Nguyện Ánh Sáng Hướng Về Em - Chương 14

Cập nhật lúc: 17/09/2026 10:04

Anh thong thả bước lại gần một tảng đá lớn bên bờ sông ngồi xuống, khẽ vỗ nhẹ lên khoảng trống bên cạnh ra hiệu bảo tôi ngồi xuống cùng.

Tôi bối rối, ngập ngừng bước lại ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh anh, anh nghiêng đầu chăm chú nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm bỗng chốc lắng xuống:

"Khương Giang à, một kẻ như tôi... căn bản chẳng đáng để em trao gửi tình cảm yêu thích chút nào đâu."

Sao lại như thế được cơ chứ?!

Tôi vừa định mở miệng lên tiếng phủ nhận, thì đã bị giọng nói trầm thấp của anh tiếp tục cất lên ngắt lời.

"Tôi đã từng mơ thấy một giấc mơ rất dài, rất dài..." Anh nhìn tôi, những tia sáng lấp lánh trong đôi mắt anh bỗng chốc hơi tối sầm lại, "Một giấc mơ vô cùng đau buồn về chính em."

Câu nói ấy trước đây Lục Uyển Uyển cũng đã từng nói với tôi y hệt.

Tôi không hiểu vì lý do gì mà anh lại đột ngột nhắc đến giấc mơ ấy vào lúc này, hai bàn tay tôi giấu sau tà áo khẽ xoắn c.h.ặ.t lấy nhau, nhỏ nhẹ đáp lời:

"Uyển Uyển cũng bảo rằng... cậu ấy từng mơ thấy một giấc mơ về em."

"Không giống nhau đâu." Cố Dĩ Hà buột miệng thốt ra, rồi dường như sực nhớ lại điều gì đó, anh khẽ nở một nụ cười tự giễu cay đắng, "Mà kể ra thì... cũng gần như nhau cả thôi."

Tôi căn bản chẳng thể nào hiểu nổi những ẩn ý sâu xa trong lời nói của anh.

Tôi chỉ biết một sự thật duy nhất rằng anh nói nhiều lời vòng vo như vậy suốt nửa ngày trời, nhưng tuyệt nhiên chẳng hề có lấy nửa câu trả lời trực tiếp vào câu hỏi tỏ tình của tôi.

"Không được... đúng không anh?" Tôi cúi gằm mặt nhìn những hòn sỏi nhỏ dưới chân, trong l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng chốc ngập tràn một nỗi buồn tủi và hụt hẫng khôn nguôi.

Vốn dĩ ngay từ đầu một đứa con gái khiếm thính như tôi không nên tham lam mở miệng hỏi ra câu hỏi xa xỉ ấy.

Bản thân tôi lúc nào cũng có thói quen tham lam muốn đòi hỏi thêm quá nhiều thứ không thuộc về mình.

Phải mất một hồi lâu sau, Cố Dĩ Hà mới khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ.

Anh nghiêng người ghé sát lại gần, bàn tay to lớn ấm áp đặt nhẹ lên đỉnh đầu tôi, cưng nựng xoa nhẹ mái tóc mềm mại:

"Khương Giang này."

Tôi ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn lên anh.

"Những chuyện trọng đại như thế này thì bắt buộc phải để cho người làm con trai như anh chủ động mở lời trước chứ em." Trên khóe môi anh bỗng chốc nở một nụ cười rạng rỡ, bên trong đôi mắt phượng lại một lần nữa bùng cháy lên muôn ngàn ánh sao lấp lánh.

Dạ?

Tôi chớp chớp đôi mắt tròn xoe, nhất thời đầu óc chưa kịp bắt kịp ý tứ ngọt ngào trong lời nói của anh.

"Khương Giang ơi, tương lai sau này của anh... có thể may mắn có được sự đồng hành của em không hả em?" Cố Dĩ Hà nhìn thẳng vào mắt tôi, nét mặt toát lên vẻ vô cùng nghiêm túc, chân thành và đong đầy sự cẩn trọng nâng niu.

