Người Yêu Qua Mạng Là Tên Sát Nhân - Chương 5
Cập nhật lúc: 31/07/2026 10:03
Sau đó tôi chạy.
Tôi rón rén lẻn ra khỏi nhà xưởng.
Thấy chiếc xe đỗ ngoài cửa, tôi lập tức lấy chìa khóa vừa móc trộm được từ túi anh ta lúc còn đang 'mặn nồng'.
Mở khóa.
Khởi động.
Mọi thứ diễn ra trôi chảy.
Phải đi báo cảnh sát ngay.
Nếu không phải tội phạm thì tốt nhất.
Còn nếu đúng là cậu ấy thì coi như 'Biệt đội cún con' lập công lớn rồi.
Đúng lúc tôi đang loay hoay tìm cách chuyển số từ P sang D.
"Cộc, cộc."
Kính xe in lên một khuôn mặt.
Là Tóc Vàng!
Tôi sợ đến hồn bay phách lạc: "Cậu... Cậu... sao cậu ra ngoài được?"
Cậu ấy cười khẩy: "Trên bàn mổ có kéo mà."
C.h.ế.t tiệt!
Sơ suất quá rồi!
"Cho nên…" Tay cậu ấy trực tiếp ôm lấy thắt lưng tôi, lòng bàn tay áp sát vào đường cong bên hông, lực không mạnh nhưng đủ để lôi tôi ra khỏi xe: "Tiểu Đào, chạy cái gì thế?"
Hơi thở lướt qua dái tai, nửa người tôi tê dại.
Tôi sợ đến tê liệt luôn.
May mà bao nhiêu bộ phim sinh tồn tôi xem cũng không uổng phí.
Tôi nảy ra kế sách: "Đi mua dầu bôi trơn."
Tóc Đinh: "!"
Tôi cố tình làm bộ thẹn thùng c.ắ.n môi: "Tôi vừa đo thử, thấy nếu không có cái đó thì tối nay chắc chắn tôi sẽ bị thương mất."
17
Ngay khi tôi tưởng Tóc Vàng sẽ bị d.ụ.c vọng chi phối, bốc đồng chở mình đến khách sạn Như Gia thì cậu ấy đỏ mặt bảo: "Ở đây... Có sẵn rồi."
Tôi c.h.ế.t đứng tại chỗ.
Không phải đâu.
Hôm nay tôi nhất định phải c.h.ế.t sao?
Tim như tro tàn, tôi bị Tóc Đinh nắm tay, từng bước đi lên lầu.
Mở cửa phòng ngủ chính, cả bức tường bày đầy máy lên dây cót đồng hồ, vô số chiếc đồng hồ danh giá, bằng chứng rành rành.
Mười, hai mươi, năm mươi...
Rốt cuộc đã có bao nhiêu oan hồn bị tụ lại ở đây?
Tên Tóc Vàng này đúng là kẻ cuồng sát nhân cướp đồng hồ!
Tóc Vàng đột nhiên từ phía sau ôm c.h.ặ.t lấy tôi: "Bắt đầu nhé, lên giường hay là sofa đây?"
Xem ra lần này khó thoát c.h.ế.t rồi.
Đào Tiểu Hạnh tôi hôm nay nhất định phải trừ gian diệt ác!
Dù có phải 'lên giường', tôi cũng phải tiễn cậu ấy đi chầu trời!
Thế là tôi giật lấy hai hộp XXL từ tay Tóc Vàng rồi lao vào cậu ấy!
Ban đầu, tôi ăn một lần là no rồi.
Nhưng nghĩ đến mục tiêu là phải làm cho cậu ấy "c.h.ế.t" trong tay mình.
Tôi nghiến răng: "Tiếp đi."
Cậu ấy có chút ngạc nhiên: "Lần đầu tiên... Chị không đau sao? Lúc nãy còn khóc mà."
Tôi gầm lên: "Bớt nói nhảm đi! Tôi là kiểu người trọng d.ụ.c, đó là sướng quá nên khóc đấy!"
Thế là hết lần này đến lần khác, thể lực của Tóc Vàng đúng là đỉnh thật.
Không dứt, càng lúc càng hăng.
Mệt đến mức tôi khóc tu tu mà cậu ấy vẫn dịu dàng hỏi: "Còn muốn nữa không? Vợ yêu?"
Vậy mà vẫn còn sức để nói chuyện?
Xem ra mình vẫn chưa đủ nỗ lực rồi!
Tôi nghiến răng: "Cậu... Chưa ăn cơm à?"
Hậu quả của việc khiêu khích vô cùng t.h.ả.m liệt nhưng dù sao cũng đạt được mục đích rồi.
