá thư, đọc lướt qua rồi nói: "Vậy đúng hai giờ chiều nay cậu có mặt tại đây để làm bài kiểm tra nhé."

Cố Quân dạ vâng, chủ nhiệm Dương liền bảo anh cứ về nghỉ ngơi trước. Lý Thúy cũng lấm lét định chuồn, nhưng bị quát giật lại: "Bà đứng yên đấy."

Cố Quân đi được một đoạn khá xa vẫn còn loáng thoáng nghe thấy tiếng chủ nhiệm Dương đang lên lớp răn đe bác gái kia.

Bước ra khỏi nhà máy bột mì lúc chưa tới chín giờ sáng, Cố Quân đạp xe thẳng một mạch về đại đội sản xuất, chạy thẳng ra đồng tìm vợ.

Lâm Thư đang lui cui gieo hạt giống, chợt nghe Xuân Phân réo gọi: "Mẹ Bồng Bồng ơi, bố Bồng Bồng về kìa."

Lâm Thư ngẩng lên ngó quanh một vòng, quả nhiên thấy Cố Quân đang đạp xe bon bon tiến về phía mình. Cô liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ Cố Quân bỏ lại nhà không đeo đi, bấy giờ mới chín rưỡi sáng, sao anh về sớm thế nhỉ?

Đến nơi, Cố Quân gạt chân chống xe, bước xuống ruộng, tự nhiên đưa tay giành lấy túi hạt giống từ tay vợ.

Lâm Thư đưa tay đỡ lấy m.ô.n.g đứa con cõng trên lưng, thắc mắc hỏi: "Sao anh về sớm thế, phỏng vấn rớt rồi à?"

Cố Quân lắc đầu: "Không phải, người ta hẹn hai giờ chiều mới quay lại làm bài kiểm tra tay nghề."

"Sáng nay lúc anh tới, hỏi thăm một bác gái làm ở đó thì bà ấy bảo vị trí này đã chốt người rồi. Anh liền đi loanh quanh tìm chủ nhiệm hỏi cho ra nhẽ, hóa ra là bà ấy không muốn có người cạnh tranh với em trai mình nên mới bịa chuyện như vậy."

Chỉ qua vài câu trần thuật ngắn gọn của anh, trong đầu Lâm Thư đã tự động bổ não ra được cả một vở kịch cung đấu chốn nhà ăn tập thể. Cô hỏi tiếp: "Thế tổng cộng có bao nhiêu người cạnh tranh?"

Cố Quân: "Ba người, chiều nay ai cũng phải nấu một món, để mọi người ăn thử rồi bầu chọn."

Anh ngừng lại một chút, dè dặt nói thêm: "Chưa chắc anh đã đậu đâu."

Lâm Thư vỗ vỗ lên bờ vai vững chãi của anh, suy nghĩ cực kỳ thoáng: "Không sao, đậu thì đi làm, trượt thì về nhà cày cuốc trồng rau, kiểu gì chúng ta cũng đâu có lo c.h.ế.t đói."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 95: Chương 95:** | MonkeyD