Tựa như bản thân tôi lúc này chính là một món bảo vật trân quý vô giá mà anh phải vô cùng khó khăn, nhọc nhằn mới có thể chạm tay tới được.

Thế nhưng trên thực tế, tôi nào có phải là bảo vật gì cao sang đâu cơ chứ.

"Dạ có ạ!" Tôi gật đầu lia lịa, những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa lăn dài trên khóe mắt.

Tôi nhoài người về phía trước, dang rộng hai tay ôm chầm lấy cổ Cố Dĩ Hà, vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của anh, trong đáy lòng trào dâng một cảm giác an toàn và bình yên mà cả cuộc đời này tôi chưa từng được nếm trải bao giờ.

Tin tức tôi và Cố Dĩ Hà chính thức trở thành một cặp đôi yêu nhau, Lục Uyển Uyển đương nhiên chính là người đầu tiên được biết.

Chiều hôm sau Lục Uyển Uyển cùng tôi ngồi hóng gió trước hiên nhà, nhìn dòng người tấp nập qua lại trên đường, cô ấy bỗng nhiên khẽ thở dài thườn thượt một tiếng.

Tôi ngơ ngác chẳng hiểu vì cớ gì mà cô ấy lại thở dài buồn bã như vậy.

"Giang Giang ơi, tớ nhất định cũng phải thi đỗ lên thủ đô học cùng cậu mới được! Sau này nếu như cái thằng Cố Dĩ Hà ấy mà dám cả gan giở trò bắt nạt làm tổn thương cậu, thì tớ thề sẽ là người đầu tiên xông vào đ.ấ.m vỡ mồm anh ta ra để bảo vệ cậu!" Cô bạn thân xắn cao hai ống tay áo để lộ ra cánh tay trắng ngần, làm bộ dạng hùng hổ như một nữ hiệp trượng nghĩa.

Điệu bộ đáng yêu ấy của cô ấy lập tức chọc cho tôi cười ngặt nghẽo không thôi, cười mãi một hồi lâu mới chịu dừng lại dưới ánh mắt chăm chú theo dõi của cô ấy.

Ánh mắt của Lục Uyển Uyển dần dần hạ thấp xuống, dừng lại trên cổ tay trái của tôi.

"Giang Giang à, đây là lần đầu tiên trong đời tớ được nhìn thấy cậu tự tin mặc một chiếc áo cộc tay mùa hè đấy." Cô ấy bỗng nhiên vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay trái của tôi, khóe mắt khẽ ửng đỏ lên xúc động, "Thú thật với cậu, ban đầu tớ vốn dĩ kịch liệt phản đối chuyện anh ta muốn đến với cậu đấy nhé."

Tôi ngơ ngác nghiêng đầu nhìn cô bạn thân.

Những ngón tay của Lục Uyển Uyển khẽ nhẹ nhàng vuốt ve lên chiếc lắc tay bạc đang che phủ vết sẹo trên cổ tay tôi:

"Thế nhưng vào cái buổi chiều hôm ấy, anh ấy đã nói với tớ rằng anh ấy vừa trải qua một giấc mơ rất dài, rất dài..."

"Anh ấy bảo rằng khoảnh khắc giật mình thức tỉnh sau cơn ác mộng ấy, anh ấy thậm chí đã chạy đến chùa quỳ rạp dưới chân tượng Phật Bồ Tát để thắp hương cầu khấn suốt ba ngày đêm ròng rã." Lục Uyển Uyển vừa nói vừa khẽ mỉm cười xúc động, "Anh ấy quỳ xin thần phật hãy phù hộ cho toàn bộ những bi kịch đau đớn trong giấc mơ ấy vĩnh viễn không bao giờ trở thành sự thật ngoài đời thực. Lúc nghe anh ấy kể chuyện đó tớ đã thầm nghĩ: Một gã ngông cuồng coi trời bằng vung như anh ta mà cũng chịu hạ mình quỳ gối cầu xin thần phật vì một người con gái, thì chứng tỏ trong lòng anh ấy thực sự vô cùng, vô cùng trân quý và yêu thương cậu."