Nửa đêm về sáng, cậu ấy ngủ rất say.
Say đến mức tôi lén lút mặc quần áo, cầm điện thoại, khập khiễng chạy mất mà cậu ấy vẫn không hề hay biết.
Tôi chui tọt vào chiếc xe sang dưới ánh trăng, mở điện thoại lên định báo cảnh sát rồi nhìn vào tin tức thành phố thì thấy: [Nghi phạm Lê đã chủ động ra đầu thú, khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội, đã bị bắt giữ theo pháp luật từ ba tiếng trước, tài sản trộm cắp gồm tiền mặt và đồ hiệu đã được thu hồi...]
Tôi: ?
17
Vậy nên, Tóc Vàng chỉ là một công dân lương thiện vô tội.
Còn tôi, tôi vừa mới làm chuyện đó với một đứa chưa đầy mười tám tuổi, tận tám lần.
Tôi! Mới chính là tội phạm thực sự!
18
Tôi chạy rồi nhưng không hề chặn Tóc Vàng bởi vì tôi là công dân tuân thủ pháp luật.
Tôi tuyệt đối không bao giờ gây t.a.i n.ạ.n rồi bỏ trốn.
Tôi chỉ là... Cần một chút thời gian để bình tâm lại và dặn dò hậu sự.
Hu hu.
Tôi khó khăn lắm mới thi đỗ vào trường top 985, mới học đến năm hai.
Tiếng Anh cũng đã qua bằng cấp 4, cấp 6 rồi.
Đi làm thêm vất vả mãi mới mua được chiếc máy tính bảng với điện thoại, còn chưa chơi đã.
Thế mà vì cái trò yêu đương qua mạng c.h.ế.t tiệt này, tôi sắp phải nói lời chia tay với cuộc đời tươi đẹp rồi!
Không biết trong tù có cho dùng điện thoại không nhỉ?
Tôi bị nghiện điện thoại nặng mất rồi.
Không có Wi-Fi thì sống kiểu gì đây?
Đúng lúc này, Tóc Vàng gửi một tin nhắn: [Vợ ơi, chị đi đâu rồi?]
Lại còn gửi thêm câu nữa: [Không cần phải đi mua đâu, ở nhà còn nhiều lắm.]
Tôi nhìn điện thoại mà lòng tuyệt vọng, oán thán gào khóc.
19
Tôi lấy cớ ký túc xá cấm không cho vắng mặt qua đêm, sợ bị đình chỉ học để lừa giáo viên chủ nhiệm khi thầy kiểm tra phòng buổi sáng.
Ai dè lúc đang nằm trên giường ký túc xá lướt điện thoại điên cuồng, vừa khóc vừa tận hưởng phút giây cuồng nhiệt cuối cùng.
Giáo viên chủ nhiệm đột nhiên nhắn tin: [Chào em Đào Tiểu Hạnh, đại học không phải trường mầm non, tôi chưa bao giờ quản lý khắt khe đến thế. Từ giờ em muốn về muộn không cần qua cửa, kiểm tra phòng cũng không tìm em, muốn vắng mặt qua đêm cũng tùy ý, xin em đừng bịa chuyện nói xấu tôi nữa!]
Tôi: ???
Ngay sau đó, Tóc Vàng nhắn tới: [Vợ ơi, biết chị trọng giáo d.ụ.c nên tôi đã nhờ chú là thành viên hội đồng quản trị trao đổi với thầy giáo của chị rồi. Sau này chị không cần vất vả thế đâu, sáng cứ ngủ thêm chút, tôi sẽ lái xe đưa chị đi học.]
Lần này đúng là tôi đã "đột nhập" vào gia đình danh gia vọng tộc mất rồi.
Tuyệt vọng quá.
Tôi phải bỏ tiền túi ra mua một cốc cà phê để trấn an tinh thần.
20
Tóc Vàng bảo trưa nay mời tôi đi ăn.
Cậu ấy đậu chiếc xe thể thao màu mè ch.ói lóa ngay trước cổng trường, chỉ sợ người khác không biết tội ác của tôi thôi.
Tôi phải trùm kín mít mới dám lên xe.
Cậu ấy giật mình: "Vợ ơi, giữa ban ngày ban mặt mà chị chơi hệ trùm mặt thế?"
Trùm cái đầu anh! Tôi tức giận: "Sao cậu đến sớm thế? Không cần đi học à?"
"Bọn tôi nghỉ hè lâu rồi mà."
"Sao các cậu nghỉ sớm thế?"
