Người Yêu Qua Mạng Là Tên Sát Nhân - Chương 4
Cập nhật lúc: 31/07/2026 10:03
Hu hu.
Tôi tuyệt vọng đến mức sắp khóc ra nơi rồi.
Biết thế hồi sáng không để điện thoại cho đứa bạn cùng phòng cầm đi chạy bộ hộ cho xong.
Tóc Vàng dồn sát lại: "Tiểu Đào, chị chạy cái gì?"
Tôi chạy cái gì á?
Gặp mặt qua mạng bị vỡ mộng à?
Tôi không hài lòng với cậu à?
Giận cậu là thiếu gia nhà giàu à?
Không phải.
Chẳng phải vì mấy lý do đó đâu.
Mấy chuyện đó còn thương lượng được, chưa đủ để khiến tôi phải bỏ chạy.
Tôi đành phải đưa ra một lý do không thể chối từ: "Tôi muốn đi mua loại siêu mỏng."
Tóc Vàng: !"
15
Sau khi Tóc Vàng nắm tay tôi lên xe và lái xe hơn nửa tiếng đồng hồ, tai cậu ấy vẫn còn đỏ ửng.
Cậu ấy bảo muốn đưa tôi đến tham quan một nơi rất đặc biệt.
Địa điểm khá hẻo lánh, là một tòa nhà cũ kỹ trông như xưởng bỏ hoang trong mấy bộ phim kinh dị.
Bên ngoài trông đã âm u rồi.
Bước vào trong nhìn còn khiếp đảm hơn.
Giữa sảnh là chiếc xe ba bánh có con rối mặt trắng của phim "Saw" đang ngồi.
Bên cạnh đó là chiếc quan tài có con b.úp bê Billy của "Dead Silence", còn trong tủ kính là con b.úp bê ma ám Annabelle.
Nguyên một bức tường tủ kính xếp đầy các lọ ngâm mẫu vật bằng dung dịch formalin.
Gạch lát nền là loại ghép mối, khe hở được xử lý bằng nhựa epoxy.
Tôi từng thấy trên phim "Bones" rồi, phòng thí nghiệm pháp y thường làm thế để dễ cọ rửa m.á.u me.
Trong phòng làm việc còn có cả bộ sưu tập dụng cụ t.r.a t.ấ.n.
Dụng cụ y tế thời trung cổ, cái banh xương sườn, khoan sọ, bộ d.a.o rạch m.á.u...
Mỗi bước đi tham quan nơi này, tôi đều thấy hối hận tột cùng.
Yêu qua mạng đầy rủi ro, đi gặp mặt thực tế cần phải cẩn trọng.
App chống l.ừ.a đ.ả.o cảnh báo suốt mà sao tôi không chịu nghe cơ chứ?
Nhớ ngày trước, tôi với Tóc Vàng quen nhau qua game.
Lúc ấy liếc nhìn ảnh cậu ấy, tôi đã choáng váng vì quá đẹp trai.
Thế là yêu nhau thôi.
Cậu ấy cũng như tôi, rất thích xem phim kinh dị và đọc truyện trinh thám.
Cứ tưởng là chung sở thích.
Ai mà ngờ cậu ấy không chỉ chơi lý thuyết mà còn kết hợp thực hành luôn!
Tôi càng nghĩ càng thấy lạnh hết cả sống lưng.
Còn nhớ hồi mới yêu, tinh thần cậu ấy rất bất ổn.
Cậu ấy bảo mỗi ngày làm thí nghiệm tàn nhẫn quá, tận tay g.i.ế.c những con vật sống làm cậu ấy thấy đau lòng.
Lúc đó tôi còn an ủi, động viên cậu ấy mãi.
Nhờ thế mà cậu ấy mới vượt qua được tâm lý, dũng cảm đối mặt với thí nghiệm.
Kết quả giờ cậu ấy bảo thứ cậu ấy thí nghiệm không phải động vật mà là... Con người?
Vậy kẻ từng cổ vũ cậu ấy dũng cảm ra tay như tôi là cái gì?
Đồng phạm à?
16
"Tiểu Đào, chị có thích nơi này không?"
Tóc Vàng đang đầy mong đợi chờ tôi gật đầu khẳng định.
Tôi cười méo xệch: "Thích! Quá thích luôn! Ở đây đúng là thiên đường của những người cuồng phim kinh dị!"
Tôi lái sang chuyện khác ngay lập tức: "Xong rồi, tham quan đủ rồi, giờ mình đi vào khách sạn được chưa?"
Tóc Vàng: "..."
Để tăng thêm sự tin tưởng, tôi giả vờ háo hức, kiễng chân lên ngửi cổ cậu ấy: "Cục cưng, cậu thơm quá à."
Cậu ấy nhẹ nhàng đẩy tôi ra: "Vợ à, đừng làm thế."
Tôi càng quyết tâm hơn, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy: "Eo cậu thon thật đấy... Ái!"
Cậu ấy chặn tôi lại, bàn tay to lớn bóp c.h.ặ.t eo rồi quăng tôi ra như ném bóng rổ: "Không được!"
Tay khỏe thật đấy, suýt chút nữa là gãy xương sườn rồi.
Cậu ấy vừa ngại vừa cáu quay lưng đi, mặt đỏ bừng tới tận cổ: “Tôi thích... Từ từ thôi..."