"Lại là... giấc mơ về tớ sao?" Cái giấc mơ bí ẩn ấy bấy lâu nay cứ liên tục được mọi người xung quanh nhắc đi nhắc lại hết lần này đến lần khác.

Dường như đó là một giấc mơ vô cùng đau buồn và tồi tệ.

Lục Uyển Uyển khẽ gật đầu, đưa ngón tay gõ nhẹ lên giữa trán tôi:

"Chỉ là một cơn ác mộng đã qua rồi thôi mà cậu."

Cô ấy dường như không muốn tiếp tục đào sâu nhắc lại câu chuyện buồn ấy nữa, thế nhưng trong lòng tôi lại vô cùng tò mò muốn biết:

"Có giống với... giấc mơ mà cậu từng mơ thấy không?"

Lục Uyển Uyển trầm ngâm suy nghĩ mất một lúc lâu, tựa như đang cẩn thận sắp xếp lại câu từ trong đầu, rồi mới chậm rãi đáp:

"Bản chất tính chất thì hoàn toàn khác biệt nhau, thế nhưng về nội dung bi kịch thì quả thực là gần như tương đồng cả."

Từng chữ từng câu trong lời nói ấy của cô ấy tôi đều nghe hiểu rất rõ ràng, thế nhưng khi ghép toàn bộ chúng lại với nhau thì tôi căn bản chẳng tài nào hiểu nổi hàm ý sâu xa ẩn chứa bên trong là gì.

Thế nhưng cuộc trò chuyện của hai đứa chúng tôi đã không thể tiếp tục kéo dài thêm được nữa.

Bởi vì tiếng chuông bưu tá ngoài cổng vang lên báo hiệu giấy báo trúng tuyển đại học đã chính thức được chuyển phát tới nơi!

Tôi hai tay nâng niu cầm lấy phong bì giấy báo trúng tuyển của Đại học Thủ đô, vui sướng quay ngoắt người chạy thục mạng vào trong nhà.

"Mẹ ơi!" Tôi xúc động đem phong bì báo đỗ giơ ra trước mặt mẹ.

Mẹ tôi dừng hẳn công việc may vá trên tay lại, chăm chú nhìn vào tờ giấy báo trúng tuyển có đóng dấu đỏ ch.ót trên tay tôi, nét mặt mẹ thoạt đầu không hề có chút biến đổi nào, thế nhưng khi mẹ từ từ ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt rạng rỡ của tôi, trên khóe môi mẹ mới nở một nụ cười nghẹn ngào, tự hào và mãn nguyện khôn xiết.

Mẹ nghẹn ngào nắm lấy tay tôi, khóe mắt rưng rưng:

"Tốt quá rồi con gái ơi... Thật là tốt quá rồi..."

Đúng vậy, mọi chuyện cuối cùng đã thực sự tốt đẹp rồi.

Lục Uyển Uyển quả thực cũng đã thi đỗ lên thủ đô học tập cùng tôi.

Ngôi trường mà cô ấy theo học chính là Đại học Sư phạm Thủ đô – nằm ngay sát vách bên cạnh khuôn viên Đại học Thủ đô của tôi.

Thời điểm nhận được giấy báo trúng tuyển đại học của con gái, mẹ của Lục Uyển Uyển đã xúc động nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay tôi cảm ơn ríu rít suốt hơn hai tiếng đồng hồ, lại còn nằng nặc ép giữ tôi ở lại nhà ăn một bữa cơm tối thịnh soạn để chiêu đãi.

Mẹ ruột của tôi trong thâm tâm thực ra cũng vô cùng biết ơn sự đồng hành và giúp đỡ của Lục Uyển Uyển dành cho tôi suốt bao năm qua, thế nhưng bản tính người phụ nữ thôn quê chất phác vụng về khiến mẹ chẳng thể nào mở miệng nói ra được những lời cảm ơn hoa mỹ, mùi mẫn như vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nguyện Ánh Sáng Hướng Về Em - Chương 14: Chương 14 | MonkeyD