"Đại học ở Mỹ tháng 5 là nghỉ rồi, kỳ nghỉ hè kéo dài 3 tháng."
Tôi: "..."
Không phải chứ, cậu ấy đúng là du học sinh thật đấy à?
21
Trưa nay ăn bát bát gà.
Tóc Vàng tích vào cuốn sổ nhỏ: "Đi ăn thịt gà xiên cùng bạn gái, điều ước thứ hai đã hoàn thành."
Tôi: "Điều ước thứ nhất là gì?"
Tóc Đỏ: "Là cùng bạn gái ăn ở nhà hàng hôm qua đấy."
Tôi: "..."
Tóc Đinh cũng đến và xách một cái túi dính đầy m.á.u, đặt cạnh chân Tóc Đỏ: "Vừa mới g.i.ế.c xong, bố tôi bảo mang đến cho cậu, lát mang về hầm canh gà cho cụ ông đi."
Tóc Vàng nhìn cậu ta từ trên xuống dưới: “Hôm nay cậu đổi bộ đồ sạch sẽ rồi đấy à.”
Tóc Đinh cười khổ: “Dân F2 nhà nông là vậy đấy, nghỉ hè là bị lôi vào nhà máy làm không công, không một xu tiền lương, suốt ngày ở nông trại g.i.ế.c gà, g.i.ế.c đến mức tối tăm mặt mũi…”
Lúc này tôi mới hiểu ra thì ra là g.i.ế.c gà thật.
Tóc Đinh đột nhiên đưa tay ra sau lưng.
Làm cái động tác giống như rút s.ú.n.g lúc nãy.
Tôi mượn tấm gương phản chiếu phía sau cậu ta để nhìn thoáng qua.
Thì ra là đang gãi ngứa.
Tóc Vàng hỏi, sao Tóc Đỏ không tới?
Tóc Đinh nói: “Cậu ta đi nước ngoài bán bô tiểu rồi còn gì? Ở trong nước chẳng ai cần, ra nước ngoài lại thành hàng hot, mấy ông Tây lấy bô làm đồ thủ công để ướp đá, bán chạy điên đảo luôn!”
Hả?
Hóa ra không phải là tiêu thụ đồ gian mà là đi bán bô tiểu thật sao?
Lúc Tóc Đinh lấy hợp đồng ra bảo Tóc Vàng ký tên.
Tôi liếc nhìn một cái, Nghê Dư Triệt.
Tôi dò hỏi khéo một câu.
Hóa ra Nghê Dư Triệt là người miền Nam.
Không phân biệt được n và l.
22
Tối đến, chúng tôi cùng đi xem bộ phim 'Backrooms'.
Nghê Dư Triệt cảm thán: “Phim tôi đầu tư cũng sắp lên sóng rồi, hy vọng có thể thành công như đạo diễn này, ba ngày kiếm được 800 triệu.”
Cậu ấy bảo cậu ấy rất cần một thắng lợi thực tế để chứng minh bản thân với ông nội.
Thì ra là vậy.
Gia đình cậu ấy là gã khổng lồ về thiết bị y tế ở Bắc Mỹ.
Học y là để thỏa mãn kỳ vọng của người thân.
Nhưng thực tế cậu ấy cũng có ước mơ riêng của mình.
Còn câu nói tiên đoán 'Kim lân khởi thị trì trung vật, nhất ngộ phong vân tiện hóa long' (Cá vàng đâu phải vật trong ao, gặp cơn phong vũ hóa rồng bay) của tôi cũng giống như một liều t.h.u.ố.c trợ tim cho cậu ấy vậy.
Quyết định chơi lớn, đặt cược tất cả.
Tôi run rẩy hỏi: “Cậu, cậu sau đó đã rót thêm bao nhiêu vốn?”
Nghê Dư Triệt: 'Không nhiều, chỉ có năm triệu thôi.'
Tốt lắm.
Xúi giục người ta đầu tư cũng có thể truy cứu trách nhiệm mà.
Nếu cậu ấy mà lỗ vốn, tôi lại có thể tính tội chồng tội rồi.
Hu hu.
23
Nghê Dư Triệt mời tôi đến biệt thự chơi.
Tôi vừa vào cửa, cậu ấy đã bảo quản gia mang ra một đôi dép lê hình chú thỏ màu hồng: “Lần trước chị bảo thích nên tôi mua luôn. Size 36, dép lê cố ý chọn rộng hơn một size, thử xem vừa không?”
Tôi xỏ thử, vừa khít luôn.
Xe đẩy đồ ăn vặt chất đầy những món tôi thích.
