Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 96
Cập nhật lúc: 24/04/2026 05:04
Edit:Thư Sách
Cố Quân bật cười, đưa tay đỡ lấy công việc dang dở của cô.
Từ đầu bờ ruộng bên kia, Xuân Phân gọi với sang: "Vợ chồng nhà này đúng là càng ngày càng dính nhau như sam thế nhỉ?"
"Ngày xưa có mấy khi thấy hai người lảng vảng cùng nhau đâu, giờ thì ngày nào cũng kè kè sát nút, chả biết ngượng gì cả."
Bị người ngoài trêu chọc, Cố Quân không quen nên mặt mũi thoáng chốc trở nên hơi mất tự nhiên.
Lâm Thư quay đầu đáp trả ngay lập tức: "Da mặt em dày lắm, em cứ thích dính lấy ông xã nhà em đấy, thì đã sao nào."
"Có phải chị đỏ mắt ghen tị rồi không, để em bảo Cố Quân xui anh Đại Mãn cũng suốt ngày bám lấy chị nhé."
Xuân Phân cười mắng: "Thôi cô tha cho tôi đi, vợ chồng tôi cưới nhau mấy năm rồi, làm sao mà ngọt ngào sến súa được như vợ chồng son nhà cô."
Lâm Thư phản bác: "Em thấy anh Đại Mãn nhà chị cũng rứa, vừa tan làm là chạy tót đi tìm chị ngay, có kém cạnh gì vợ chồng em đâu."
Xuân Phân bật cười: "Thôi không thèm đấu võ mồm với cô nữa, cô có người làm giúp còn tôi thì không, tôi phải tranh thủ làm cho xong đây."
Lâm Thư quay lại nhìn Cố Quân, tặc lưỡi: "Sao da mặt anh mỏng thế, người ta mới trêu vài câu đã ngại ngùng rồi?"
Cố Quân: "..."
Ở trước mặt cô thì anh có thể mặt dày vô sỉ, nhưng nếu lúc này mà buông lời cợt nhả, chắc chắn cô lại không vui.
"Mấy chị em phụ nữ trêu đùa nhau, đàn ông con trai như anh xen mồm vào cãi lại thì không hay, nói nhiều nói hớ lại bị gán mác lưu manh. Nhưng nếu đổi lại là Đại Mãn, anh nói gì cũng được."
Lâm Thư nhún vai qua loa: "Vâng vâng vâng, chỉ là do không đúng đối tượng nên anh không tiện cãi lại, chứ không phải do da mặt anh mỏng."
Cố Quân im lặng.
Cái miệng của cô vợ nhỏ này thật là, hôm qua vừa mới rủ rỉ buông lời ngon tiếng ngọt yêu thương anh, hôm nay đã quay ngoắt sang trêu chọc móc mỉa anh rồi. Nhưng biết sao được, vợ mình cưới về thì mình phải chịu thôi. Chứ làm thế nào bây giờ? Đành c.ắ.n răng chịu đựng chứ sao.
*** Chương 62
Gần một giờ chiều, Cố Quân rời nhà lên thành phố.
Vừa đến xưởng, cũng đúng lúc sắp tới giờ vào ca làm, dòng công nhân tấp nập kéo nhau qua cổng. Cố Quân ghi danh xong xuôi mới lững thững theo dòng người tiến vào trong.
Về phần ba người tới ứng tuyển hôm nay, thì thời gian đến gần như ngang ngửa nhau.
Khi chủ nhiệm Dương tới, liếc mắt nhìn thấy "ứng cử viên" do bà Lý Thúy kia giới thiệu, ông suýt nữa thì tức điên muốn sai người đi gọi Lý Thúy lên mắng cho một trận. Bà ta bảo em trai bà ta hay đi phụ cỗ ở quê, chắc chỉ loanh quanh bưng bê lặt vặt chứ nấu nướng cái nỗi gì!
Nhìn cái tướng tá chưa cao tới một mét bảy, chân tay thì khẳng khiu như cây sậy, ông cá mười mươi là đến cái chảo sắt to đùng ở nhà ăn cậu ta cũng bê không nổi. Đây rõ ràng là chạy tới góp vui chứ ứng tuyển cái gì! Làm đầu bếp nhà máy đâu phải cứ nêm nếm ngon miệng là xong, công việc này cũng đòi hỏi kha khá thể lực đấy.
