Nguyện Ánh Sáng Hướng Về Em - Chương 13

Cập nhật lúc: 17/09/2026 10:04

Lần này tôi tuyệt đối không hề vươn tay giằng lại cỗ máy từ tay anh nữa, trong tâm trí tôi bỗng nhiên bất chợt nhớ lại vô số những lần trong quá khứ anh từng đưa tay giật lấy chiếc máy trợ thính của tôi, hóa ra tất cả những lần ấy căn bản chẳng phải là vì anh muốn nghịch ngợm trêu chọc tôi...

"Buồn cười c.h.ế.t đi được, lại là con nhỏ điếc..."

"Chúng mày nhìn con nhỏ điếc kia kìa..."

"Nghe đồn tai của nó..."

Toàn bộ những câu từ lăng mạ, chế giễu cay nghiệt ấy của bạn bè năm xưa, tôi lúc nào cũng chỉ mới nghe được một nửa câu là cỗ máy trợ thính đã lập tức bị bàn tay của Cố Dĩ Hà giật phăng đi mất.

Chính vì mỗi lần như vậy tôi đều theo phản xạ cuống cuồng giãy giụa đòi lại cỗ máy, nên tôi căn bản chưa từng bao giờ để tâm chú ý đến những lời đàm tiếu ác ý đang xì xào xung quanh mình.

Đến tận ngày hôm nay khi nhớ lại tất cả, tôi mới nhận ra rằng hóa ra bấy lâu nay bản thân tôi lúc nào cũng chỉ đứng trên góc độ của một nạn nhân đầy mặc cảm để suy xét vấn đề, nên mới luôn đinh ninh lầm tưởng rằng anh đang cố tình bắt nạt mình.

Nhìn thấy Cố Dĩ Hà lạnh lùng trưng ra bộ mặt đanh thép thẳng thừng từ chối lời mời nâng ly của mấy cô bạn nữ sinh trong lớp, tôi rốt cuộc không kìm nén nổi mà khẽ bật cười khúc khích.

Hóa ra ngay từ thuở ban đầu, anh chưa từng bao giờ có ý định muốn làm tổn thương tôi.

Chẳng biết từ lúc nào Lục Uyển Uyển đã đứng dậy rời đi chỗ khác, và Cố Dĩ Hà đã lẳng lặng chuyển sang ngồi sát ngay bên cạnh tôi.

Đây là một căn phòng hát KTV lớn, các bạn học xung quanh đều đang chìm đắm trong men say của nỗi buồn sắp sửa mỗi người một ngả.

Có người cầm micro gào thét ca hát, có người ngửa cổ nốc cạn chén rượu, và có người nhân cơ hội thổ lộ tình cảm.

Duy chỉ có một mình tôi được Cố Dĩ Hà cẩn thận bao bọc và cách ly hoàn toàn trong một góc nhỏ tĩnh lặng và bình yên.

Toàn bộ thế giới xung quanh tôi lúc này hoàn toàn tĩnh mịch không một tiếng động.

Cúi đầu xuống tôi có thể nhìn thấy đôi bàn tay đang bối rối nắm c.h.ặ.t lấy gấu váy của mình, còn ngước mắt lên là có thể bắt trọn ngay khuôn mặt kiêu ngạo, điển trai ngời ngời của Cố Dĩ Hà.

Dẫu cho bốn bề xung quanh đều mờ ảo trong ánh đèn mờ của quán hát, thế nhưng trong đáy lòng tôi lại cảm nhận được một luồng ánh sáng rực rỡ và ấm áp chưa từng có trong đời.

Cuối cùng Cố Dĩ Hà vẫn chủ động nắm lấy tay tôi dắt tôi rời khỏi phòng hát KTV ồn ào.

Anh dắt tôi đi bộ đến dưới chân một cây cầu lớn bắc qua sông, nơi phóng tầm mắt ra xa là dòng nước uốn lượn êm đềm và muôn ngàn ánh đèn lung linh của vạn mái nhà thành phố.