Tôi vừa ngồi xuống, cậu ấy đã ân cần bưng cho tôi một cốc Dương Chi Cam Lộ mát lạnh: “Xem phim trước hay là ăn tôi trước?”
“Phụt…”
Mấy tép bưởi tôi đang ngậm trong miệng suýt chút nữa phun hết ra ngoài.
Cái ấn tượng háo sắc đã ăn sâu vào tâm trí không thể gột rửa nổi.
Tôi đang xem phim.
Cậu ấy đã tự giác cầm lấy bàn tay đang rảnh rỗi của tôi, nhét vào trong áo mình, đặt lên cơ n.g.ự.c của cậu ấy.
Cậu ấy thấy tôi không cử động, còn thúc giục: “Tôi vừa mới tập xong, m.á.u đang dồn về đây này, sờ đã lắm.”
Thật sự là khó lòng từ chối thịnh tình.
Thế là tôi lại vừa xoa vừa nắn.
Xem phim một hồi, lại chuyển thành nằm đè lên người cậu ấy.
Bàn tay cũng bị cậu ấy dẫn dắt đi đến những nơi khác.
Mặt tôi nóng bừng: “...Đang ở phòng khách mà, không tiện đâu nhỉ?”
“Tôi đã bảo mọi người đi hết rồi, nhà không có ai đâu.” Cậu ấy thật sự rất hào phóng: “Vợ muốn chơi ở đâu, chơi thế nào, chơi quá đáng thế nào cũng được hết.”
Sau đó cậu ấy ghé vào tai tôi thì thầm: “Chị không cần phải nhịn nữa đâu, có hét khản cổ cũng chẳng ai nghe thấy đâu.”
24
Tôi không thể tiếp tục 'biết luật phạm luật' được nữa.
Nhưng mà những ngón tay thon dài của cậu ấy cứ thong thả cởi từng chiếc khuy áo sơ mi.
Trên cơ n.g.ự.c trắng nõn săn chắc kia vậy mà lại đang đeo một sợi dây xích đính kim cương!
Thế này thì quyến rũ quá rồi còn gì?
Không được không được.
Tôi nhất định phải nghĩ ra một phương án trung hòa.
“Chồng ơi, hôm nay tôi muốn chơi một kiểu đặc biệt.”
Hơi thở của cậu ấy trở nên dồn dập: “Vợ muốn chơi thế nào?”
Tôi đứng dậy.
Kéo một chiếc ghế ra, ngồi xuống đối diện cậu ấy rồi tự tay cởi từng chiếc khuy áo của mình ra.
Sau đó rướn người về phía trước, nói với cậu ấy: “Cậu chơi đi, tôi xem.”
25
Đêm nay thật sự là kích thích cực độ.
Chúng tôi ngồi đối mặt nhìn nhau.
Ai nấy tự mình giải quyết.
Suốt quá trình không hề chạm vào người nhau.
Nhưng cái cảm giác tuyệt vời ấy lại còn mãnh liệt hơn cả những đụng chạm xác thịt thông thường.
Cuối cùng cả hai chúng tôi đều chơi đến kiệt sức.
Chúng tôi ôm nhau ngủ thiếp đi.
Nửa đêm, Nghê Dư Triệt đột nhiên lay tôi tỉnh dậy: "Vợ ơi, doanh thu phòng vé ngày đầu tiên bộ phim của anh đã vượt mốc trăm triệu rồi, tính bằng đô la đấy!"
Tôi dụi mắt rồi cầm điện thoại lên xem.
Một dòng tít lớn trên trang tin tức đập ngay vào mắt tôi: [Nghê Dư Triệt, đạo diễn trẻ chỉ mới 20 tuổi, vừa thiết lập kỷ lục doanh thu phòng vé cao nhất lịch sử điện ảnh XX!]
20 tuổi? 20 tuổi cơ à!
Tôi run rẩy đọc đi đọc lại dòng tin ấy…
Danh dự của tôi, tự do của tôi, cuộc đời của tôi, cả cái quyền công dân sắp bị tước đoạt vĩnh viễn kia nữa… Vẫn còn vẹn nguyên!
"Chẳng phải cậu nói sinh nhật là ngày 30 tháng 3, vừa tròn mười tám tuổi sao?"
Cậu ấy ôm chầm lấy tôi rồi hôn nhẹ: "Tôi sợ chị không thích người già hơn thôi mà."
Cảm giác như vừa thoát c.h.ế.t trong gang tấc, tôi trút được gánh nặng trong lòng: "Ai bảo tôi không thích người già hơn? Người già mới có hương vị đậm đà chứ."
Nghê Dư Triệt: "Đậm đà ở đâu cơ?"
Tôi: "Chậc."