Vốn dĩ chủ nhiệm Dương không định làm khó ai, nhưng nhìn vóc dáng èo uột của em trai Lý Thúy, ông đành phải tìm cách thử thách một phen để loại cậu ta ra.
Ông bảo ba người đứng đợi ngoài hành lang, rồi quay vào bếp chuẩn bị một lúc. Chừng bảy tám phút sau, chủ nhiệm Dương mới bước ra dẫn mọi người vào trong. Khu bếp có ba cái bệ lò đang trống, mỗi chảo ông đã đổ sẵn nửa nồi gạo trắng.
Chủ nhiệm Dương lên tiếng: "Việc xắt thái xào nấu ở đây đều là công việc tốn sức, không có sức bền và thể lực thì làm mấy tiếng đồng hồ là tay rã rời không nhấc nổi ngay. Thế nên, đây coi như là một bài kiểm tra nhỏ."
"Nói trước nhé, các cậu sẽ rang nửa nồi gạo này liên tục trong nửa tiếng, ai trụ được thì mới bước vào vòng thử tài nấu nướng."
Nghe bảo phải rang gạo, mặt mũi em trai Lý Thúy nhăn rúm ró lại thành một đoàn.
Chủ nhiệm Dương liếc đồng hồ: "Bắt đầu rang đi, tôi đứng giám sát ngay đây."
Chẳng riêng gì chủ nhiệm Dương, mà bên ngoài ô cửa sổ cũng lấp ló bảy tám cái đầu tò mò ngó vào xem náo nhiệt.
Cố Quân là người đầu tiên cầm lấy xẻng xào, hai người kia cũng lật đật cầm xẻng bắt đầu đảo gạo trong chảo khô. Những phút đầu, cả ba người đều đảo rất có sức, nhưng chỉ mười phút sau, em trai Lý Thúy đã bắt đầu đuối sức, tay đảo dần chậm lại, lực đạo cũng yếu ớt hẳn đi.
Chủ nhiệm Dương lắc đầu ngao ngán, sớm biết thế này ông đã chẳng đồng ý cho Lý Thúy đưa em trai tới.
Nửa tiếng trôi qua, ngoại trừ Cố Quân - người quen làm nông bạt mạng - vẫn giữ sắc mặt bình thản, hai ứng viên còn lại đều lộ rõ vẻ mệt nhọc rã rời. Nhìn Cố Quân xào suốt ba mươi phút mà mặt không đổi sắc, chủ nhiệm Dương thầm gật gù hài lòng. Còn nhìn sang em trai Lý Thúy, tay run bần bật đến mức cái xẻng cũng cầm không vững, ông chỉ biết nhắm mắt ngán ngẩm.
Thử thách rang gạo vừa xong, chủ nhiệm Dương không cho ai nghỉ ngơi mà bắt đầu ngay vào bài thi nấu ăn.
"Tôi cho mỗi người mười lăm phút. Các cậu phải xào một đĩa rau xanh và một đĩa hẹ xào trứng. Lát nữa sẽ có lãnh đạo xuống ăn thử. Nếu vượt quá thời gian quy định, dù ngon đến mấy cũng bị loại."
"Nhà ăn này phục vụ cơm nước cho hơn hai trăm con người, lỡ việc một chút là ảnh hưởng đến giờ giấc ăn uống, làm việc của toàn thể anh em công nhân."
Nhà máy bột mì không chỉ sản xuất bột mì, gạo, mà còn cả mì sợi, b.ún gạo, vì thế lượng công nhân viên rất đông đảo. Lại thêm thịt thà thời buổi này là món hiếm có khó tìm, đương nhiên không thể lấy ra cho họ làm bài kiểm tra được.
Chủ nhiệm Dương phát cho mỗi người một bó hẹ, hai quả trứng gà và một bó đọt cải thảo. Hẹ vẫn còn nguyên bó chưa nhặt, lẫn lộn đầy lá héo lá úa. Đọt cải thảo cũng chưa rửa, rễ còn dính đầy bùn đất.
Điều này đồng nghĩa với việc, trong vòng mười lăm phút ngắn ngủi, họ phải tự mình sơ chế làm sạch nguyên liệu rồi mới xào nấu xong hai món.