Địa điểm tuyệt đẹp và lãng mạn này, cả cuộc đời tôi chưa từng một lần đặt chân đến.

Cố Dĩ Hà móc chiếc máy trợ thính từ trong túi áo ra cẩn thận đeo lại lên vành tai cho tôi, lúc này từng đợt gió đêm rì rào mới bắt đầu ùa vào màng nhĩ.

Tôi đưa tay vén gọn những lọn tóc con bị gió thổi bay trước trán cài lại sau tai, cúi đầu nhìn những hòn sỏi nhỏ dưới chân, khẽ cất tiếng hỏi nhỏ:

"Cố Dĩ Hà ơi... anh... có đi du học nước ngoài không?"

Câu hỏi trăn trở ấy, tôi đã chôn c.h.ặ.t sâu trong đáy lòng suốt cả kỳ nghỉ đông dài đằng đẵng, mãi cho đến tận đêm nay tôi mới có đủ dũng khí để mở miệng hỏi thành lời.

Cố Dĩ Hà dường như hoàn toàn không ngờ tới việc tôi lại đột ngột hỏi câu hỏi này, anh đang ngắm nhìn mặt sông bên kia bỗng nhiên ngoảnh đầu lại nhìn thẳng vào mắt tôi.

Bên trong đôi mắt phượng sâu thẳm ấy của anh tựa như đang ôm trọn lấy toàn bộ ánh sáng lung linh của vạn mái nhà nơi đô thị, sáng rực rỡ đến mức khiến người ta phải nao lòng.

"Tôi sẽ thi vào Đại học Thủ đô." Khi thốt ra câu nói ấy, trên khóe môi anh toát lên một vẻ ngông nghênh, kiêu hãnh và bất cần đời độc nhất vô nhị của riêng anh.

Đại học Thủ đô vốn là một ngôi trường danh giá vô cùng khó thi đỗ, ngay cả một học sinh có thành tích xuất sắc như tôi cũng căn bản chẳng dám mạnh miệng khẳng định trước khi điểm thi chính thức được công bố, vậy mà khi thốt ra từ miệng anh, nó lại nhẹ tựa lông hồng như thể đó là một việc chắc như đinh đóng cột từ lâu rồi.

Chẳng biết có phải vì bị sự tự tin ngạo nghễ ấy của anh lây lan truyền cảm hứng hay không, tôi cũng bất giác khẽ nở một nụ cười rạng rỡ:

"Vâng, em cũng sẽ đến Đại học Thủ đô."

Năm xưa khao khát muốn thi vào Đại học Thủ đô là bởi vì tôi không muốn để cho cha mẹ già phải thất vọng, thế nhưng giờ đây dường như bốn chữ thiêng liêng ấy đã được khoác lên mình một tầng ý nghĩa hoàn toàn mới mẻ và ngọt ngào.

Cố Dĩ Hà thò tay vào túi áo khoác rút ra một vật nhỏ.

Tôi còn chưa kịp nhìn rõ đó là thứ đồ gì thì bàn tay trái của tôi đã bị bàn tay to lớn của anh nắm c.h.ặ.t lấy.

Ngay vào khoảnh khắc tôi theo phản xạ tự nhiên toan rụt tay lại, thì ống tay áo dài đã bị anh vô cùng nhẹ nhàng vén cao lên tận khuỷu tay.

Cơn gió đêm đầu mùa hạ mang theo hơi se lạnh phả vào da thịt, khiến cho từng sợi lông tơ trên cánh tay tôi bỗng chốc dựng đứng cả lên.

Và vết sẹo dài lồi lõm – vết tích ghi dấu toàn bộ những năm tháng thanh xuân tăm tối và đau đớn nhất của cuộc đời tôi, cứ thế trần trụi phơi bày ra giữa không gian tĩnh mịch, đến cả từng ngọn gió đêm lướt qua cũng có thể nhìn thấy nó một cách rõ mồn một.

Cảm giác xấu hổ và tủi nhục bỗng chốc trào dâng trong l.ồ.ng n.g.ự.c, tôi còn chưa kịp rụt tay lại thì một vật thể mát lạnh bỗng nhiên nhẹ nhàng buông xuống áp sát vào cổ tay tôi.