Tôi liếc nhìn, thấy bên chân có món đồ trang trí, trông có vẻ dùng làm hung khí rất tốt.
Sau lưng Tóc Đinh đang không hề đề phòng.
Đào Tiểu Hạnh, chính là lúc này đây!
Tôi chộp lấy món đồ nện thẳng vào sau gáy cậu ấy.
Kết quả là món đồ nặng trịch như mọc rễ, tôi dùng hết sức bình sinh mà chỉ nhấc lên được một chút.
Lúc hạ xuống lại còn đè trúng chân mình.
Tôi đau đến rơi nước mắt, chỉ biết gào thét trong lòng: Á á á mẹ kiếp!
Tôi thấy Tóc Vàng quay đầu thì vội vàng buông tay nhưng nước mắt đầy mặt thì chẳng kịp lau.
"Sao chị lại khóc? Vợ ơi?" Tóc Vàng tưởng tôi vì không được 'ăn' mà phát khóc, cậu ấy đau lòng muốn c.h.ế.t, vội dùng ngón tay quệt đi những giọt nước mắt trên mặt tôi. "Thích tôi đến thế sao? Được rồi, được rồi, tôi chiều chị là được chứ gì, đừng khóc nữa."
Cậu ấy cúi đầu hôn xuống.
17
Ngay khoảnh khắc đôi môi chạm nhau, tôi ngửi thấy mùi nước sát trùng trên người cậu ấy.
Hàng mi dày của cậu ấy như chiếc quạt nhỏ mượt mà, quét tới quét lui làm cổ tôi ngứa ngáy mà rụt lại.
Tôi vừa lùi một chút, cậu ấy đã thuận thế đuổi theo, bàn tay nắm lấy gáy tôi.
Nụ hôn sâu hơn, từ nghiền ép đến bao trọn, đầu lưỡi khẽ chạm vào môi dưới của tôi rồi lại thụt về, như đang chờ đợi phản ứng từ tôi.
Tôi bị hôn đến mức đầu óc trống rỗng, những ngón tay nắm c.h.ặ.t vạt áo phông của cậu ấy.
Tôi vụng về l.i.ế.m nhẹ lên môi cậu ấy rồi bất ngờ hôn ngược lại.
Muốn phân tán sự chú ý của cậu ấy, bắt buộc phải diễn cho đạt.
Có thế mới thừa cơ kiểm tra xem trên người cậu ấy có mang theo hung khí hay không.
Tay tôi men theo cơ bụng cậu ấy trượt xuống, ngón tay lướt qua thắt lưng, vòng quanh cạp quần một vòng, không thấy vật gì cứng ngắc cả.
Chỉ thấy có một thứ lại... Vô cùng nóng bỏng.
Cảm nhận được cơ thể cậu ấy vì sự đụng chạm táo bạo của tôi mà căng cứng, nụ hôn càng thêm mãnh liệt, như thể đang nhiệt tình đáp lại những gì tôi vừa làm.
Tôi liếc mắt nhìn thấy bàn mổ bên cạnh, bỗng nảy ra một kế: "Bé ơi, hay là chúng mình chơi cái gì đó kích thích hơn đi?
Cậu ấy thở hổn hển áp sát vào môi tôi: "... Chơi gì?"
Tôi: "Trò chơi sói xám bắt thỏ trắng, tôi sẽ trói cậu lại rồi muốn làm gì thì làm."
Tóc Vàng nhìn tôi đầy kinh ngạc, mặt đỏ bừng: "Vợ à, chị... Chơi bạo thế."
18
Tôi tiện tay lấy sợi dây thừng màu đỏ trói c.h.ặ.t lấy cậu ấy.
Kết quả, trói được nửa chừng, cậu ấy đột nhiên vùng vẫy: "Thả ra! Đồ thú tính! Đồ sát nhân cuồng loạn!"
Tôi đần mặt ra.
Không phải đâu.
Đấy là lời thoại của tôi mà!
Tôi hoảng loạn lao lên đè cậu ấy xuống.
Bóp cổ, khóa khớp, cận chiến tay đôi.
Sức cậu ấy khỏe quá.
Thấy sắp đè không nổi nữa rồi.
Tôi cuống lên, tát cho cậu ấy một cái: "Đứng im!"
Tóc Vàng bị tôi đ.á.n.h đến ngẩn người: "Tôi nghĩ là... Nạn nhân chắc sẽ không... Ngoan ngoãn chờ chị trói đâu."
Hừ, kinh nghiệm phết nhỉ.
Thực hành tạo ra chân lý à?
Tôi vớ ngay chiếc gối cứng dùng để kê cổ t.ử thi trên bàn mổ: "Nói chuẩn lắm, giờ tôi cho cậu một viên gạch này để ngủ ngon luôn nhé."
Tóc Vàng hốt hoảng: "Thôi thôi thôi, bỏ qua đoạn này đi!"
Cuối cùng tôi cũng hì hục trói được cậu ấy.
Tóc Vàng cúi đầu nhìn 'nghệ thuật' trói kiểu cúc-giáp của tôi: "Vợ ơi, có cách trói nào nhìn đỡ 'tế nhị' hơn không? Cách này... Có phải hơi ám muội quá không?"
Tôi xé một miếng vải bịt mắt cậu ấy lại: "Đừng nhiều lời, nhắm mắt lại, tận hưởng đi!"