Chủ nhiệm Dương bấm đồng hồ tính giờ. Cố Quân hoàn toàn không bị bài thi rang gạo vắt kiệt sức lực, anh điềm tĩnh nhặt hẹ, rửa rau, thái rau xanh. Từng động tác lặp lại nhịp nhàng, liền mạch, không một giây phút nào dư thừa.
Về phần Lâm Thư, chiều cô ra đồng làm hai tiếng đồng hồ, xong xuôi gọi thư ký đến chấm công rồi thong thả đi về. Cả sáng Cố Quân đã gánh vác gần phân nửa khối lượng, chiều cô tự làm hai tiếng nữa là đủ điểm sáu công. Sáu điểm công là đủ sống, không sợ đói.
Về đến nhà, Lâm Thư vừa thoăn thoắt thay tã cho con vừa lẩm nhẩm suy đoán tình hình phỏng vấn của chồng. Chắc chắn họ sẽ không phí phạm nguyên liệu đắt tiền để ứng viên thi nấu đâu. Cố Quân đi từ một giờ chiều, bây giờ đã bốn giờ rồi, có lẽ cũng sắp về tới nơi.
Lâm Thư đặt con lên giường cho bé tự chơi, cô đưa tay đ.ấ.m đ.ấ.m cái thắt lưng nhức mỏi. Công việc tuy không nhiều nhặn gì, nhưng cõng thêm một đứa trẻ trên lưng làm việc quả thực rất rêm lưng.
Đấm lưng được một chốc, Lâm Thư nghe thấy tiếng động ngoài cổng, ngó qua cửa sổ thấy Cố Quân về, cô vội vàng ẵm con ra đón. Chưa kịp bước qua bậu cửa phòng khách, cô đã hối hả hỏi: "Thế nào rồi? Kết quả thế nào rồi anh?"
Cố Quân rửa tay, mỉm cười đáp: "Thành công rồi em."
Gương mặt Lâm Thư tức thì bừng sáng: "Mau kể em nghe xem người ta thi thố thế nào? Anh giành chiến thắng ra sao?"
Cố Quân lau khô tay, bước tới đón lấy con gái, cưng nựng hôn lên má cô bé một cái. Anh ngẩng lên nhìn Lâm Thư, kể: "Vừa đến nơi, người ta bắt xào hơn chục cân gạo khô."
Lâm Thư ngạc nhiên: "Kiểm tra sức mạnh cánh tay à?"
Cố Quân: "Cũng tương tự thế. Xào rau nấu nướng vốn không tốn nhiều sức, nhưng xào cho hàng trăm người ăn, lại xào liên tục thì bắt buộc phải có sức bền và thể lực tốt."
"Thế rồi sao nữa?" Cô chăm chú nghe tiếp.
Khóe miệng Cố Quân hơi nhếch lên: "Anh quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, ngày nào cũng đạt điểm công tối đa, so sức lực hay sức bền thì họ làm sao đọ lại anh."
"Xào gạo nửa tiếng xong thì bắt tay vào nấu ngay. Trong mười lăm phút phải nấu xong hai món đơn giản. Món thì ai cũng biết làm, nhưng hai người kia rõ ràng chưa hồi phục thể lực, nên món xào ra cũng chỉ ở mức tàm tạm qua loa. Người thì nhặt hẹ còn sót rác, người thì tay run lóng ngóng lúc rắc muối nên món ăn bị mặn chát."
Lâm Thư nghe xong, tự hào nói: "Anh thấy chưa, anh còn giỏi giang hơn ối người thành phố đấy, sau này đừng bao giờ tự hạ thấp mình bằng mấy câu như 'người như anh' nữa nhé, em nghe không lọt tai đâu."
Cố Quân mỉm cười ấm áp, gật đầu: "Anh sẽ không nói thế nữa."
Ngay từ khoảnh khắc bắt đầu rung động trước cô, anh đã luôn mang nặng mặc cảm rằng mình không xứng với một người tốt như cô. Vì thế anh luôn nỗ lực để trở nên hoàn thiện hơn, hy vọng một ngày nào đó có thể đường hoàng đứng bên cạnh cô.
Lâm Thư chợt nhớ ra một chuyện, vội nhắc: "Anh sắp lên thành phố làm việc rồi, nhớ đem đống đồ Tề Kiệt gửi hôm qua trả lại cho cậu ấy đi. Đợi bao giờ anh rảnh rỗi lại mời cậu ấy qua ăn chực cũng chưa muộn."