"Thế giới này thực sự không thể nào thiếu vắng được một người như em đâu." Cố Dĩ Hà nhẹ nhàng cài chiếc móc khóa của sợi dây chuyền mát lạnh ấy vào cổ tay tôi, anh hơi cúi đầu xuống nên tôi căn bản không thể nhìn thấy được biểu cảm trên khuôn mặt anh, chỉ có thể nghe thấy chất giọng trầm ấm có phần hơi ngượng ngùng và run rẩy của anh, "Thật may mắn là tất cả mọi chuyện... vẫn còn kịp thời gian."

Đợi đến khi anh buông lỏng bàn tay ra, tôi mới nhìn rõ chiếc lắc tay tinh xảo bằng bạc đang nằm gọn gàng trên cổ tay mình.

Trên chiếc lắc tay có đính những hạt charm hình trăng khuyết và những ngôi sao nhỏ lấp lánh, vừa vặn che khuất trọn vẹn toàn bộ vết sẹo dài xấu xí kia.

Những ngón tay thon dài của Cố Dĩ Hà khẽ lướt nhẹ, ân cần vuốt ve lên vết sẹo trên cổ tay tôi:

"Anh không có đủ tư cách và bản lĩnh để làm vầng thái dương ch.ói lọi của cuộc đời em, thế nhưng một vầng trăng nhỏ nhoi thì vẫn thừa sức thắp sáng trọn vẹn cả bầu trời đêm tăm tối cho em."

Bàn tay của anh tựa như vừa khẽ gảy nhẹ một nốt nhạc êm đềm vào sâu thẳm trái tim tôi.

Trong một thoáng chốc tôi dường như có thể nghe thấy rõ mồn một từng tiếng tim đập rộn ràng vang vọng như sấm ran bên tai mình.

Anh thừa biết ý nghĩa đau thương và nguồn gốc của vết sẹo tự sát kinh hoàng ấy, thế nhưng suốt bao lâu nay anh tuyệt nhiên chưa từng một lần mở miệng gặng hỏi để khơi lại nỗi đau của tôi.

Anh chỉ dùng đúng hai câu nói chân thành và dịu dàng ấy, đã nhẹ nhàng gỡ bỏ hoàn toàn gánh nặng tự ti và vết thương lòng bấy lâu nay đè nặng trong tim tôi ra ngoài.

Từ thuở nhỏ đến lớn tôi vẫn luôn tự ti nghĩ rằng bản thân mình chính là một kẻ dư thừa, một gánh nặng tật nguyền bất hạnh của thế giới này.

Chưa từng có bất kỳ một ai trên cõi đời này từng nói với tôi rằng: Thế giới này không thể nào thiếu vắng được sự tồn tại của tôi.

Ngay cả cha mẹ ruột yêu thương tôi như mạng sống, cũng chỉ vì bản tính chất phác vụng về không giỏi ăn nói, nên cũng chưa từng một lần nói cho tôi biết rằng sự hiện diện của tôi trên đời này là quan trọng đến nhường nào.

Sống mũi tôi bỗng chốc cay xè buốt nhói, những giọt nước mắt nghẹn ngào chực trào nhanh ch.óng đong đầy trọn vẹn khóe mi.

Biết bao nhiêu ngàn vạn lời muốn nói từ tận đáy lòng bỗng chốc dâng lên nghẹn ứ nơi cuống họng, rồi lại bị tôi khó nhọc đè nén ngược vào trong tim.

Và rồi cuối cùng, tôi khẽ vươn những ngón tay nhỏ nhắn run rẩy nắm lấy mép áo khoác của Cố Dĩ Hà, lí nhí cất tiếng hỏi nhỏ:

"Cố Dĩ Hà ơi... tôi... có thể thích anh được không?"

Cố Dĩ Hà không hề vội vã cất tiếng trả lời câu hỏi của tôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nguyện Ánh Sáng Hướng Về Em - Chương 13: Chương 13 | MonkeyD