Cố Quân gật đầu đồng ý: "Đợi tối cậu ấy sang ăn cơm, anh sẽ nói chuyện."
Lâm Thư lại hỏi: "Thế đợt tới anh ở lại trên thành phố luôn à?" Nhắc đến chuyện này, cô lại thấy lòng man mác buồn. Chẳng phải chỉ vì đêm ngủ mất đi hơi ấm quen thuộc, mà còn vì những lúc nửa đêm thức dậy đi vệ sinh, có anh bên cạnh cô cũng đỡ sợ hơn. Quan trọng nhất là, đêm hôm khuya khoắt có người cùng san sẻ việc dỗ con ngủ lại nhẹ gánh biết bao nhiêu.
Cố Quân đáp: "Bữa sáng không cần anh phụ trách, chín giờ sáng anh mới phải có mặt, nhưng tối thì bảy giờ mới tan làm."
Lâm Thư nhíu mày lo lắng: "Thế muộn quá, đường làng lại tối tăm khó đi. Anh cứ ở lại trên đó đi, thi thoảng tạt về nhà một chuyến là được rồi." Cô thực sự không muốn gánh vác cả tuần chăm con một mình đâu.
Cố Quân: "Ngoài những hôm trực làm đồ ăn khuya, ngày nào anh cũng có thể đạp xe về đại đội mà. Đường đêm anh đi quen rồi, em đừng lo."
Lâm Thư lườm anh một cái cháy má: "Quen với chẳng không quen cái gì. Đã bảo anh phải biết giữ gìn sức khỏe rồi cơ mà. Lớn tuổi rồi, thân tàn ma dại, lưng còng rạp xuống, xem em có thèm ngó ngàng tới anh nữa không."
Đi bộ mất gần hai tiếng đồng hồ, làm lụng vất vả cả ngày trời rồi lại lóc cóc đi bộ quãng đường dài như thế, sức người bằng sắt đ.á.n.h cũng phải đổ bệnh.
Cố Quân khẽ nhíu mày đắn đo: "Chắc cũng không đến nỗi thế chứ..." Giọng điệu của anh có vẻ không chắc chắn lắm. Bố anh, ông Cố lão hán, xưa kia cũng cao to lực lưỡng là thế, nay chưa qua lục tuần mà lưng đã còng gập xuống rồi.
Lâm Thư nhìn thấu suy nghĩ của anh, nói bồi thêm: "Ông bố vô trách nhiệm của anh bây giờ lưng cũng bắt đầu còng rồi đấy. Anh là con ruột ông ấy, gen di truyền không đùa được đâu. Khéo rồi anh cũng còng như ông ấy thôi, nên liệu mà giữ sức đi."
Cô ngẫm nghĩ một chốc rồi chốt lại: "Thế này đi, giữa tuần thứ Tư hoặc thứ Năm anh về nhà một đêm, rồi Chủ nhật nghỉ làm thì về chơi một ngày. Với lại, đừng có cuốc bộ về. Anh xem trong nhà máy có anh công nhân nào có xe đạp thì bỏ chút tiền ra thuê đi lại cho tiện."
Cố Quân thấy vợ xót xa lo lắng cho mình thì trong lòng ấm áp, bèn ậm ừ nghe lời cô trước, dự định tới lúc đó sẽ tùy cơ ứng biến.
Thấy anh đã xuôi xuôi, Lâm Thư bắt đầu vào chủ đề chính: "Lãnh đạo nhà ăn có nói tháng được bao nhiêu tiền lương, trợ cấp có những gì không anh?"
Cố Quân đáp: "Lương mỗi tháng là hai mươi tám đồng. Hàng tháng nhà ăn đều tổ chức bình bầu nhân viên xuất sắc, có khoảng hơn hai mươi người tham gia, chọn ra năm người. Phần thưởng là năm hào và hai cân bột mì. Ngoài ra, mỗi tháng đều được phát thêm vài nhu yếu phẩm lặt vặt."
Lâm Thư gật gù: "Anh mới vào làm, chắc chắn đợt đầu không chen chân vào danh sách xuất sắc được đâu, nhưng được phát đồ dùng sinh hoạt cũng đỡ được một khoản khá khá rồi."
